Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 954

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 954 Động tĩnh dưới lầu tự nhiên truyền lên trên. Mộ Dung Bắc Quý ngồi trên ghế trâm mặc như nước. Những người xung quanh hắn đều nhíu mày nói: “Thưa điện hạ, họ không có bằng chứng, họ cũng không thể tựu ý vu oan cho ngài. Chúng ta có thể nói rằng chúng ta đang uống trà ở đây và không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.” Thẩm Hi Nguyệt theo bản năng nhìn lên lầu. Bởi vì khi bọn họ tiến vào quán rượu này, mũi tên lạnh lẽo bên ngoài cũng không bản ra nữa, đám thích khách ẩn núp giống như có ý gì đó, tất thảy đều đã lui đi. Triệu Khương Lan thấy vậy thì cười lạnh: “Thật đúng là chuyện lạ, lúc nấy người bên ngoài còn có ý muốn giết sạch sẽ tất cả chúng ta, nhưng khi vào đến quán rượu này gặp thái tử điện hạ, những người đó lại không có động tĩnh. Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi, chẳng lẽ là uy nghiêm của Thái Tử doạ đối phương sợ chạy mất sao?” Lời này nói ra có bao nhiêu câu đều là châm chọc, quả thực nàng trực tiếp nói người đến ám sát hôm nay chính là do Mộ Dung Bắc Quý sai bảo. Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nắm chặt nắm đấm: “Để cho bọn họ lên đây” “Thưa điện hạ?” “Đi đi!” Người bên cạnh hắn đành phải xuống lầu mời: “Thần vương phi, Thái tử điện hạ vốn ở đây uống trà, cũng không rõ tình huống bên ngoài như thế nào. Chúng ta mới nghe được động tĩnh nên biết chuyện gì đã xảy ra, ngài ấy nghe nói ngài bị người đuổi giết ở chỗ này, cho nên đã cố ý mời ngài đi lên đó ngồi một chút” Triệu Khương Lan nhíu mày, có nhiều người như vậy, nàng cũng không lo lắng Mộ Dung Bắc Quý dám ra tay trước mặt nàng. Nghĩ điều này, nàng nhấc chân lên và chuẩn bị lên lầu. Lại thấy Thẩm Hi Nguyệt ngơ ngác đứng tại chỗ không nhúc nhích, không khỏi nhíu mày nói: “Ngươi không đi sao?” Ánh mắt Thẩm Hi Nguyệt trống rỗng nhìn Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan bị nàng ta nhìn như vậy, ngược lại cảm thấy không thích hợp. Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ này đây, trông không bình thường như vậy? Trong lòng nàng bắt đầu cảnh giác, lại lui về: “Quên đi, bổn cung lười đi lên đó. Chỉ cần chờ một chút ở đây là được rồi” Không biết đám thích khách phóng mũi tên lạnh lẽo đã đi chưa, nàng không thể tùy tiện rời đi, cho nên đã sai người đi tìm viện binh. Thẩm Hi Nguyệt lại giống như bị k*ch th*ch gì đó, vốn đứng bất động, lại đột nhiên đẩy nàng ra, sau đó nàng ta bước nhanh lên lầu. Triệu Khương Lan không có cách nào khác, chỉ có thể đi theo nàng ta lên lầu. Trong nhã tọa lầu hai, Mộ Dung Bắc Quý dựa vào cửa sổ mà ngồi. Sau khi nghe được tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên, đối diện với Thẩm Hi Nguyệt đang hấp tấp chạy tới. Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương mấy giây, Mộ Dung Bắc Quý liếc mắt, không nhìn nàng ta nữa. Triệu Khương Lan sợ Thẩm Hi Nguyệt làm loạn, cũng bước nhanh đuổi theo. Sau khi nhìn thấy Mộ Dung Bắc Quý, Triệu Khương Lan nhịn không được thay phu quân nhà mình thở dài. Có đệ đệ đê tiện độc ác như vậy, thật sự là do Mộ Dung Bắc Uyên xui xẻo. Như vậy xem ra, đám sát thủ bên ngoài chắc chắn sẽ có liên quan đến hắn. Tuy Thẩm Hi Nguyệt vô cùng ghê tởm, nhưng nàng ta bị Mộ Dung Bắc Quý bày tính kế như vậy, cũng rất thê thảm. Sự chán ghét trong mắt Triệu Khương Lan làm thế nào cũng không thể ngừng lại được: “Thái tử điện hạ thật có nhã hưng, Thái tử phi của ngươi đến bắt gian, lại còn làm náo loạn với người trong lòng ngươi một trận, suýt chút nữa g**t ch*t người trong lòng ngươi. Sau đó khi chúng. ta ra ngoài, nàng ta lại suýt nữa bị cung tên bắn chết, vậy mà ngươi còn bình tĩnh ngồi ở đây uống trà, lại còn vô cùng thoải mái, tự nhiên, lạnh lùng trơ mắt đứng nhìn, thật sự làm cho người ta khâm phục!” Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nhìn qua: “Bắt gian cái gì? Các người đi từ đâu đến đây? Bổn cung cũng không hiểu. Thần vương phi cẩn thận lời nói mới đúng, nơi này ngoại trừ ngươi, không phải chỉ có Thân vương trắc phi sao, khi nào lại có thể xuất hiện người trong lòng của bổn cung chứ?” Cho dù Thẩm Hi Nguyệt biết nhưng quan hệ của nàng ta với Mộ Dung Bắc Quý không thể công khai được. Hiện tại hắn nói như vậy, cũng là vì tình hình trước mắt. Nhưng trái tim nàng ta thật sự đau đớn, giống như đao cắt, chỉ có thể khó khăn quay mặt lại, không nhìn bất kỳ kẻ nào.

