Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 965

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 965 Lúc này Mộ Dung Bắc Uyên mới đồng ý: “Được, để cho Tiểu Dương cùng chúng ta đi. Thế nhưng nàng không thể gặp Lý Mặc, nàng có thể cùng ta đi Vinh Dương, nhưng đừng gặp hắn ta” “Thiếp…” “Thiếp không được phép gặp sao” Hắn cũng bướng bỉnh nói: “Nàng đã thay đổi thân phận rồi, vậy mà Lý Mặc vẫn có thể nhận ra nàng, ta cũng không hiểu, làm thế nào mà ánh mắt của hắn lại tinh tường như vậy!” Triệu Khương Lan dở khóc dở cười: “Bởi vì thiếp đã quen biết hắn ta quá nhiều năm, cộng thêm bản thân hăn ta cũng là một người rất nhạy bén” Nàng vừa nói vừa nhắc nhở, “Nếu chàng đã thay đổi gương mặt rồi thì vẫn phải cẩn thận hơn, đừng để cho hắn ta nhìn thấy. Hắn ta đã gặp chàng, lại biết chàng là phu quân đời này của thiếp, nhất định sẽ đặc biệt chú ý tới chàng, nếu hắn ta không nhận ra thì chúng ta cũng không cần lộ diện” Chỉ là Triệu Khương Lan lại lo lắng. Mộ Dung Bắc Uyên trong thời điểm tỉnh táo, nàng sẽ không lo lắng. Nhưng chỉ sợ lúc hắn say rượu đụng phải Lý Mặc, lỡ như… Để cho Mộ Dung Bắc Uyên đi Vinh Dương mà trong lòng hắn không ghét bỏ, nàng cũng không nói nhiều nữa, chỉ nhẹ nhàng vuốt nhẹ tóc. hắn: “Cho dù thế nào, thiếp đều ở bên chàng. Chúng ta sẽ mãi mãi yêu thương nhau đến khi đầu bạc răng nong” Hắn vừa định nói chuyện, ngực lại giật giật. Sắc mặt Triệu Khương Lan biến đổi: “Có đau không?” Nàng chạy ra bàn rót cho hắn cốc rượu: “Chàng mau uống nó!” Mộ Dung Bắc Uyên uống hết một ngụm rượu trong tay nàng, sau khi uống phải lại hơi say, hắn không còn sức lực tựa vào trên người nàng. Triệu Khương Lan hôn nhẹ lên môi hắn, mới cẩn thận buông hắn xuống: “Ngủ đi, ngủ một giấc là được rồi” Sau khi trời tối hoàn toàn, người của Đông Cung mang quan tài lên. Chu Khiết thấp giọng thông báo cho Triệu Khương Lan: “Vương phi, Thái tử thật sự đưa Thẩm Hi Nguyệt tới” Triệu Khương Lan cười lạnh: “Hắn đương nhiên phải đưa tới. Chẳng lẽ hắn dám mang thi thể về Đông Cung sao? Chỉ sợ không chỉ Triệu An Linh muốn làm lớn chuyện, có khi cả hoàng cung cũng chấn động. Huống chỉ hắn là người vô cùng lạnh lùng, không có tâm, người chết là người phụ nữ trong lòng hắn, để xem hắn có thể đau lòng bao nhiêu?” “Sau đó, theo những gì Vương phi nói, để lại quan tài ở đó. Chờ ngài cùng Vương gia đi rồi, thuộc hạ sẽ tìm một nơi hẻo lánh một chút, sau đó chôn Thẩm Hi Nguyệt” Triệu Khương Lan gật đầu, khẽ thở dài một tiếng. Ở Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý như người mất hồn trở lại trong cung, không để ý đến hành lễ của một đám người hầu, bước đi cũng không ổn định. Triệu An Linh về cung sớm hoàn toàn không biết gì về cái chết của Thẩm Hi Nguyệt. Nàng ta nghe nói Mộ Dung Bắc Quý trở về, bước đi tới giương cao giọng nói: “Điện hạ sao lại trở về muộn như vậy, không phải là nhìn thấy người tình trong lòng, cho nên luyến tiếc trở về chứ! Ngài thật lợi hại đó, dưới mí mắt ta cũng có thể giấu người vào trong nhà riêng, nếu người khác biết được chuyện này, cũng kinh ngạc vô cùng. Đường đường thái tử điện hạ, vậy mà lại dám mơ ước đến một trắc phi của phủ Thần Vương!” “Câm miệng lại!” “Tại sao, bị ta nói trúng, ngài sẽ xấu hổ và tức giận như vậy à. Mộ Dung Bắc Quý, lúc ngài cùng nàng ta thân mật quyến luyến nhau, có nghĩ tới ta mới là vợ của ngài hay không, ta mới là Thái tử phi! Vậy mà trong lòng ngài, nàng ta còn chiếm vị trí lớn hơn cả ta” “Câm miệng lại, ta nói ngươi im lặng, ngươi có bị điếc hay không!” Mộ Dung Bắc Quý ào ào rút ra một thanh kiếm, chỉ thẳng vào Triệu An Linh. Triệu An Linh giật mình, cả gương mặt biến sắc lui về phía sau: “Ngươi điên rồi, ngươi nhất định là điên rồi. Vậy mà lại vì một tiện nhân như vậy xuống tay với ta, đây chính là ở trong cung, truyền ra ngoài người ta sẽ coi ngươi như một vị thái tử thất đức, thật sự không để ý sao?” “Đừng để bổn cung nghe thấy ngươi nói nàng ấy là tiện nhân một lần nào nữa. Nàng ấy so với ngươi còn hơn một ngàn lần, một vạn lần, Triệu An Linh, nếu như ngươi còn muốn giữ lại cái mạng này, thì hãy thành thật yên phận cho bổn cung một chút, đừng gây chuyện nữa. Bổn cung đối với ngươi, đã nhịn đến giới hạn rồi” 

