Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1266

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1266Chát!Cây roi tàn nhẫn đánh vào người nàng, trên người Triệu Khương Lan chỉ có một tấm áo trắng mỏng manh, trong nháy mắt bị nhuộm thành màu hồng.Cây roi này không giống với trước đó, cái bây giờ đang được dùng chính là cây roi lợi hại nhất ở Đại Tông Chính viện.Một lần đánh xuống, thân thể bình thường chỉ sợ sẽ bị da tróc thịt bong.Mộ Dung Bắc Uyên lập tức gào lên: “Không được! Không được đánh nàng!”Hắn liều mạng lắc lư cửa sắt trước mặt, tuy nhiên vì không thể nhìn lên trên được nên Triệu Khương Lan cũng không để ý đến động tĩnh kia.Mộ Dung Bắc Uyên điên lên, muốn ra ngoài nhưng lại bị mấy người ngăn cản lại: “Thần vương điện hạ, nếu ngài muốn đi thì chỉ có thể đi cửa bên này, trực tiếp ra khỏi Đại Tông Chính Viện, không được gặp Thần vương phi”“Các ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta đi qua đó, các ngươi không được phép ngăn cản ta, để ta đi!”“Vẫn mong điện hạ đừng làm cho chúng ta khó xử!”Hắn nhếch nhác quỳ gối bên cạnh Chiêu Vũ đế, nước mắt đã rơi xuống lúc nào không hay: “Phụ hoàng, phụ hoàng nhi thần cầu xin người, bảo họ đừng đánh nữa, cầu xin người!”Mặc dù Chiêu Vũ đế không nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia, thế nhưng chỉ nhìn dáng vẻ của Mộ Dung Bắc Uyên cũng biết rõ chắc chắn bây giờ Triệu Khương Lan đang bị giày vò rất thảm.Quả thật trong lòng hẳn hơi không nỡ, nhưng để mà so sánh chút không nỡ này với chuyện hệ trọng của xã tắc, hản lại không thể cho phép bản thân được dao động dù chỉ là phút giây nào.“Phụ hoàng, họ sẽ đánh chết nàng mất, cầu xin người, nàng là tính mạng của nhỉ thần, nếu Triệu Khương lan xảy ra chuyện gì, người cảm thấy nhỉ thần có thể tạm bợ sống cho qua ngày được không?”Chiêu Vũ đế chỉ có thể nhãn tâm nói: “Con yên tâm, Ninh Thân Vương đã cam đoan với trãm rồi, hẳn chỉ trừng phạt Thần vương phi đơn giản chút thôi, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương đến tính mạng của con bé, cho nên con bé không thể chết được.”“Cái gọi là không thể chết được chính là đánh người ta đến sống dở chết dở, đến đứng còn không vững hay sao? Phụ hoàng, Triệu Khương Lan cũng là một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, da dẻ non nớt. Da thịt làm sao có thế chống lại được những đòn đánh tàn nhãn như vậy. Nếu để lại vết sẹo thì nó sẽ là cái bóng trong suốt quãng đời còn lại của nàng, cầu xin người, buông tha cho nàng, cầu xin người!”“Sẽ không để lại sẹo đâu, mặc dù bây giờ nhìn miệng vết thương có hơi dữ tợn, nhưng chỉ cần qua một thời gian thì đều sẽ phai đi. Chỉ là tạm thời con bé phải chịu đựng chút khổ sở kia.”Chiêu Vũ đế lắng lặng nhìn hẳn: “Uyên Nhi, Triệu Khương Lan thành ra như vậy, không phải đều do con gây ra hay sao? Nếu con đồng ý để con bé đi, con bé đã không cần phải nếm trải những đau khổ này? Chỉ cần con đồng ý sẽ không dây dưa thêm nữa, trẫm cam đoan với con, trãm có thể cho Ninh Thân Vương thả người ngay lập tức, cũng nghênh đón công chúa Nhã Lan hồi cung. Đồng thời chiếu cáo với thiên hạ, quận chúa Di Thanh không phải do trưởng nữ nhà họ Triệu giết, tất cả chỉ là hiểu lâm, thậm chí có thể bố trí một người gánh tội thay cho con bé. Đến lúc đó, địa vị của con bé vẫn là công chúa điện hạ, nào có lưu lạc đến cái tình trạng như bây giờ.”“Phụ hoàng, người cần gì phải ép buộc con như vậy!”“Trầm không có ép buộc con, chẳng qua là cho con lựa chọn. Bây giờ trước mặt con đang có hai con đường, phải làm thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân con.”Mộ Dung Bắc Uyên đau khổ nhắm mắt lại.Chọn thế nào cũng đều như có vách núi lớn ở sau lưng.Bỗng nhiên, có một giọng nữ yếu ớt truyền đến tai hẳn.Nhờ vào thính lực vô cùng tốt, hẳn có thể lờ mờ phân biệt rõ được.Triệu Khương Lan đang hát gì.“Lòng ta chẳng phải đá xanh, Cho nên chẳng thể đổi quanh chuyển dời.Lòng ta chẳng phải chiếu ngồi, Cho nên chẳng thể xếp rồi cuốn quanh.Uy nghi thuần thục rành rành, Nhưng không được chọn phải đành thế thôi.Mối buồn thấm thía não nùng.Bọn hầu lũ thiếp đem lòng ghét ghen.Hậu sầu chịu đã lắm phen, Trải qua nào ít khinh hèn cợt trêu.Lặng yên nằm nghĩ đủ điều, Ngủ mà đấm ngực chín ruột đau…”Đây là một đoạn trong kinh thi lâu đời, sau đó được người ta truyền nhau, cải biên thành một đoạn ca dao dân ca cổ xưa.Mộ Dung Bắc Uyên thật không ngờ dưới tình huống như vậy mà Triệu Khương Lan vẫn có thể hát ca khúc này.Cho dù phải đối mặt với tên tiểu nhân luôn nghĩ cách để hãm hại bản thân, ép nàng phải khuất phục, cúi đầu.Nàng vẫn mãi mãi kiêu ngạo ngẩng đầu, bảo vệ dáng vẻ ung dung cao quý.