Chương 954

 

Động tĩnh dưới lầu tự nhiên truyền lên trên.

 

Mộ Dung Bắc Quý ngồi trên ghế trâm mặc như nước.

 

Những người xung quanh hắn đều nhíu mày nói: “Thưa điện hạ, họ không có bằng chứng, họ cũng không thể tựu ý vu oan cho ngài. Chúng ta có thể nói rằng chúng ta đang uống trà ở đây và không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.”

 

Thẩm Hi Nguyệt theo bản năng nhìn lên lầu.

 

Bởi vì khi bọn họ tiến vào quán rượu này, mũi tên lạnh lẽo bên ngoài cũng không bản ra nữa, đám thích khách ẩn núp giống như có ý gì đó, tất thảy đều đã lui đi.

 

Triệu Khương Lan thấy vậy thì cười lạnh: “Thật đúng là chuyện lạ, lúc nấy người bên ngoài còn có ý muốn giết sạch sẽ tất cả chúng ta, nhưng khi vào đến quán rượu này gặp thái tử điện hạ, những người đó lại không có động tĩnh. Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi, chẳng lẽ là uy nghiêm của Thái Tử doạ đối phương sợ chạy mất sao?”

 

Lời này nói ra có bao nhiêu câu đều là châm chọc, quả thực nàng trực tiếp nói người đến ám sát hôm nay chính là do Mộ Dung Bắc Quý sai bảo.

 

Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nắm chặt nắm đấm: “Để cho bọn họ lên đây”

 

“Thưa điện hạ?”

 

“Đi đi!”

 

Người bên cạnh hắn đành phải xuống lầu mời: “Thần vương phi, Thái tử điện hạ vốn ở đây uống trà, cũng không rõ tình huống bên ngoài như thế nào. Chúng ta mới nghe được động tĩnh nên biết chuyện gì đã xảy ra, ngài ấy nghe nói ngài bị người đuổi giết ở chỗ này, cho nên đã cố ý mời ngài đi lên đó ngồi một chút” Triệu Khương Lan nhíu mày, có nhiều người như vậy, nàng cũng không lo lắng Mộ Dung Bắc Quý dám ra tay trước mặt nàng.

 

Nghĩ điều này, nàng nhấc chân lên và chuẩn bị lên lầu.

 

Lại thấy Thẩm Hi Nguyệt ngơ ngác đứng tại chỗ không nhúc nhích, không khỏi nhíu mày nói: “Ngươi không đi sao?”

 

Ánh mắt Thẩm Hi Nguyệt trống rỗng nhìn Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan bị nàng ta nhìn như vậy, ngược lại cảm thấy không thích hợp.

 

Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ này đây, trông không bình thường như vậy?

 

Trong lòng nàng bắt đầu cảnh giác, lại lui về: “Quên đi, bổn cung lười đi lên đó. Chỉ cần chờ một chút ở đây là được rồi” Không biết đám thích khách phóng mũi tên lạnh lẽo đã đi chưa, nàng không thể tùy tiện rời đi, cho nên đã sai người đi tìm viện binh.

