Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1361
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1361Nghiêm Chính không tán thành mà nhìn nàng ta, nhưng Triệu An Linh đã không kịp đợi mà đứng dậy.Nàng ta quay đầu có chút vội vàng: “Ngài ráng chịu uất ức thêm mấy ngày, ta cam đoan với ngài, không lâu nữa ngài sẽ được bình an được giải ra, khôi phục lại trong sạch. Nghiêm Chính, cho dù như thế nào ta cũng cảm ơn ngài, cám ơn ngài trước đó đã giúp ta như vậy, không sợ cường quyền đứng về phía ta. Ng: một người tốt, cũng là một vị quan tốt, cho nên nhất định sẽ có một kết cục tốt”Không để ý Nghiêm Chính ở sau lưng đang cố giữ lại, Triệu An Linh vẫn kiên quyết rời khỏi nơi này. Nàng ta đương nhiên là vội vã đi tìm Mộ Dung Bắc Quý.Mắt thấy Mộ Dung Bắc Quý không có động tĩnh gì, Triệu An Linh không còn cách nào khác đành phải trở lại hoàng cung thêm lần nữa.Trong Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý đã sớm nghe được tin tức, biết Triệu An Linh đã gặp được Nghiêm Chính.Mà ngay sau đó nàng ta lại lập tức đến nơi này tìm mình, xem ra là không thể chờ đợi muốn cứu Nghiêm Chính ra.Mộ Dung Bắc Quý cười khẩy, hết lần này tới lần khác cố ý bỏ lơ Triệu An Linh.Triệu An Linh chỉ có thế ngồi ở bên trong Thiên Điện chờ.Bọn hạ nhân ở Đông Cung bỗng không biết nên đối đãi với Triệu An Linh như thế nào.Dù sao, hiện tại nàng ta đã không còn là thái tử phi, thế nhưng Mộ.Dung Bắc Quý cũng không hề nói không cho nàng ta đến Đông Cung.Chờ người tới lại cố ý trốn tránh không gặp, thực sự khiến cho người ta đoán không ra thái độ của Thái tử bây giờ đối với nữ nhân này ra SaO.Sau cỡ tầm mấy nén nhang, Triệu An Linh đã cạn kiệt hết sự kiên nhẫn, thực sự không muốn cùng Mộ Dung Bắc Quý chơi trò chơi nhàm chán như vậi Nàng ta đập cái cốc xuống bàn: “Nếu hôm nay thái tử điện hạ quá bận, vậy ta đành phải đi về trước”Mắt thấy nàng ta muốn đứng dậy thì từ cửa lại thấy một người đột nhiên tiến đến, không phải Mộ Dung Bắc Quý thì còn ai vào đây.Mộ Dung Bắc Quý phất phất tay, bốn phía đều lui xuống.Triệu An Linh trừng to mắt nhìn hẳn, làm thế nào cũng ngăn không được lửa giận Nàng ta lập tức xông tới, đẩy lưng Mộ Dung Bắc Quý.“Rốt cuộc Thái tử điện hạ là muốn thế nào? Có phải ngươi điên rồi hay không! Ta biết là do ngươi làm, vì sao ngươi nhất định phải đối xử với Nghiêm Chính thế này!”Mộ Dung Bắc Quý hơi lảo đảo, lại đưa tay nằm lấy cổ tay Triệu An Linh.Trong mắt của hẳn thậm chí xẹt qua một tỉa vui vẻ, còn chợt lóe lên một ít sự không cam lòng.“Thế nào, Nghiêm Chính của nàng đang vào tù, ngươi đau lòng rồi sao? Triệu An Linh, ta còn thực sự coi thường nàng, lúc này hẳn mới vừa xảy ra chuyện, nàng đã đợi không kịp đi thăm hắn, còn tới khởi binh hỏi tội ta. Xem ra, nàng đã hạ quyết tâm muốn ở cạnh Nghiêm Chính rồi?”Triệu An Linh mệt mỏi nhìn hẳn: “Nói đi, rốt cuộc là ngươi muốn ‘thế nào? Phải làm thế nào ngươi mới bằng lòng bỏ qua cho Nghiêm Chính?”“Ta nói thì nàng sẽ làm theo sao. Vậy được thôi, ta muốn ngươi chuyển về Đông Cung, trước khi chưa có Tân Thái Tử Phi nhập phủ thì nàng nhất định phải ở lại nơi này”Triệu An Linh trợn mắt nhìn: “Nếu như một năm nửa năm nữa ngươi cũng không cưới Tân Thái Tử Phi, chẳng lẽ ta còn phải ở đây phí phạm thời gian với ngươi lâu như vậy sao!”Mộ Dung Bắc Quý đưa tay nằm cắm của nàng ta: “Ngươi yên tâm, sẽ không lâu như vậy đâu. Ngươi cho rằng bản cung nguyện ý muốn ngươi luôn ở bên người sao? Ta càng không có kiên nhãn đối với ngươi nữa là”Triệu An Linh mím môi, sau nhiều lần giấy dụa nàng mới không tình nguyện gật đầu.