Chương 965

 

Lúc này Mộ Dung Bắc Uyên mới đồng ý: “Được, để cho Tiểu Dương cùng chúng ta đi. Thế nhưng nàng không thể gặp Lý Mặc, nàng có thể cùng ta đi Vinh Dương, nhưng đừng gặp hắn ta”

 

“Thiếp…”

 

“Thiếp không được phép gặp sao”

 

Hắn cũng bướng bỉnh nói: “Nàng đã thay đổi thân phận rồi, vậy mà Lý Mặc vẫn có thể nhận ra nàng, ta cũng không hiểu, làm thế nào mà ánh mắt của hắn lại tinh tường như vậy!”

 

Triệu Khương Lan dở khóc dở cười: “Bởi vì thiếp đã quen biết hắn ta quá nhiều năm, cộng thêm bản thân hăn ta cũng là một người rất nhạy bén”

 

Nàng vừa nói vừa nhắc nhở, “Nếu chàng đã thay đổi gương mặt rồi thì vẫn phải cẩn thận hơn, đừng để cho hắn ta nhìn thấy. Hắn ta đã gặp chàng, lại biết chàng là phu quân đời này của thiếp, nhất định sẽ đặc biệt chú ý tới chàng, nếu hắn ta không nhận ra thì chúng ta cũng không cần lộ diện”

 

Chỉ là Triệu Khương Lan lại lo lắng.

 

Mộ Dung Bắc Uyên trong thời điểm tỉnh táo, nàng sẽ không lo lắng.

 

Nhưng chỉ sợ lúc hắn say rượu đụng phải Lý Mặc, lỡ như…

 

Để cho Mộ Dung Bắc Uyên đi Vinh Dương mà trong lòng hắn không ghét bỏ, nàng cũng không nói nhiều nữa, chỉ nhẹ nhàng vuốt nhẹ tóc.

 

hắn: “Cho dù thế nào, thiếp đều ở bên chàng. Chúng ta sẽ mãi mãi yêu thương nhau đến khi đầu bạc răng nong”

 

Hắn vừa định nói chuyện, ngực lại giật giật.

 

Sắc mặt Triệu Khương Lan biến đổi: “Có đau không?”

 

Nàng chạy ra bàn rót cho hắn cốc rượu: “Chàng mau uống nó!”

 

Mộ Dung Bắc Uyên uống hết một ngụm rượu trong tay nàng, sau khi uống phải lại hơi say, hắn không còn sức lực tựa vào trên người nàng.

 

Triệu Khương Lan hôn nhẹ lên môi hắn, mới cẩn thận buông hắn xuống: “Ngủ đi, ngủ một giấc là được rồi”

 

Sau khi trời tối hoàn toàn, người của Đông Cung mang quan tài lên.

 

Chu Khiết thấp giọng thông báo cho Triệu Khương Lan: “Vương phi, Thái tử thật sự đưa Thẩm Hi Nguyệt tới”

 

Triệu Khương Lan cười lạnh: “Hắn đương nhiên phải đưa tới. Chẳng lẽ hắn dám mang thi thể về Đông Cung sao? Chỉ sợ không chỉ Triệu An Linh muốn làm lớn chuyện, có khi cả hoàng cung cũng chấn động.

