Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1191

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1191Không phải ai khác, chính là tân Trạng nguyên Trần Lập Huy.Vốn dĩ Triệu Khương Lan không hề chú ý tới Trần Lập Huy, nhưng ngược lại Trần Lập Huy lại để ý thấy bọn họ trước.Lâu Yên Vũ mặc dù là nơi trăng hoa, nhưng cũng nổi danh là một nơi phong nhã.Bên cạnh Trần Lập Huy có không ít các đồng liêu thích đến nơi này uống rượu mua vui.Làm trạng nguyên, hắn lại càng thường hay bị các bằng hữu kéo đến đây uống rượu ngâm thơ, rất vui vẻ.Vào lúc này, tuy là lúc này đã muộn, nhưng đám quan văn này cũng đang vui chơi thỏa thích, đều không có ý định muốn đi.Trần Lập Huy đi ra ngoài hít thở không khí thì tình cờ gặp phải Thần vương và một nam tử đang đi cùng nhau.Nhìn thấy bọn họ, Trần Lập Huy lên tiếng gọi: “Thần vương điện hạ, trùng hợp vậy, ngài cũng ở đây sao?”Mộ Dung Bắc Uyên cũng còn chưa quên mất hẳn, hướng về phía hẳn gật đầu ra hiệu.“Trần đại nhân, sao đã muộn như thế này mà còn chưa về?”Trần Lập Huy ngại ngùng gãi gãi đầu: “Bị các đồng liêu kéo đến đây uống rượu, thật không tiện đi trước. Điện hạ cũng đến đây uống rượu với bạn sao, ồ, vị này không phải l: Triệu Khương Lan bỗng như nhớ tới cái gì, trong lòng căng thẳng, theo bản năng nghiêng người muốn rời đi, muốn trốn khỏi cái nhìn chăm chú của Trần Lập Huy.Nhưng cũng đã chậm, người ta vẫn nhận ra nàng.“Hóa ra là Triệu Ngọc, Triệu công tử!”Mộ Dung Bắc Uyên dừng bước hỏi: “Ngươi biết hắn?”Triệu Khương Lan thật sự sắp hít thở không thông.Nàng nhấc chân muốn đi, cũng không dám ở lại lâu hơn một tí.Nhưng Trần Lập Huy lại gật gật đầu: “Đương nhiên là nhận ra chứ!Điện hạ đã quên rồi sao, trước đây ngài và Triệu công tử từng ra vào nơi ở của hạ quan rất nhiều lần, không ngờ quan hệ của hai người tốt đến thế, cũng đã qua lâu rồi mà vẫn cứ như hình với bóng, quả nhiên là có bạn bè tốt hợp ý nhau.”“Bạn tốt? Như hình với bóng… Ngươi đang nói tới bổn vương và Triệu công tử à!”“Đúng vậy, ngoài Triệu công tử thì ở đây còn có người khác sao?Triệu công tử, ta còn bảo sao, dường như rất ít khi thấy ngươi ở trong kinh thành, có phải mấy hôm trước đi đến chỗ khác không?”Ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên sâu kín nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu công tử, Trần đại nhân đang hỏi ngươi kìa, ngươi không định giải thích một chút sao?”Triệu Khương Lan ngay cả cười cũng không cười nổi, chỉ có thể dùng vẻ mặt đau khổ phản bác: “Trần đại nhân chắc là đã nhìn lầm người rồi đi, chúng ta gặp nhau lúc nào chứ?”“Này, Triệu công tử, ta không thể nhận lầm được! Trước tới giờ, vẫn luôn qua lại thân thiết với Thần vương điện hạ còn có Sơn Vương điện hạ, cũng chỉ có mỗi mình ngài thôi!”Triệu Khương Lan thực sự không thể ở thêm được nữa: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, trong nhà ta còn có việc đi trước một bước đây: Nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể bỏ qua cho nàng.Hắn xách cổ áo sau lưng Triệu Khương Lan, kéo nàng quay lại “Triệu công tử, hay là không cần đi về trước vội vã như vậy, giữa ngươi và bổn vương vẫn còn chuyện phải nói đó.”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía Trần Lập Huy: “Trần đại nhân, hai chúng ta còn có vài lời muốn nói, trước mắt không tiếp ngươi được.”Trần Lập Huy vội vàng nói được, chỉ thấy Mộ Dung Bắc Uyên bắt lấy Triệu Khương Lan, lại lần nữa lôi kéo nàng lên trên lầu.Hắn có chút nghỉ hoặc lắc lắc đầu: “Thật là kỳ lạ, hai người này nhìn sao cũng thấy có điều gì không đúng lắm thì phải?”Vừa mới về lại phòng, Mộ Dung Bắc Uyên đã đóng cửa lại.Ánh mắt của hắn sáng quắc nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu Ngọc là tên trước đây của muội sao?”