 

Thẩm Hi Nguyệt lại giống như bị k*ch th*ch gì đó, vốn đứng bất động, lại đột nhiên đẩy nàng ra, sau đó nàng ta bước nhanh lên lầu.

 

Triệu Khương Lan không có cách nào khác, chỉ có thể đi theo nàng ta lên lầu.

 

Trong nhã tọa lầu hai, Mộ Dung Bắc Quý dựa vào cửa sổ mà ngồi.

 

Sau khi nghe được tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên, đối diện với Thẩm Hi Nguyệt đang hấp tấp chạy tới.

 

Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương mấy giây, Mộ Dung Bắc Quý liếc mắt, không nhìn nàng ta nữa.

 

Triệu Khương Lan sợ Thẩm Hi Nguyệt làm loạn, cũng bước nhanh đuổi theo.

 

Sau khi nhìn thấy Mộ Dung Bắc Quý, Triệu Khương Lan nhịn không được thay phu quân nhà mình thở dài.

 

Có đệ đệ đê tiện độc ác như vậy, thật sự là do Mộ Dung Bắc Uyên xui xẻo.

 

Như vậy xem ra, đám sát thủ bên ngoài chắc chắn sẽ có liên quan đến hắn.

 

Tuy Thẩm Hi Nguyệt vô cùng ghê tởm, nhưng nàng ta bị Mộ Dung Bắc Quý bày tính kế như vậy, cũng rất thê thảm.

 

Sự chán ghét trong mắt Triệu Khương Lan làm thế nào cũng không thể ngừng lại được: “Thái tử điện hạ thật có nhã hưng, Thái tử phi của ngươi đến bắt gian, lại còn làm náo loạn với người trong lòng ngươi một trận, suýt chút nữa g**t ch*t người trong lòng ngươi. Sau đó khi chúng.

 

ta ra ngoài, nàng ta lại suýt nữa bị cung tên bắn chết, vậy mà ngươi còn bình tĩnh ngồi ở đây uống trà, lại còn vô cùng thoải mái, tự nhiên, lạnh lùng trơ mắt đứng nhìn, thật sự làm cho người ta khâm phục!”

 

Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nhìn qua: “Bắt gian cái gì? Các người đi từ đâu đến đây? Bổn cung cũng không hiểu. Thần vương phi cẩn thận lời nói mới đúng, nơi này ngoại trừ ngươi, không phải chỉ có Thân vương trắc phi sao, khi nào lại có thể xuất hiện người trong lòng của bổn cung chứ?”

 

Cho dù Thẩm Hi Nguyệt biết nhưng quan hệ của nàng ta với Mộ Dung Bắc Quý không thể công khai được.

 

Hiện tại hắn nói như vậy, cũng là vì tình hình trước mắt.

 

