Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1369
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1369Lúc Mộ Dung Bắc Quý và Mộ Dung Bắc Uyên ra khỏi Ngự thư phòng, Mộ Dung Bắc Quý hung tợn nhìn Mộ Dung Bắc Uyên.“Tứ ca có ý gì đây? Vì một người ngoài mà đối phó ta, xem ra Đại lý tự khanh Nghiêm Chính này rất có giá trị lôi kéo trong lòng tứ ca huynh”“Thái tử điện hạ, không phải ai cũng giống đệ, coi trọng quyền lợi mà làm việc. Nghiêm Chính là bạn tốt của ta, ta không đành nhìn hẳn bị oan. Nghe ý của thái tử điện hạ, có vẻ chưa thành tâm hối hận, lẽ nào chỉ nói chuyện cho có lệ với phụ hoàng sao?”Mộ Dung Bắc Quý nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta thật sự đã khinh thường các người rồi, nữ nhân kia ẩn trú ở nơi kín đáo như thế mà cũng bị các người phát hiện.”“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!”Mộ Dung Bắc Uyên cười cười: “Có thể Thái tử điện hạ không biết, bổn vương tự quản lý phủ Kinh Triệu đến nay, tự tin nói một câu Nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm. Nếu chuyện này không phải đệ làm, làm sao người khác tra ra được, phải không?”‘Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Quý ngày càng âm u, Mộ Dung Bắc Uyên không quan tâm hẳn nữa.Sau khi đưa nhân chứng đến Thẩm Hình viện, lập tức đi đến phòng thẩm tra đại lý tự, thả Nghiêm Chính ra ngoài.Đương nhiên Nghiêm Chính biết Mộ Dung Bắc Uyên và những người khác đã giúp mình rất nhiều.Hắn hành đại lễ với Mộ Dung Bắc Uyên: “Đa tạ Thần vương điện ra tay giúp đỡ, ân tình hôm nay, hạ quan cả đời không quên”Mộ Dung Bắc Uyên xua xua tay: “Lần trước Vương phi của bổn vương gặp chuyện, cũng may có Nghiêm đại nhân trọng nghĩa cứu giúp, nàng mới có thể thoát hiểm. Lần này có qua có lại mà thôi, nhưng trong lòng Nghiêm đại nhân phải rõ, nếu không phải có Thái tử điện hạ, ngươi cũng không gặp phiền phức này. May sao bây giờ phụ hoàng đã biết nguyên nhân kết quả, trách nặng thái tử một trận. Ta nghĩ trong khoảng thời gian này, Mộ Dung Bắc Quý sẽ không làm chuyện mà không suy nghĩ nữa”Nghiêm Chính bỗng nghĩ đến một người khác: “Thần vương điện hạ, không biết… bây giờ Triệu nhị cô nương thế nào? Hôm ấy nàng ta đến đại lý tự gặp ta, nói muốn đi tìm thái tử điện hạ nói lý, nhưng sau đó hạ quan không nghe tin tức gì nữa, hạ quan lo nàng ta nhất thời kích động làm ra chuyện bất lợi cho bản thân”Mộ Dung Bắc Uyên thở dài một hơi: “Bây giờ An Linh đang ở Đông Cung, nàng ta thỏa thuận gì đó với Thái tử điện hạ, thái tử bảo nàng ta về Đông Cung mới bỏ qua cho ngươi. Nhưng không ngờ, Vương phi đột nhiên dùng chó săn tìm ra người phụ nữ mất tích kia, nên ngươi mới có thể được thả sớm vậy. Nhưng ngươi không cần lo, dù sao ngươi cũng bình yên vô sự, đương nhiên An Linh sẽ nhanh chóng trở về thôi”Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, trong lòng Nghiêm Chính chua xót, lại có chút cảm động.Hắn cũng không ngờ, Triệu An Linh sẽ vì mình mà thỏa thuận với Mộ Dung Bắc Uyên loại chuyện này.Nghiêm Chính biết rõ Triệu An Linh ghét về Đông Cung thế nào, nghĩ đến đây, hắn muốn gặp Triệu An Linh.Mà Đông Cung lúc này, bầu không khí cũng trầm xuống.Triệu An Linh đã nghe tin Nghiêm Chính vô tội được thả ra, đương nhiên nàng ta cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.Nếu sớm biết chó săn có tác dụng lớn như thế, làm gì có chuyện nàng ta xin Mộ Dung Bắc Quý bỏ qua cho Nghiêm Chính, quá là không cần thiết.Dẫu sao thì Nghiêm Chính cũng được thả, đương nhiên nàng ta không muốn ở lại đây nữa.Vì vậy nàng thu dọn mọi thứ ổn thỏa rời khỏi nơi này.Ai biết được, Mộ Dung Bắc Quý lại sải bước vào tẩm điện của nàng ta.Hắn lập tức lôi Triệu An Linh đè trên tường.
