Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1339
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1339“Các ngươi cũng đã nói hôm nay bổn vương nhất định phải chết, vậy thì cho bổn vương chết nhắm mắt đi, tại sao bổn vương luôn theo dõi hành động của Kim Minh lại không phát hiện hẳn cấu kết với Lạc quận vương? Rốt cuộc bọn họ đã dùng loại phương thức nào để liên lạc với nhau?”“Dù sao điện hạ đã là cá năm trên thớt, nói chuyện này với điện hạ cũng chẳng sao, nơi bọn ta ẩn náu là ở trong hậu viện tại vương phủ của Kim đại nhân, tuy mặt ngoài nhìn hai hậu này không nối liền với nhau, nhưng thực chất chính giữa có một căn phòng bí mật, chỉ cần Kim đại nhân khởi động cơ quan là có thể gặp được Lạc quận vương”“Thì ra là thế”Hứa Mạn Nhi cần chặt môi trốn phía sau tảng đá, không dám phát ra tiếng động.Nàng ấy đương nhiên biết mục đích Mộ Dung Bắc Hải là muốn nàng ấy truyền tin này ra ngoài.Nhưng làm sao nàng ấy có thể trơ mắt nhìn Mộ Dung Bắc Hải chết chứ.Những người đó dường như cũng đã mất kiên nhẫn, từng bước tiếp cận Mộ Dung Bắc Hải.“Điện hạ, chuyện ngài muốn biết đều đã biết, cũng nên tới lúc ngài phải lên đường rồi, tính mạng của ngài quý giá hơn gấp trăm ngàn lần so với bất kỳ ai! vì vậy dùng nó bồi thường những tổn thất ngài đã gây ra cho Lạc vương điện hạ, coi như cũng an ủi được phần nào”Hắn nói xong xoay người rút đao ra.Hứa Mạn Nhi khóc hết nước mắt, nhìn thanh đao sắc bén ngày càng tiến gần Mộ Dung Bắc Hải.Nàng ấy nhắm chặt hai mắt, không dám đối diện sự thật.Bên ngoài hang động bỗng truyền đến tiếng vó ngựa.Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.Sau đó ném mạnh về phía tên cầm đầu.Đối phương bị ném trúng, lảo đảo lùi lại vài bước, trừng mắt nhìn nàng ấy.“Thế nào lại có nữ nhân ở đây?”“Tốt, các ngươi đều ở đây, đỡ mất công ta phải tốn sức đi tìm!”Hắn bắt lấy Hứa Mạn Nhị, tát mạnh vào mặt nàng ấy, khóe miệng lập tức chảy máu.Trái tim Mộ Dung Bắc Hải đau nhói.Thích khách nói xong, tiếng bước chân ngày một tới gần.Mấy người đi theo cũng lo lắng, không nhịn được hỏi một câu: “Sao lại như vậy? Có khi nào là đám thị vệ kia tới đây không?”Hứa Mạn Nhi vươn tay che trước mặt Mộ Dung Bắc Hải.Bên ngoài cửa động, có hai bóng người duyên dáng đi đến.Một âm thanh trong trẻo, có chút lạnh lùng của nữ nhân vang lên: “Pháo sáng là do ai phóng vậy?”Hứa Mạn Nhi mừng rỡ, vội vàng hét lớn nói: “Là chúng ta! Xin nữ hiệp cứu mạng, bọn người kia muốn giết công tử nhà ta!”Sát thủ nghe đến đây, vẻ mặt khinh thường nói: “Hừ, không ngờ các người còn tìm người giúp đỡ, chẳng qua hai nữ nhân chân yếu tay mềm này có bản lĩnh gì cứu được các ngươi? Vẫn là ngoan ngoãn chịu chết đi!”Nói xong hắn cầm thanh đao xông về phía Mộ Dung Bắc Hải.Điều hắn không ngờ nhất là thanh đao vừa mới chỉa tới chóp mũi Mộ Dung Bắc Hải thì bỗng nhiên khựng lại.Sau đó, hắn phát ra tiếng r*n r* đau khổ.Chỉ một cái chạm nhẹ đã hoàn toàn phá hủy kinh mạch của hẳn.Hắn nhìn nữ nhân mặc áo trắng đứng cách đó không xa.“Nữ nhân? Loại phế vật vô dụng như ngươi mà cũng dám lớn tiếng trước mặt ta?”“Người đâu, mau giết bọn họ cho ta!”Đám người phía sau nghe lệnh đồng loạt xông lên.