Chương 1361
Nghiêm Chính không tán thành mà nhìn nàng ta, nhưng Triệu An Linh đã không kịp đợi mà đứng dậy.
Nàng ta quay đầu có chút vội vàng: “Ngài ráng chịu uất ức thêm mấy ngày, ta cam đoan với ngài, không lâu nữa ngài sẽ được bình an được giải ra, khôi phục lại trong sạch. Nghiêm Chính, cho dù như thế nào ta cũng cảm ơn ngài, cám ơn ngài trước đó đã giúp ta như vậy, không sợ cường quyền đứng về phía ta. Ng: một người tốt, cũng là một vị quan tốt, cho nên nhất định sẽ có một kết cục tốt”
Không để ý Nghiêm Chính ở sau lưng đang cố giữ lại, Triệu An Linh vẫn kiên quyết rời khỏi nơi này. Nàng ta đương nhiên là vội vã đi tìm Mộ Dung Bắc Quý.
Mắt thấy Mộ Dung Bắc Quý không có động tĩnh gì, Triệu An Linh không còn cách nào khác đành phải trở lại hoàng cung thêm lần nữa.
Trong Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý đã sớm nghe được tin tức, biết Triệu An Linh đã gặp được Nghiêm Chính.
Mà ngay sau đó nàng ta lại lập tức đến nơi này tìm mình, xem ra là không thể chờ đợi muốn cứu Nghiêm Chính ra.
Mộ Dung Bắc Quý cười khẩy, hết lần này tới lần khác cố ý bỏ lơ Triệu An Linh.
Triệu An Linh chỉ có thế ngồi ở bên trong Thiên Điện chờ.
Bọn hạ nhân ở Đông Cung bỗng không biết nên đối đãi với Triệu An Linh như thế nào.
Dù sao, hiện tại nàng ta đã không còn là thái tử phi, thế nhưng Mộ.
Dung Bắc Quý cũng không hề nói không cho nàng ta đến Đông Cung.
Chờ người tới lại cố ý trốn tránh không gặp, thực sự khiến cho người ta đoán không ra thái độ của Thái tử bây giờ đối với nữ nhân này ra SaO.
Sau cỡ tầm mấy nén nhang, Triệu An Linh đã cạn kiệt hết sự kiên nhẫn, thực sự không muốn cùng Mộ Dung Bắc Quý chơi trò chơi nhàm chán như vậi Nàng ta đập cái cốc xuống bàn: “Nếu hôm nay thái tử điện hạ quá bận, vậy ta đành phải đi về trước”
Mắt thấy nàng ta muốn đứng dậy thì từ cửa lại thấy một người đột nhiên tiến đến, không phải Mộ Dung Bắc Quý thì còn ai vào đây.
Mộ Dung Bắc Quý phất phất tay, bốn phía đều lui xuống.
Triệu An Linh trừng to mắt nhìn hẳn, làm thế nào cũng ngăn không được lửa giận Nàng ta lập tức xông tới, đẩy lưng Mộ Dung Bắc Quý.
“Rốt cuộc Thái tử điện hạ là muốn thế nào? Có phải ngươi điên rồi hay không! Ta biết là do ngươi làm, vì sao ngươi nhất định phải đối xử với Nghiêm Chính thế này!”
Mộ Dung Bắc Quý hơi lảo đảo, lại đưa tay nằm lấy cổ tay Triệu An Linh.
Trong mắt của hẳn thậm chí xẹt qua một tỉa vui vẻ, còn chợt lóe lên một ít sự không cam lòng.
“Thế nào, Nghiêm Chính của nàng đang vào tù, ngươi đau lòng rồi sao? Triệu An Linh, ta còn thực sự coi thường nàng, lúc này hẳn mới vừa xảy ra chuyện, nàng đã đợi không kịp đi thăm hắn, còn tới khởi binh hỏi tội ta. Xem ra, nàng đã hạ quyết tâm muốn ở cạnh Nghiêm Chính rồi?”
Triệu An Linh mệt mỏi nhìn hẳn: “Nói đi, rốt cuộc là ngươi muốn ‘thế nào? Phải làm thế nào ngươi mới bằng lòng bỏ qua cho Nghiêm Chính?”
“Ta nói thì nàng sẽ làm theo sao. Vậy được thôi, ta muốn ngươi chuyển về Đông Cung, trước khi chưa có Tân Thái Tử Phi nhập phủ thì nàng nhất định phải ở lại nơi này”
Triệu An Linh trợn mắt nhìn: “Nếu như một năm nửa năm nữa ngươi cũng không cưới Tân Thái Tử Phi, chẳng lẽ ta còn phải ở đây phí phạm thời gian với ngươi lâu như vậy sao!”