 

Huống chỉ hắn là người vô cùng lạnh lùng, không có tâm, người chết là người phụ nữ trong lòng hắn, để xem hắn có thể đau lòng bao nhiêu?”

 

“Sau đó, theo những gì Vương phi nói, để lại quan tài ở đó. Chờ ngài cùng Vương gia đi rồi, thuộc hạ sẽ tìm một nơi hẻo lánh một chút, sau đó chôn Thẩm Hi Nguyệt”

 

Triệu Khương Lan gật đầu, khẽ thở dài một tiếng.

 

Ở Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý như người mất hồn trở lại trong cung, không để ý đến hành lễ của một đám người hầu, bước đi cũng không ổn định.

 

Triệu An Linh về cung sớm hoàn toàn không biết gì về cái chết của Thẩm Hi Nguyệt.

 

Nàng ta nghe nói Mộ Dung Bắc Quý trở về, bước đi tới giương cao giọng nói: “Điện hạ sao lại trở về muộn như vậy, không phải là nhìn thấy người tình trong lòng, cho nên luyến tiếc trở về chứ! Ngài thật lợi hại đó, dưới mí mắt ta cũng có thể giấu người vào trong nhà riêng, nếu người khác biết được chuyện này, cũng kinh ngạc vô cùng. Đường đường thái tử điện hạ, vậy mà lại dám mơ ước đến một trắc phi của phủ Thần Vương!”

 

“Câm miệng lại!”

 

“Tại sao, bị ta nói trúng, ngài sẽ xấu hổ và tức giận như vậy à. Mộ Dung Bắc Quý, lúc ngài cùng nàng ta thân mật quyến luyến nhau, có nghĩ tới ta mới là vợ của ngài hay không, ta mới là Thái tử phi! Vậy mà trong lòng ngài, nàng ta còn chiếm vị trí lớn hơn cả ta”

 

“Câm miệng lại, ta nói ngươi im lặng, ngươi có bị điếc hay không!”

 

Mộ Dung Bắc Quý ào ào rút ra một thanh kiếm, chỉ thẳng vào Triệu An Linh.

 

Triệu An Linh giật mình, cả gương mặt biến sắc lui về phía sau: “Ngươi điên rồi, ngươi nhất định là điên rồi. Vậy mà lại vì một tiện nhân như vậy xuống tay với ta, đây chính là ở trong cung, truyền ra ngoài người ta sẽ coi ngươi như một vị thái tử thất đức, thật sự không để ý sao?”

 

“Đừng để bổn cung nghe thấy ngươi nói nàng ấy là tiện nhân một lần nào nữa. Nàng ấy so với ngươi còn hơn một ngàn lần, một vạn lần, Triệu An Linh, nếu như ngươi còn muốn giữ lại cái mạng này, thì hãy thành thật yên phận cho bổn cung một chút, đừng gây chuyện nữa. Bổn cung đối với ngươi, đã nhịn đến giới hạn rồi”

 