Chương 1339
“Các ngươi cũng đã nói hôm nay bổn vương nhất định phải chết, vậy thì cho bổn vương chết nhắm mắt đi, tại sao bổn vương luôn theo dõi hành động của Kim Minh lại không phát hiện hẳn cấu kết với Lạc quận vương? Rốt cuộc bọn họ đã dùng loại phương thức nào để liên lạc với nhau?”
“Dù sao điện hạ đã là cá năm trên thớt, nói chuyện này với điện hạ cũng chẳng sao, nơi bọn ta ẩn náu là ở trong hậu viện tại vương phủ của Kim đại nhân, tuy mặt ngoài nhìn hai hậu này không nối liền với nhau, nhưng thực chất chính giữa có một căn phòng bí mật, chỉ cần Kim đại nhân khởi động cơ quan là có thể gặp được Lạc quận vương”
“Thì ra là thế”
Hứa Mạn Nhi cần chặt môi trốn phía sau tảng đá, không dám phát ra tiếng động.
Nàng ấy đương nhiên biết mục đích Mộ Dung Bắc Hải là muốn nàng ấy truyền tin này ra ngoài.
Nhưng làm sao nàng ấy có thể trơ mắt nhìn Mộ Dung Bắc Hải chết chứ.
Những người đó dường như cũng đã mất kiên nhẫn, từng bước tiếp cận Mộ Dung Bắc Hải.
“Điện hạ, chuyện ngài muốn biết đều đã biết, cũng nên tới lúc ngài phải lên đường rồi, tính mạng của ngài quý giá hơn gấp trăm ngàn lần so với bất kỳ ai! vì vậy dùng nó bồi thường những tổn thất ngài đã gây ra cho Lạc vương điện hạ, coi như cũng an ủi được phần nào”
Hắn nói xong xoay người rút đao ra.
Hứa Mạn Nhi khóc hết nước mắt, nhìn thanh đao sắc bén ngày càng tiến gần Mộ Dung Bắc Hải.
Nàng ấy nhắm chặt hai mắt, không dám đối diện sự thật.
Bên ngoài hang động bỗng truyền đến tiếng vó ngựa.
Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Sau đó ném mạnh về phía tên cầm đầu.
Đối phương bị ném trúng, lảo đảo lùi lại vài bước, trừng mắt nhìn nàng ấy.
“Thế nào lại có nữ nhân ở đây?”
“Tốt, các ngươi đều ở đây, đỡ mất công ta phải tốn sức đi tìm!”
Hắn bắt lấy Hứa Mạn Nhị, tát mạnh vào mặt nàng ấy, khóe miệng lập tức chảy máu.
Trái tim Mộ Dung Bắc Hải đau nhói.
Thích khách nói xong, tiếng bước chân ngày một tới gần.
Mấy người đi theo cũng lo lắng, không nhịn được hỏi một câu: “Sao lại như vậy? Có khi nào là đám thị vệ kia tới đây không?”
Hứa Mạn Nhi vươn tay che trước mặt Mộ Dung Bắc Hải.
Bên ngoài cửa động, có hai bóng người duyên dáng đi đến.
Một âm thanh trong trẻo, có chút lạnh lùng của nữ nhân vang lên: “Pháo sáng là do ai phóng vậy?”
Hứa Mạn Nhi mừng rỡ, vội vàng hét lớn nói: “Là chúng ta! Xin nữ hiệp cứu mạng, bọn người kia muốn giết công tử nhà ta!”
Sát thủ nghe đến đây, vẻ mặt khinh thường nói: “Hừ, không ngờ các người còn tìm người giúp đỡ, chẳng qua hai nữ nhân chân yếu tay mềm này có bản lĩnh gì cứu được các ngươi? Vẫn là ngoan ngoãn chịu chết đi!”
Nói xong hắn cầm thanh đao xông về phía Mộ Dung Bắc Hải.
Điều hắn không ngờ nhất là thanh đao vừa mới chỉa tới chóp mũi Mộ Dung Bắc Hải thì bỗng nhiên khựng lại.
Sau đó, hắn phát ra tiếng r*n r* đau khổ.
Chỉ một cái chạm nhẹ đã hoàn toàn phá hủy kinh mạch của hẳn.
Hắn nhìn nữ nhân mặc áo trắng đứng cách đó không xa.
“Nữ nhân? Loại phế vật vô dụng như ngươi mà cũng dám lớn tiếng trước mặt ta?”
“Người đâu, mau giết bọn họ cho ta!”
