Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1300

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1300Triệu An Linh đồng tình vỗ võ vai Vi Diễm: “Không sao, ngươi cứ lên xem thử, sau đó viện cớ gì đó từ chối là được”Vi Diễm miễn cưỡng lên lầu, đến khi thấy Nghiêm Chính, trước mắt nàng ta chợt sáng lên. Nhưng nhớ đến lời Triệu An Linh nói, nàng ta lại do dự.Nghiêm Chính nhìn vẻ mặt của Vi Diễm, biết ngay Triệu An Linh đã gặp nàng ta rồi.Để phối hợp với Triệu An Linh, hắn còn nói chủ tiệm mang kéo cắt một lỗ ở cửa tay áo mình.Vi Diễm thấy thế thì hỏi: “Nghiêm đại nhân, hình như y phục của ngươi bị rách kìa”Nghiêm Chính ồ một tiếng: “Không sao, còn mặc được mà. Y phục này ta mua mới có bốn năm năm, ta vẫn chưa muốn vứt đi”Vi Diễm trợn tròn mắt.Ánh mắt nàng ta thay đổi, lấy tay che bụng nói: “Ây dà Nghiêm đại nhân, bỗng nhiên ta hơi khó chịu trong người, không thể dùng bữa này cùng ngươi. Ta đi trước, chuyện của chúng ta, ta nghĩ nên bỏ đi”Nghiêm Chính chỉ ước sao nàng ta nói ‘bỏ đi, đương nhiên đồng ý ngay.Triệu An Linh thấy Vi Diễm vội vã đi, tò mò hỏi: “Vi cô nương, sao nhanh vậy đã đi rồi?”“Thái tử phi, quả thật ngươi không lừa ta. Vị Nghiêm đại nhân này thật sự quá bủn xin, ta chịu không nổi, ta đi trước”Nói xong thì như tháo chạy khỏi đó.Triệu An Linh càng cảm thấy buồn cười hơn, có lòng lên lầu tìm Nghiêm Chính.“Nghiêm đại nhân, ngài làm gì vậy, sao dọa Vi cô nương sợ đến nỗi không biết chạy đường nào”Nghiêm Chính khua khua tay áo: “Ta đặc biệt khoét một lỗ, nói với nàng ta bộ y phục ta mặc bốn năm năm vẫn chưa nỡ bỏ đi”Triệu An Linh che miệng cười: “Ngươi thật là!”Tiểu nhị khách đ**m mang thức ăn Nghiêm Chính chọn trước đó, mà đây là phần ăn dành cho hai người.Triệu An Linh liếc nhìn đồ ăn trên bàn, mở miệng hỏi ngài ăn hết à?”“Không ngờ Vi tiểu thư sợ đến mức này, đi luôn rồi. Nếu Triệu nhị tiểu thư không chê thì có thể ngồi xuống dùng cùng.”Vừa hay Triệu An Linh ăn chưa no nên cũng không khước từ.Tiểu nhị khách đ**m lại hỏi: “Hai vị khách quan có muốn dùng rượu không ạ?”Vốn Nghiêm Chính không muốn, nhưng lại nghe Triệu An Linh nói: “Có rượu à, lấy một hũ đi, ta muốn uống.”Nàng ta chớp chớp mắt với Nghiêm Chính: “Đây là chúc mừng “Một mình hôm nay ta và thái tử điện hạ hoà ly thành công”“Thật sự người không còn là phu thê với thái tử nữa à?”“Chính xác, đến cả sổ sách của Lễ bộ cũng sửa lại rồi” Khi hũ rượu được mang lên, Triệu An Linh rót cho mình một chung rồi một hơi uống cạn.“Chum rượu này, xem như là vĩnh biệt quá khứ.”Sau đó, nàng ta lại rót đây chum: “Chum kế tiếp để kính tương lai của ta.”Nghiêm Chính chạm chum với nàng ta: “Nhân chum rượu này, chúc.Triệu nhị tiếu thư sau này trăm sự suông sẻ, gặp toàn điều tốt”

Chương 1300

Triệu An Linh đồng tình vỗ võ vai Vi Diễm: “Không sao, ngươi cứ lên xem thử, sau đó viện cớ gì đó từ chối là được”

Vi Diễm miễn cưỡng lên lầu, đến khi thấy Nghiêm Chính, trước mắt nàng ta chợt sáng lên. Nhưng nhớ đến lời Triệu An Linh nói, nàng ta lại do dự.