Mộ Dung Bắc Quý đưa tay nằm cắm của nàng ta: “Ngươi yên tâm, sẽ không lâu như vậy đâu. Ngươi cho rằng bản cung nguyện ý muốn ngươi luôn ở bên người sao? Ta càng không có kiên nhãn đối với ngươi nữa là”
Triệu An Linh mím môi, sau nhiều lần giấy dụa nàng mới không tình nguyện gật đầu.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1361Nghiêm Chính không tán thành mà nhìn nàng ta, nhưng Triệu An Linh đã không kịp đợi mà đứng dậy.Nàng ta quay đầu có chút vội vàng: “Ngài ráng chịu uất ức thêm mấy ngày, ta cam đoan với ngài, không lâu nữa ngài sẽ được bình an được giải ra, khôi phục lại trong sạch. Nghiêm Chính, cho dù như thế nào ta cũng cảm ơn ngài, cám ơn ngài trước đó đã giúp ta như vậy, không sợ cường quyền đứng về phía ta. Ng: một người tốt, cũng là một vị quan tốt, cho nên nhất định sẽ có một kết cục tốt”Không để ý Nghiêm Chính ở sau lưng đang cố giữ lại, Triệu An Linh vẫn kiên quyết rời khỏi nơi này. Nàng ta đương nhiên là vội vã đi tìm Mộ Dung Bắc Quý.Mắt thấy Mộ Dung Bắc Quý không có động tĩnh gì, Triệu An Linh không còn cách nào khác đành phải trở lại hoàng cung thêm lần nữa.Trong Đông Cung, Mộ Dung Bắc Quý đã sớm nghe được tin tức, biết Triệu An Linh đã gặp được Nghiêm Chính.Mà ngay sau đó nàng ta lại lập tức đến nơi này tìm mình, xem ra là không thể chờ đợi muốn cứu Nghiêm Chính ra.Mộ Dung Bắc Quý cười khẩy, hết lần này tới lần khác cố ý bỏ lơ Triệu An Linh.Triệu An Linh chỉ có thế ngồi ở bên trong Thiên Điện chờ.Bọn hạ nhân ở Đông Cung bỗng không biết nên đối đãi với Triệu An Linh như thế nào.Dù sao, hiện tại nàng ta đã không còn là thái tử phi, thế nhưng Mộ.Dung Bắc Quý cũng không hề nói không cho nàng ta đến Đông Cung.Chờ người tới lại cố ý trốn tránh không gặp, thực sự khiến cho người ta đoán không ra thái độ của Thái tử bây giờ đối với nữ nhân này ra SaO.Sau cỡ tầm mấy nén nhang, Triệu An Linh đã cạn kiệt hết sự kiên nhẫn, thực sự không muốn cùng Mộ Dung Bắc Quý chơi trò chơi nhàm chán như vậi Nàng ta đập cái cốc xuống bàn: “Nếu hôm nay thái tử điện hạ quá bận, vậy ta đành phải đi về trước”Mắt thấy nàng ta muốn đứng dậy thì từ cửa lại thấy một người đột nhiên tiến đến, không phải Mộ Dung Bắc Quý thì còn ai vào đây.Mộ Dung Bắc Quý phất phất tay, bốn phía đều lui xuống.Triệu An Linh trừng to mắt nhìn hẳn, làm thế nào cũng ngăn không được lửa giận Nàng ta lập tức xông tới, đẩy lưng Mộ Dung Bắc Quý.“Rốt cuộc Thái tử điện hạ là muốn thế nào? Có phải ngươi điên rồi hay không! Ta biết là do ngươi làm, vì sao ngươi nhất định phải đối xử với Nghiêm Chính thế này!”Mộ Dung Bắc Quý hơi lảo đảo, lại đưa tay nằm lấy cổ tay Triệu An Linh.Trong mắt của hẳn thậm chí xẹt qua một tỉa vui vẻ, còn chợt lóe lên một ít sự không cam lòng.“Thế nào, Nghiêm Chính của nàng đang vào tù, ngươi đau lòng rồi sao? Triệu An Linh, ta còn thực sự coi thường nàng, lúc này hẳn mới vừa xảy ra chuyện, nàng đã đợi không kịp đi thăm hắn, còn tới khởi binh hỏi tội ta. Xem ra, nàng đã hạ quyết tâm muốn ở cạnh Nghiêm Chính rồi?”Triệu An Linh mệt mỏi nhìn hẳn: “Nói đi, rốt cuộc là ngươi muốn ‘thế nào? Phải làm thế nào ngươi mới bằng lòng bỏ qua cho Nghiêm Chính?”“Ta nói thì nàng sẽ làm theo sao. Vậy được thôi, ta muốn ngươi chuyển về Đông Cung, trước khi chưa có Tân Thái Tử Phi nhập phủ thì nàng nhất định phải ở lại nơi này”Triệu An Linh trợn mắt nhìn: “Nếu như một năm nửa năm nữa ngươi cũng không cưới Tân Thái Tử Phi, chẳng lẽ ta còn phải ở đây phí phạm thời gian với ngươi lâu như vậy sao!”Mộ Dung Bắc Quý đưa tay nằm cắm của nàng ta: “Ngươi yên tâm, sẽ không lâu như vậy đâu. Ngươi cho rằng bản cung nguyện ý muốn ngươi luôn ở bên người sao? Ta càng không có kiên nhãn đối với ngươi nữa là”Triệu An Linh mím môi, sau nhiều lần giấy dụa nàng mới không tình nguyện gật đầu.