Chương 1191

Không phải ai khác, chính là tân Trạng nguyên Trần Lập Huy.

Vốn dĩ Triệu Khương Lan không hề chú ý tới Trần Lập Huy, nhưng ngược lại Trần Lập Huy lại để ý thấy bọn họ trước.

Lâu Yên Vũ mặc dù là nơi trăng hoa, nhưng cũng nổi danh là một nơi phong nhã.

Bên cạnh Trần Lập Huy có không ít các đồng liêu thích đến nơi này uống rượu mua vui.

Làm trạng nguyên, hắn lại càng thường hay bị các bằng hữu kéo đến đây uống rượu ngâm thơ, rất vui vẻ.

Vào lúc này, tuy là lúc này đã muộn, nhưng đám quan văn này cũng đang vui chơi thỏa thích, đều không có ý định muốn đi.

Trần Lập Huy đi ra ngoài hít thở không khí thì tình cờ gặp phải Thần vương và một nam tử đang đi cùng nhau.

Nhìn thấy bọn họ, Trần Lập Huy lên tiếng gọi: “Thần vương điện hạ, trùng hợp vậy, ngài cũng ở đây sao?”

Mộ Dung Bắc Uyên cũng còn chưa quên mất hẳn, hướng về phía hẳn gật đầu ra hiệu.

“Trần đại nhân, sao đã muộn như thế này mà còn chưa về?”

Trần Lập Huy ngại ngùng gãi gãi đầu: “Bị các đồng liêu kéo đến đây uống rượu, thật không tiện đi trước. Điện hạ cũng đến đây uống rượu với bạn sao, ồ, vị này không phải l: Triệu Khương Lan bỗng như nhớ tới cái gì, trong lòng căng thẳng, theo bản năng nghiêng người muốn rời đi, muốn trốn khỏi cái nhìn chăm chú của Trần Lập Huy.

Nhưng cũng đã chậm, người ta vẫn nhận ra nàng.

“Hóa ra là Triệu Ngọc, Triệu công tử!”

Mộ Dung Bắc Uyên dừng bước hỏi: “Ngươi biết hắn?”

Triệu Khương Lan thật sự sắp hít thở không thông.

Nàng nhấc chân muốn đi, cũng không dám ở lại lâu hơn một tí.

Nhưng Trần Lập Huy lại gật gật đầu: “Đương nhiên là nhận ra chứ!

Điện hạ đã quên rồi sao, trước đây ngài và Triệu công tử từng ra vào nơi ở của hạ quan rất nhiều lần, không ngờ quan hệ của hai người tốt đến thế, cũng đã qua lâu rồi mà vẫn cứ như hình với bóng, quả nhiên là có bạn bè tốt hợp ý nhau.”

“Bạn tốt? Như hình với bóng… Ngươi đang nói tới bổn vương và Triệu công tử à!”

“Đúng vậy, ngoài Triệu công tử thì ở đây còn có người khác sao?

Triệu công tử, ta còn bảo sao, dường như rất ít khi thấy ngươi ở trong kinh thành, có phải mấy hôm trước đi đến chỗ khác không?”

Ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên sâu kín nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu công tử, Trần đại nhân đang hỏi ngươi kìa, ngươi không định giải thích một chút sao?”

Triệu Khương Lan ngay cả cười cũng không cười nổi, chỉ có thể dùng vẻ mặt đau khổ phản bác: “Trần đại nhân chắc là đã nhìn lầm người rồi đi, chúng ta gặp nhau lúc nào chứ?”

“Này, Triệu công tử, ta không thể nhận lầm được! Trước tới giờ, vẫn luôn qua lại thân thiết với Thần vương điện hạ còn có Sơn Vương điện hạ, cũng chỉ có mỗi mình ngài thôi!”

Triệu Khương Lan thực sự không thể ở thêm được nữa: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, trong nhà ta còn có việc đi trước một bước đây: Nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể bỏ qua cho nàng.

Hắn xách cổ áo sau lưng Triệu Khương Lan, kéo nàng quay lại “Triệu công tử, hay là không cần đi về trước vội vã như vậy, giữa ngươi và bổn vương vẫn còn chuyện phải nói đó.”

Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía Trần Lập Huy: “Trần đại nhân, hai chúng ta còn có vài lời muốn nói, trước mắt không tiếp ngươi được.”

Trần Lập Huy vội vàng nói được, chỉ thấy Mộ Dung Bắc Uyên bắt lấy Triệu Khương Lan, lại lần nữa lôi kéo nàng lên trên lầu.

Hắn có chút nghỉ hoặc lắc lắc đầu: “Thật là kỳ lạ, hai người này nhìn sao cũng thấy có điều gì không đúng lắm thì phải?”

Vừa mới về lại phòng, Mộ Dung Bắc Uyên đã đóng cửa lại.