Nghiêm Chính nhìn vẻ mặt của Vi Diễm, biết ngay Triệu An Linh đã gặp nàng ta rồi.

Để phối hợp với Triệu An Linh, hắn còn nói chủ tiệm mang kéo cắt một lỗ ở cửa tay áo mình.

Vi Diễm thấy thế thì hỏi: “Nghiêm đại nhân, hình như y phục của ngươi bị rách kìa”

Nghiêm Chính ồ một tiếng: “Không sao, còn mặc được mà. Y phục này ta mua mới có bốn năm năm, ta vẫn chưa muốn vứt đi”

Vi Diễm trợn tròn mắt.

Ánh mắt nàng ta thay đổi, lấy tay che bụng nói: “Ây dà Nghiêm đại nhân, bỗng nhiên ta hơi khó chịu trong người, không thể dùng bữa này cùng ngươi. Ta đi trước, chuyện của chúng ta, ta nghĩ nên bỏ đi”

Nghiêm Chính chỉ ước sao nàng ta nói ‘bỏ đi, đương nhiên đồng ý ngay.

Triệu An Linh thấy Vi Diễm vội vã đi, tò mò hỏi: “Vi cô nương, sao nhanh vậy đã đi rồi?”

“Thái tử phi, quả thật ngươi không lừa ta. Vị Nghiêm đại nhân này thật sự quá bủn xin, ta chịu không nổi, ta đi trước”

Nói xong thì như tháo chạy khỏi đó.

Triệu An Linh càng cảm thấy buồn cười hơn, có lòng lên lầu tìm Nghiêm Chính.

“Nghiêm đại nhân, ngài làm gì vậy, sao dọa Vi cô nương sợ đến nỗi không biết chạy đường nào”

Nghiêm Chính khua khua tay áo: “Ta đặc biệt khoét một lỗ, nói với nàng ta bộ y phục ta mặc bốn năm năm vẫn chưa nỡ bỏ đi”

Triệu An Linh che miệng cười: “Ngươi thật là!”

Tiểu nhị khách đ**m mang thức ăn Nghiêm Chính chọn trước đó, mà đây là phần ăn dành cho hai người.

Triệu An Linh liếc nhìn đồ ăn trên bàn, mở miệng hỏi ngài ăn hết à?”

“Không ngờ Vi tiểu thư sợ đến mức này, đi luôn rồi. Nếu Triệu nhị tiểu thư không chê thì có thể ngồi xuống dùng cùng.”

Vừa hay Triệu An Linh ăn chưa no nên cũng không khước từ.

Tiểu nhị khách đ**m lại hỏi: “Hai vị khách quan có muốn dùng rượu không ạ?”

Vốn Nghiêm Chính không muốn, nhưng lại nghe Triệu An Linh nói: “Có rượu à, lấy một hũ đi, ta muốn uống.”

Nàng ta chớp chớp mắt với Nghiêm Chính: “Đây là chúc mừng “Một mình hôm nay ta và thái tử điện hạ hoà ly thành công”

“Thật sự người không còn là phu thê với thái tử nữa à?”

“Chính xác, đến cả sổ sách của Lễ bộ cũng sửa lại rồi” Khi hũ rượu được mang lên, Triệu An Linh rót cho mình một chung rồi một hơi uống cạn.

“Chum rượu này, xem như là vĩnh biệt quá khứ.”

Sau đó, nàng ta lại rót đây chum: “Chum kế tiếp để kính tương lai của ta.”

Nghiêm Chính chạm chum với nàng ta: “Nhân chum rượu này, chúc.