Chương 1266

Chát!

Cây roi tàn nhẫn đánh vào người nàng, trên người Triệu Khương Lan chỉ có một tấm áo trắng mỏng manh, trong nháy mắt bị nhuộm thành màu hồng.

Cây roi này không giống với trước đó, cái bây giờ đang được dùng chính là cây roi lợi hại nhất ở Đại Tông Chính viện.

Một lần đánh xuống, thân thể bình thường chỉ sợ sẽ bị da tróc thịt bong.

Mộ Dung Bắc Uyên lập tức gào lên: “Không được! Không được đánh nàng!”

Hắn liều mạng lắc lư cửa sắt trước mặt, tuy nhiên vì không thể nhìn lên trên được nên Triệu Khương Lan cũng không để ý đến động tĩnh kia.

Mộ Dung Bắc Uyên điên lên, muốn ra ngoài nhưng lại bị mấy người ngăn cản lại: “Thần vương điện hạ, nếu ngài muốn đi thì chỉ có thể đi cửa bên này, trực tiếp ra khỏi Đại Tông Chính Viện, không được gặp Thần vương phi”

“Các ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta đi qua đó, các ngươi không được phép ngăn cản ta, để ta đi!”

“Vẫn mong điện hạ đừng làm cho chúng ta khó xử!”

Hắn nhếch nhác quỳ gối bên cạnh Chiêu Vũ đế, nước mắt đã rơi xuống lúc nào không hay: “Phụ hoàng, phụ hoàng nhi thần cầu xin người, bảo họ đừng đánh nữa, cầu xin người!”

Mặc dù Chiêu Vũ đế không nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia, thế nhưng chỉ nhìn dáng vẻ của Mộ Dung Bắc Uyên cũng biết rõ chắc chắn bây giờ Triệu Khương Lan đang bị giày vò rất thảm.

Quả thật trong lòng hẳn hơi không nỡ, nhưng để mà so sánh chút không nỡ này với chuyện hệ trọng của xã tắc, hản lại không thể cho phép bản thân được dao động dù chỉ là phút giây nào.

“Phụ hoàng, họ sẽ đánh chết nàng mất, cầu xin người, nàng là tính mạng của nhỉ thần, nếu Triệu Khương lan xảy ra chuyện gì, người cảm thấy nhỉ thần có thể tạm bợ sống cho qua ngày được không?”

Chiêu Vũ đế chỉ có thể nhãn tâm nói: “Con yên tâm, Ninh Thân Vương đã cam đoan với trãm rồi, hẳn chỉ trừng phạt Thần vương phi đơn giản chút thôi, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương đến tính mạng của con bé, cho nên con bé không thể chết được.”

“Cái gọi là không thể chết được chính là đánh người ta đến sống dở chết dở, đến đứng còn không vững hay sao? Phụ hoàng, Triệu Khương Lan cũng là một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, da dẻ non nớt. Da thịt làm sao có thế chống lại được những đòn đánh tàn nhãn như vậy. Nếu để lại vết sẹo thì nó sẽ là cái bóng trong suốt quãng đời còn lại của nàng, cầu xin người, buông tha cho nàng, cầu xin người!”