Ánh mắt của hắn sáng quắc nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu Ngọc là tên trước đây của muội sao?”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1191Không phải ai khác, chính là tân Trạng nguyên Trần Lập Huy.Vốn dĩ Triệu Khương Lan không hề chú ý tới Trần Lập Huy, nhưng ngược lại Trần Lập Huy lại để ý thấy bọn họ trước.Lâu Yên Vũ mặc dù là nơi trăng hoa, nhưng cũng nổi danh là một nơi phong nhã.Bên cạnh Trần Lập Huy có không ít các đồng liêu thích đến nơi này uống rượu mua vui.Làm trạng nguyên, hắn lại càng thường hay bị các bằng hữu kéo đến đây uống rượu ngâm thơ, rất vui vẻ.Vào lúc này, tuy là lúc này đã muộn, nhưng đám quan văn này cũng đang vui chơi thỏa thích, đều không có ý định muốn đi.Trần Lập Huy đi ra ngoài hít thở không khí thì tình cờ gặp phải Thần vương và một nam tử đang đi cùng nhau.Nhìn thấy bọn họ, Trần Lập Huy lên tiếng gọi: “Thần vương điện hạ, trùng hợp vậy, ngài cũng ở đây sao?”Mộ Dung Bắc Uyên cũng còn chưa quên mất hẳn, hướng về phía hẳn gật đầu ra hiệu.“Trần đại nhân, sao đã muộn như thế này mà còn chưa về?”Trần Lập Huy ngại ngùng gãi gãi đầu: “Bị các đồng liêu kéo đến đây uống rượu, thật không tiện đi trước. Điện hạ cũng đến đây uống rượu với bạn sao, ồ, vị này không phải l: Triệu Khương Lan bỗng như nhớ tới cái gì, trong lòng căng thẳng, theo bản năng nghiêng người muốn rời đi, muốn trốn khỏi cái nhìn chăm chú của Trần Lập Huy.Nhưng cũng đã chậm, người ta vẫn nhận ra nàng.“Hóa ra là Triệu Ngọc, Triệu công tử!”Mộ Dung Bắc Uyên dừng bước hỏi: “Ngươi biết hắn?”Triệu Khương Lan thật sự sắp hít thở không thông.Nàng nhấc chân muốn đi, cũng không dám ở lại lâu hơn một tí.Nhưng Trần Lập Huy lại gật gật đầu: “Đương nhiên là nhận ra chứ!Điện hạ đã quên rồi sao, trước đây ngài và Triệu công tử từng ra vào nơi ở của hạ quan rất nhiều lần, không ngờ quan hệ của hai người tốt đến thế, cũng đã qua lâu rồi mà vẫn cứ như hình với bóng, quả nhiên là có bạn bè tốt hợp ý nhau.”“Bạn tốt? Như hình với bóng… Ngươi đang nói tới bổn vương và Triệu công tử à!”“Đúng vậy, ngoài Triệu công tử thì ở đây còn có người khác sao?Triệu công tử, ta còn bảo sao, dường như rất ít khi thấy ngươi ở trong kinh thành, có phải mấy hôm trước đi đến chỗ khác không?”Ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên sâu kín nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu công tử, Trần đại nhân đang hỏi ngươi kìa, ngươi không định giải thích một chút sao?”Triệu Khương Lan ngay cả cười cũng không cười nổi, chỉ có thể dùng vẻ mặt đau khổ phản bác: “Trần đại nhân chắc là đã nhìn lầm người rồi đi, chúng ta gặp nhau lúc nào chứ?”“Này, Triệu công tử, ta không thể nhận lầm được! Trước tới giờ, vẫn luôn qua lại thân thiết với Thần vương điện hạ còn có Sơn Vương điện hạ, cũng chỉ có mỗi mình ngài thôi!”Triệu Khương Lan thực sự không thể ở thêm được nữa: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, trong nhà ta còn có việc đi trước một bước đây: Nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể bỏ qua cho nàng.Hắn xách cổ áo sau lưng Triệu Khương Lan, kéo nàng quay lại “Triệu công tử, hay là không cần đi về trước vội vã như vậy, giữa ngươi và bổn vương vẫn còn chuyện phải nói đó.”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía Trần Lập Huy: “Trần đại nhân, hai chúng ta còn có vài lời muốn nói, trước mắt không tiếp ngươi được.”Trần Lập Huy vội vàng nói được, chỉ thấy Mộ Dung Bắc Uyên bắt lấy Triệu Khương Lan, lại lần nữa lôi kéo nàng lên trên lầu.Hắn có chút nghỉ hoặc lắc lắc đầu: “Thật là kỳ lạ, hai người này nhìn sao cũng thấy có điều gì không đúng lắm thì phải?”Vừa mới về lại phòng, Mộ Dung Bắc Uyên đã đóng cửa lại.Ánh mắt của hắn sáng quắc nhìn chằm chằm Triệu Khương Lan: “Triệu Ngọc là tên trước đây của muội sao?”

Chương 1191