Triệu nhị tiếu thư sau này trăm sự suông sẻ, gặp toàn điều tốt”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1300Triệu An Linh đồng tình vỗ võ vai Vi Diễm: “Không sao, ngươi cứ lên xem thử, sau đó viện cớ gì đó từ chối là được”Vi Diễm miễn cưỡng lên lầu, đến khi thấy Nghiêm Chính, trước mắt nàng ta chợt sáng lên. Nhưng nhớ đến lời Triệu An Linh nói, nàng ta lại do dự.Nghiêm Chính nhìn vẻ mặt của Vi Diễm, biết ngay Triệu An Linh đã gặp nàng ta rồi.Để phối hợp với Triệu An Linh, hắn còn nói chủ tiệm mang kéo cắt một lỗ ở cửa tay áo mình.Vi Diễm thấy thế thì hỏi: “Nghiêm đại nhân, hình như y phục của ngươi bị rách kìa”Nghiêm Chính ồ một tiếng: “Không sao, còn mặc được mà. Y phục này ta mua mới có bốn năm năm, ta vẫn chưa muốn vứt đi”Vi Diễm trợn tròn mắt.Ánh mắt nàng ta thay đổi, lấy tay che bụng nói: “Ây dà Nghiêm đại nhân, bỗng nhiên ta hơi khó chịu trong người, không thể dùng bữa này cùng ngươi. Ta đi trước, chuyện của chúng ta, ta nghĩ nên bỏ đi”Nghiêm Chính chỉ ước sao nàng ta nói ‘bỏ đi, đương nhiên đồng ý ngay.Triệu An Linh thấy Vi Diễm vội vã đi, tò mò hỏi: “Vi cô nương, sao nhanh vậy đã đi rồi?”“Thái tử phi, quả thật ngươi không lừa ta. Vị Nghiêm đại nhân này thật sự quá bủn xin, ta chịu không nổi, ta đi trước”Nói xong thì như tháo chạy khỏi đó.Triệu An Linh càng cảm thấy buồn cười hơn, có lòng lên lầu tìm Nghiêm Chính.“Nghiêm đại nhân, ngài làm gì vậy, sao dọa Vi cô nương sợ đến nỗi không biết chạy đường nào”Nghiêm Chính khua khua tay áo: “Ta đặc biệt khoét một lỗ, nói với nàng ta bộ y phục ta mặc bốn năm năm vẫn chưa nỡ bỏ đi”Triệu An Linh che miệng cười: “Ngươi thật là!”Tiểu nhị khách đ**m mang thức ăn Nghiêm Chính chọn trước đó, mà đây là phần ăn dành cho hai người.Triệu An Linh liếc nhìn đồ ăn trên bàn, mở miệng hỏi ngài ăn hết à?”“Không ngờ Vi tiểu thư sợ đến mức này, đi luôn rồi. Nếu Triệu nhị tiểu thư không chê thì có thể ngồi xuống dùng cùng.”Vừa hay Triệu An Linh ăn chưa no nên cũng không khước từ.Tiểu nhị khách đ**m lại hỏi: “Hai vị khách quan có muốn dùng rượu không ạ?”Vốn Nghiêm Chính không muốn, nhưng lại nghe Triệu An Linh nói: “Có rượu à, lấy một hũ đi, ta muốn uống.”Nàng ta chớp chớp mắt với Nghiêm Chính: “Đây là chúc mừng “Một mình hôm nay ta và thái tử điện hạ hoà ly thành công”“Thật sự người không còn là phu thê với thái tử nữa à?”“Chính xác, đến cả sổ sách của Lễ bộ cũng sửa lại rồi” Khi hũ rượu được mang lên, Triệu An Linh rót cho mình một chung rồi một hơi uống cạn.“Chum rượu này, xem như là vĩnh biệt quá khứ.”Sau đó, nàng ta lại rót đây chum: “Chum kế tiếp để kính tương lai của ta.”Nghiêm Chính chạm chum với nàng ta: “Nhân chum rượu này, chúc.Triệu nhị tiếu thư sau này trăm sự suông sẻ, gặp toàn điều tốt”

Chương 1300