“Sẽ không để lại sẹo đâu, mặc dù bây giờ nhìn miệng vết thương có hơi dữ tợn, nhưng chỉ cần qua một thời gian thì đều sẽ phai đi. Chỉ là tạm thời con bé phải chịu đựng chút khổ sở kia.”

Chiêu Vũ đế lắng lặng nhìn hẳn: “Uyên Nhi, Triệu Khương Lan thành ra như vậy, không phải đều do con gây ra hay sao? Nếu con đồng ý để con bé đi, con bé đã không cần phải nếm trải những đau khổ này? Chỉ cần con đồng ý sẽ không dây dưa thêm nữa, trẫm cam đoan với con, trãm có thể cho Ninh Thân Vương thả người ngay lập tức, cũng nghênh đón công chúa Nhã Lan hồi cung. Đồng thời chiếu cáo với thiên hạ, quận chúa Di Thanh không phải do trưởng nữ nhà họ Triệu giết, tất cả chỉ là hiểu lâm, thậm chí có thể bố trí một người gánh tội thay cho con bé. Đến lúc đó, địa vị của con bé vẫn là công chúa điện hạ, nào có lưu lạc đến cái tình trạng như bây giờ.”

“Phụ hoàng, người cần gì phải ép buộc con như vậy!”

“Trầm không có ép buộc con, chẳng qua là cho con lựa chọn. Bây giờ trước mặt con đang có hai con đường, phải làm thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân con.”

Mộ Dung Bắc Uyên đau khổ nhắm mắt lại.

Chọn thế nào cũng đều như có vách núi lớn ở sau lưng.

Bỗng nhiên, có một giọng nữ yếu ớt truyền đến tai hẳn.

Nhờ vào thính lực vô cùng tốt, hẳn có thể lờ mờ phân biệt rõ được.

Triệu Khương Lan đang hát gì.

“Lòng ta chẳng phải đá xanh, Cho nên chẳng thể đổi quanh chuyển dời.

Lòng ta chẳng phải chiếu ngồi, Cho nên chẳng thể xếp rồi cuốn quanh.

Uy nghi thuần thục rành rành, Nhưng không được chọn phải đành thế thôi.

Mối buồn thấm thía não nùng.

Bọn hầu lũ thiếp đem lòng ghét ghen.

Hậu sầu chịu đã lắm phen, Trải qua nào ít khinh hèn cợt trêu.

Lặng yên nằm nghĩ đủ điều, Ngủ mà đấm ngực chín ruột đau…”

Đây là một đoạn trong kinh thi lâu đời, sau đó được người ta truyền nhau, cải biên thành một đoạn ca dao dân ca cổ xưa.

Mộ Dung Bắc Uyên thật không ngờ dưới tình huống như vậy mà Triệu Khương Lan vẫn có thể hát ca khúc này.

Cho dù phải đối mặt với tên tiểu nhân luôn nghĩ cách để hãm hại bản thân, ép nàng phải khuất phục, cúi đầu.