Đám người phía sau nghe lệnh đồng loạt xông lên.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1339“Các ngươi cũng đã nói hôm nay bổn vương nhất định phải chết, vậy thì cho bổn vương chết nhắm mắt đi, tại sao bổn vương luôn theo dõi hành động của Kim Minh lại không phát hiện hẳn cấu kết với Lạc quận vương? Rốt cuộc bọn họ đã dùng loại phương thức nào để liên lạc với nhau?”“Dù sao điện hạ đã là cá năm trên thớt, nói chuyện này với điện hạ cũng chẳng sao, nơi bọn ta ẩn náu là ở trong hậu viện tại vương phủ của Kim đại nhân, tuy mặt ngoài nhìn hai hậu này không nối liền với nhau, nhưng thực chất chính giữa có một căn phòng bí mật, chỉ cần Kim đại nhân khởi động cơ quan là có thể gặp được Lạc quận vương”“Thì ra là thế”Hứa Mạn Nhi cần chặt môi trốn phía sau tảng đá, không dám phát ra tiếng động.Nàng ấy đương nhiên biết mục đích Mộ Dung Bắc Hải là muốn nàng ấy truyền tin này ra ngoài.Nhưng làm sao nàng ấy có thể trơ mắt nhìn Mộ Dung Bắc Hải chết chứ.Những người đó dường như cũng đã mất kiên nhẫn, từng bước tiếp cận Mộ Dung Bắc Hải.“Điện hạ, chuyện ngài muốn biết đều đã biết, cũng nên tới lúc ngài phải lên đường rồi, tính mạng của ngài quý giá hơn gấp trăm ngàn lần so với bất kỳ ai! vì vậy dùng nó bồi thường những tổn thất ngài đã gây ra cho Lạc vương điện hạ, coi như cũng an ủi được phần nào”Hắn nói xong xoay người rút đao ra.Hứa Mạn Nhi khóc hết nước mắt, nhìn thanh đao sắc bén ngày càng tiến gần Mộ Dung Bắc Hải.Nàng ấy nhắm chặt hai mắt, không dám đối diện sự thật.Bên ngoài hang động bỗng truyền đến tiếng vó ngựa.Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.Hứa Mạn Nhi dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng ấy nhanh chóng nhặt một viên đá lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.Sau đó ném mạnh về phía tên cầm đầu.Đối phương bị ném trúng, lảo đảo lùi lại vài bước, trừng mắt nhìn nàng ấy.“Thế nào lại có nữ nhân ở đây?”“Tốt, các ngươi đều ở đây, đỡ mất công ta phải tốn sức đi tìm!”Hắn bắt lấy Hứa Mạn Nhị, tát mạnh vào mặt nàng ấy, khóe miệng lập tức chảy máu.Trái tim Mộ Dung Bắc Hải đau nhói.Thích khách nói xong, tiếng bước chân ngày một tới gần.Mấy người đi theo cũng lo lắng, không nhịn được hỏi một câu: “Sao lại như vậy? Có khi nào là đám thị vệ kia tới đây không?”Hứa Mạn Nhi vươn tay che trước mặt Mộ Dung Bắc Hải.Bên ngoài cửa động, có hai bóng người duyên dáng đi đến.Một âm thanh trong trẻo, có chút lạnh lùng của nữ nhân vang lên: “Pháo sáng là do ai phóng vậy?”Hứa Mạn Nhi mừng rỡ, vội vàng hét lớn nói: “Là chúng ta! Xin nữ hiệp cứu mạng, bọn người kia muốn giết công tử nhà ta!”Sát thủ nghe đến đây, vẻ mặt khinh thường nói: “Hừ, không ngờ các người còn tìm người giúp đỡ, chẳng qua hai nữ nhân chân yếu tay mềm này có bản lĩnh gì cứu được các ngươi? Vẫn là ngoan ngoãn chịu chết đi!”Nói xong hắn cầm thanh đao xông về phía Mộ Dung Bắc Hải.Điều hắn không ngờ nhất là thanh đao vừa mới chỉa tới chóp mũi Mộ Dung Bắc Hải thì bỗng nhiên khựng lại.Sau đó, hắn phát ra tiếng r*n r* đau khổ.Chỉ một cái chạm nhẹ đã hoàn toàn phá hủy kinh mạch của hẳn.Hắn nhìn nữ nhân mặc áo trắng đứng cách đó không xa.“Nữ nhân? Loại phế vật vô dụng như ngươi mà cũng dám lớn tiếng trước mặt ta?”“Người đâu, mau giết bọn họ cho ta!”Đám người phía sau nghe lệnh đồng loạt xông lên.