Nhưng trái tim nàng ta thật sự đau đớn, giống như đao cắt, chỉ có thể khó khăn quay mặt lại, không nhìn bất kỳ kẻ nào.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 954 Động tĩnh dưới lầu tự nhiên truyền lên trên. Mộ Dung Bắc Quý ngồi trên ghế trâm mặc như nước. Những người xung quanh hắn đều nhíu mày nói: “Thưa điện hạ, họ không có bằng chứng, họ cũng không thể tựu ý vu oan cho ngài. Chúng ta có thể nói rằng chúng ta đang uống trà ở đây và không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.” Thẩm Hi Nguyệt theo bản năng nhìn lên lầu. Bởi vì khi bọn họ tiến vào quán rượu này, mũi tên lạnh lẽo bên ngoài cũng không bản ra nữa, đám thích khách ẩn núp giống như có ý gì đó, tất thảy đều đã lui đi. Triệu Khương Lan thấy vậy thì cười lạnh: “Thật đúng là chuyện lạ, lúc nấy người bên ngoài còn có ý muốn giết sạch sẽ tất cả chúng ta, nhưng khi vào đến quán rượu này gặp thái tử điện hạ, những người đó lại không có động tĩnh. Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi, chẳng lẽ là uy nghiêm của Thái Tử doạ đối phương sợ chạy mất sao?” Lời này nói ra có bao nhiêu câu đều là châm chọc, quả thực nàng trực tiếp nói người đến ám sát hôm nay chính là do Mộ Dung Bắc Quý sai bảo. Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nắm chặt nắm đấm: “Để cho bọn họ lên đây” “Thưa điện hạ?” “Đi đi!” Người bên cạnh hắn đành phải xuống lầu mời: “Thần vương phi, Thái tử điện hạ vốn ở đây uống trà, cũng không rõ tình huống bên ngoài như thế nào. Chúng ta mới nghe được động tĩnh nên biết chuyện gì đã xảy ra, ngài ấy nghe nói ngài bị người đuổi giết ở chỗ này, cho nên đã cố ý mời ngài đi lên đó ngồi một chút” Triệu Khương Lan nhíu mày, có nhiều người như vậy, nàng cũng không lo lắng Mộ Dung Bắc Quý dám ra tay trước mặt nàng. Nghĩ điều này, nàng nhấc chân lên và chuẩn bị lên lầu. Lại thấy Thẩm Hi Nguyệt ngơ ngác đứng tại chỗ không nhúc nhích, không khỏi nhíu mày nói: “Ngươi không đi sao?” Ánh mắt Thẩm Hi Nguyệt trống rỗng nhìn Triệu Khương Lan, Triệu Khương Lan bị nàng ta nhìn như vậy, ngược lại cảm thấy không thích hợp. Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ này đây, trông không bình thường như vậy? Trong lòng nàng bắt đầu cảnh giác, lại lui về: “Quên đi, bổn cung lười đi lên đó. Chỉ cần chờ một chút ở đây là được rồi” Không biết đám thích khách phóng mũi tên lạnh lẽo đã đi chưa, nàng không thể tùy tiện rời đi, cho nên đã sai người đi tìm viện binh. Thẩm Hi Nguyệt lại giống như bị k*ch th*ch gì đó, vốn đứng bất động, lại đột nhiên đẩy nàng ra, sau đó nàng ta bước nhanh lên lầu. Triệu Khương Lan không có cách nào khác, chỉ có thể đi theo nàng ta lên lầu. Trong nhã tọa lầu hai, Mộ Dung Bắc Quý dựa vào cửa sổ mà ngồi. Sau khi nghe được tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên, đối diện với Thẩm Hi Nguyệt đang hấp tấp chạy tới. Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương mấy giây, Mộ Dung Bắc Quý liếc mắt, không nhìn nàng ta nữa. Triệu Khương Lan sợ Thẩm Hi Nguyệt làm loạn, cũng bước nhanh đuổi theo. Sau khi nhìn thấy Mộ Dung Bắc Quý, Triệu Khương Lan nhịn không được thay phu quân nhà mình thở dài. Có đệ đệ đê tiện độc ác như vậy, thật sự là do Mộ Dung Bắc Uyên xui xẻo. Như vậy xem ra, đám sát thủ bên ngoài chắc chắn sẽ có liên quan đến hắn. Tuy Thẩm Hi Nguyệt vô cùng ghê tởm, nhưng nàng ta bị Mộ Dung Bắc Quý bày tính kế như vậy, cũng rất thê thảm. Sự chán ghét trong mắt Triệu Khương Lan làm thế nào cũng không thể ngừng lại được: “Thái tử điện hạ thật có nhã hưng, Thái tử phi của ngươi đến bắt gian, lại còn làm náo loạn với người trong lòng ngươi một trận, suýt chút nữa g**t ch*t người trong lòng ngươi. Sau đó khi chúng. ta ra ngoài, nàng ta lại suýt nữa bị cung tên bắn chết, vậy mà ngươi còn bình tĩnh ngồi ở đây uống trà, lại còn vô cùng thoải mái, tự nhiên, lạnh lùng trơ mắt đứng nhìn, thật sự làm cho người ta khâm phục!” Mộ Dung Bắc Quý lạnh lùng nhìn qua: “Bắt gian cái gì? Các người đi từ đâu đến đây? Bổn cung cũng không hiểu. Thần vương phi cẩn thận lời nói mới đúng, nơi này ngoại trừ ngươi, không phải chỉ có Thân vương trắc phi sao, khi nào lại có thể xuất hiện người trong lòng của bổn cung chứ?” Cho dù Thẩm Hi Nguyệt biết nhưng quan hệ của nàng ta với Mộ Dung Bắc Quý không thể công khai được. Hiện tại hắn nói như vậy, cũng là vì tình hình trước mắt. Nhưng trái tim nàng ta thật sự đau đớn, giống như đao cắt, chỉ có thể khó khăn quay mặt lại, không nhìn bất kỳ kẻ nào.

Chương 954