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 965 Lúc này Mộ Dung Bắc Uyên mới đồng ý: “Được, để cho Tiểu Dương cùng chúng ta đi. Thế nhưng nàng không thể gặp Lý Mặc, nàng có thể cùng ta đi Vinh Dương, nhưng đừng gặp hắn ta” “Thiếp…” “Thiếp không được phép gặp sao” Hắn cũng bướng bỉnh nói: “Nàng đã thay đổi thân phận rồi, vậy mà Lý Mặc vẫn có thể nhận ra nàng, ta cũng không hiểu, làm thế nào mà ánh mắt của hắn lại tinh tường như vậy!” Triệu Khương Lan dở khóc dở cười: “Bởi vì thiếp đã quen biết hắn ta quá nhiều năm, cộng thêm bản thân hăn ta cũng là một người rất nhạy bén” Nàng vừa nói vừa nhắc nhở, “Nếu chàng đã thay đổi gương mặt rồi thì vẫn phải cẩn thận hơn, đừng để cho hắn ta nhìn thấy. Hắn ta đã gặp chàng, lại biết chàng là phu quân đời này của thiếp, nhất định sẽ đặc biệt chú ý tới chàng, nếu hắn ta không nhận ra thì chúng ta cũng không cần lộ diện” Chỉ là Triệu Khương Lan lại lo lắng. Mộ Dung Bắc Uyên trong thời điểm tỉnh táo, nàng sẽ không lo lắng. Nhưng chỉ sợ lúc hắn say rượu đụng phải Lý Mặc, lỡ như… Để cho Mộ Dung Bắc Uyên đi Vinh Dương mà trong lòng hắn không ghét bỏ, nàng cũng không nói nhiều nữa, chỉ nhẹ nhàng vuốt nhẹ tóc. hắn: “Cho dù thế nào, thiếp đều ở bên chàng. Chúng ta sẽ mãi mãi yêu thương nhau đến khi đầu bạc răng nong” Hắn vừa định nói chuyện, ngực lại giật giật. Sắc mặt Triệu Khương Lan biến đổi: “Có đau không?” Nàng chạy ra bàn rót cho hắn cốc rượu: “Chàng mau uống nó!” Mộ Dung Bắc Uyên uống hết một ngụm rượu trong tay nàng, sau khi uống phải lại hơi say, hắn không còn sức lực tựa vào trên người nàng. Triệu Khương Lan hôn nhẹ lên môi hắn, mới cẩn thận buông hắn xuống: “Ngủ đi, ngủ một giấc là được rồi” Sau khi trời tối hoàn toàn, người của Đông Cung mang quan tài lên. Chu Khiết thấp giọng thông báo cho Triệu Khương Lan: “Vương phi, Thái tử thật sự đưa Thẩm Hi Nguyệt tới” Triệu Khương Lan cười lạnh: “Hắn đương nhiên phải đưa tới. Chẳng lẽ hắn dám mang thi thể về Đông Cung sao? Chỉ sợ không chỉ Triệu An Linh muốn làm lớn chuyện, có khi cả hoàng cung cũng chấn động. Huống chỉ hắn là người vô cùng lạnh lùng, không có tâm, người chết là người phụ nữ trong lòng hắn, để xem hắn có thể đau lòng bao nhiêu?” “Sau đó, theo những gì Vương phi nói, để lại quan tài ở đó. Chờ ngài cùng Vương gia đi rồi, thuộc hạ sẽ tìm một nơi hẻo lánh một chút, sau đó chôn Thẩm Hi Nguyệt” Triệu Khương Lan gật đầu, khẽ thở dài một tiếng. Ở Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý như người mất hồn trở lại trong cung, không để ý đến hành lễ của một đám người hầu, bước đi cũng không ổn định. Triệu An Linh về cung sớm hoàn toàn không biết gì về cái chết của Thẩm Hi Nguyệt. Nàng ta nghe nói Mộ Dung Bắc Quý trở về, bước đi tới giương cao giọng nói: “Điện hạ sao lại trở về muộn như vậy, không phải là nhìn thấy người tình trong lòng, cho nên luyến tiếc trở về chứ! Ngài thật lợi hại đó, dưới mí mắt ta cũng có thể giấu người vào trong nhà riêng, nếu người khác biết được chuyện này, cũng kinh ngạc vô cùng. Đường đường thái tử điện hạ, vậy mà lại dám mơ ước đến một trắc phi của phủ Thần Vương!” “Câm miệng lại!” “Tại sao, bị ta nói trúng, ngài sẽ xấu hổ và tức giận như vậy à. Mộ Dung Bắc Quý, lúc ngài cùng nàng ta thân mật quyến luyến nhau, có nghĩ tới ta mới là vợ của ngài hay không, ta mới là Thái tử phi! Vậy mà trong lòng ngài, nàng ta còn chiếm vị trí lớn hơn cả ta” “Câm miệng lại, ta nói ngươi im lặng, ngươi có bị điếc hay không!” Mộ Dung Bắc Quý ào ào rút ra một thanh kiếm, chỉ thẳng vào Triệu An Linh. Triệu An Linh giật mình, cả gương mặt biến sắc lui về phía sau: “Ngươi điên rồi, ngươi nhất định là điên rồi. Vậy mà lại vì một tiện nhân như vậy xuống tay với ta, đây chính là ở trong cung, truyền ra ngoài người ta sẽ coi ngươi như một vị thái tử thất đức, thật sự không để ý sao?” “Đừng để bổn cung nghe thấy ngươi nói nàng ấy là tiện nhân một lần nào nữa. Nàng ấy so với ngươi còn hơn một ngàn lần, một vạn lần, Triệu An Linh, nếu như ngươi còn muốn giữ lại cái mạng này, thì hãy thành thật yên phận cho bổn cung một chút, đừng gây chuyện nữa. Bổn cung đối với ngươi, đã nhịn đến giới hạn rồi” 

Chương 965