Nàng vẫn mãi mãi kiêu ngạo ngẩng đầu, bảo vệ dáng vẻ ung dung cao quý.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1266Chát!Cây roi tàn nhẫn đánh vào người nàng, trên người Triệu Khương Lan chỉ có một tấm áo trắng mỏng manh, trong nháy mắt bị nhuộm thành màu hồng.Cây roi này không giống với trước đó, cái bây giờ đang được dùng chính là cây roi lợi hại nhất ở Đại Tông Chính viện.Một lần đánh xuống, thân thể bình thường chỉ sợ sẽ bị da tróc thịt bong.Mộ Dung Bắc Uyên lập tức gào lên: “Không được! Không được đánh nàng!”Hắn liều mạng lắc lư cửa sắt trước mặt, tuy nhiên vì không thể nhìn lên trên được nên Triệu Khương Lan cũng không để ý đến động tĩnh kia.Mộ Dung Bắc Uyên điên lên, muốn ra ngoài nhưng lại bị mấy người ngăn cản lại: “Thần vương điện hạ, nếu ngài muốn đi thì chỉ có thể đi cửa bên này, trực tiếp ra khỏi Đại Tông Chính Viện, không được gặp Thần vương phi”“Các ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta đi qua đó, các ngươi không được phép ngăn cản ta, để ta đi!”“Vẫn mong điện hạ đừng làm cho chúng ta khó xử!”Hắn nhếch nhác quỳ gối bên cạnh Chiêu Vũ đế, nước mắt đã rơi xuống lúc nào không hay: “Phụ hoàng, phụ hoàng nhi thần cầu xin người, bảo họ đừng đánh nữa, cầu xin người!”Mặc dù Chiêu Vũ đế không nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia, thế nhưng chỉ nhìn dáng vẻ của Mộ Dung Bắc Uyên cũng biết rõ chắc chắn bây giờ Triệu Khương Lan đang bị giày vò rất thảm.Quả thật trong lòng hẳn hơi không nỡ, nhưng để mà so sánh chút không nỡ này với chuyện hệ trọng của xã tắc, hản lại không thể cho phép bản thân được dao động dù chỉ là phút giây nào.“Phụ hoàng, họ sẽ đánh chết nàng mất, cầu xin người, nàng là tính mạng của nhỉ thần, nếu Triệu Khương lan xảy ra chuyện gì, người cảm thấy nhỉ thần có thể tạm bợ sống cho qua ngày được không?”Chiêu Vũ đế chỉ có thể nhãn tâm nói: “Con yên tâm, Ninh Thân Vương đã cam đoan với trãm rồi, hẳn chỉ trừng phạt Thần vương phi đơn giản chút thôi, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương đến tính mạng của con bé, cho nên con bé không thể chết được.”“Cái gọi là không thể chết được chính là đánh người ta đến sống dở chết dở, đến đứng còn không vững hay sao? Phụ hoàng, Triệu Khương Lan cũng là một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, da dẻ non nớt. Da thịt làm sao có thế chống lại được những đòn đánh tàn nhãn như vậy. Nếu để lại vết sẹo thì nó sẽ là cái bóng trong suốt quãng đời còn lại của nàng, cầu xin người, buông tha cho nàng, cầu xin người!”“Sẽ không để lại sẹo đâu, mặc dù bây giờ nhìn miệng vết thương có hơi dữ tợn, nhưng chỉ cần qua một thời gian thì đều sẽ phai đi. Chỉ là tạm thời con bé phải chịu đựng chút khổ sở kia.”Chiêu Vũ đế lắng lặng nhìn hẳn: “Uyên Nhi, Triệu Khương Lan thành ra như vậy, không phải đều do con gây ra hay sao? Nếu con đồng ý để con bé đi, con bé đã không cần phải nếm trải những đau khổ này? Chỉ cần con đồng ý sẽ không dây dưa thêm nữa, trẫm cam đoan với con, trãm có thể cho Ninh Thân Vương thả người ngay lập tức, cũng nghênh đón công chúa Nhã Lan hồi cung. Đồng thời chiếu cáo với thiên hạ, quận chúa Di Thanh không phải do trưởng nữ nhà họ Triệu giết, tất cả chỉ là hiểu lâm, thậm chí có thể bố trí một người gánh tội thay cho con bé. Đến lúc đó, địa vị của con bé vẫn là công chúa điện hạ, nào có lưu lạc đến cái tình trạng như bây giờ.”“Phụ hoàng, người cần gì phải ép buộc con như vậy!”“Trầm không có ép buộc con, chẳng qua là cho con lựa chọn. Bây giờ trước mặt con đang có hai con đường, phải làm thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân con.”Mộ Dung Bắc Uyên đau khổ nhắm mắt lại.Chọn thế nào cũng đều như có vách núi lớn ở sau lưng.Bỗng nhiên, có một giọng nữ yếu ớt truyền đến tai hẳn.Nhờ vào thính lực vô cùng tốt, hẳn có thể lờ mờ phân biệt rõ được.Triệu Khương Lan đang hát gì.“Lòng ta chẳng phải đá xanh, Cho nên chẳng thể đổi quanh chuyển dời.Lòng ta chẳng phải chiếu ngồi, Cho nên chẳng thể xếp rồi cuốn quanh.Uy nghi thuần thục rành rành, Nhưng không được chọn phải đành thế thôi.Mối buồn thấm thía não nùng.Bọn hầu lũ thiếp đem lòng ghét ghen.Hậu sầu chịu đã lắm phen, Trải qua nào ít khinh hèn cợt trêu.Lặng yên nằm nghĩ đủ điều, Ngủ mà đấm ngực chín ruột đau…”Đây là một đoạn trong kinh thi lâu đời, sau đó được người ta truyền nhau, cải biên thành một đoạn ca dao dân ca cổ xưa.Mộ Dung Bắc Uyên thật không ngờ dưới tình huống như vậy mà Triệu Khương Lan vẫn có thể hát ca khúc này.Cho dù phải đối mặt với tên tiểu nhân luôn nghĩ cách để hãm hại bản thân, ép nàng phải khuất phục, cúi đầu.Nàng vẫn mãi mãi kiêu ngạo ngẩng đầu, bảo vệ dáng vẻ ung dung cao quý.

Chương 1266