Chương 1369
Lúc Mộ Dung Bắc Quý và Mộ Dung Bắc Uyên ra khỏi Ngự thư phòng, Mộ Dung Bắc Quý hung tợn nhìn Mộ Dung Bắc Uyên.
“Tứ ca có ý gì đây? Vì một người ngoài mà đối phó ta, xem ra Đại lý tự khanh Nghiêm Chính này rất có giá trị lôi kéo trong lòng tứ ca huynh”
“Thái tử điện hạ, không phải ai cũng giống đệ, coi trọng quyền lợi mà làm việc. Nghiêm Chính là bạn tốt của ta, ta không đành nhìn hẳn bị oan. Nghe ý của thái tử điện hạ, có vẻ chưa thành tâm hối hận, lẽ nào chỉ nói chuyện cho có lệ với phụ hoàng sao?”
Mộ Dung Bắc Quý nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta thật sự đã khinh thường các người rồi, nữ nhân kia ẩn trú ở nơi kín đáo như thế mà cũng bị các người phát hiện.”
“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!”
Mộ Dung Bắc Uyên cười cười: “Có thể Thái tử điện hạ không biết, bổn vương tự quản lý phủ Kinh Triệu đến nay, tự tin nói một câu Nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm. Nếu chuyện này không phải đệ làm, làm sao người khác tra ra được, phải không?”
‘Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Quý ngày càng âm u, Mộ Dung Bắc Uyên không quan tâm hẳn nữa.
Sau khi đưa nhân chứng đến Thẩm Hình viện, lập tức đi đến phòng thẩm tra đại lý tự, thả Nghiêm Chính ra ngoài.
Đương nhiên Nghiêm Chính biết Mộ Dung Bắc Uyên và những người khác đã giúp mình rất nhiều.
Hắn hành đại lễ với Mộ Dung Bắc Uyên: “Đa tạ Thần vương điện ra tay giúp đỡ, ân tình hôm nay, hạ quan cả đời không quên”
Mộ Dung Bắc Uyên xua xua tay: “Lần trước Vương phi của bổn vương gặp chuyện, cũng may có Nghiêm đại nhân trọng nghĩa cứu giúp, nàng mới có thể thoát hiểm. Lần này có qua có lại mà thôi, nhưng trong lòng Nghiêm đại nhân phải rõ, nếu không phải có Thái tử điện hạ, ngươi cũng không gặp phiền phức này. May sao bây giờ phụ hoàng đã biết nguyên nhân kết quả, trách nặng thái tử một trận. Ta nghĩ trong khoảng thời gian này, Mộ Dung Bắc Quý sẽ không làm chuyện mà không suy nghĩ nữa”
Nghiêm Chính bỗng nghĩ đến một người khác: “Thần vương điện hạ, không biết… bây giờ Triệu nhị cô nương thế nào? Hôm ấy nàng ta đến đại lý tự gặp ta, nói muốn đi tìm thái tử điện hạ nói lý, nhưng sau đó hạ quan không nghe tin tức gì nữa, hạ quan lo nàng ta nhất thời kích động làm ra chuyện bất lợi cho bản thân”
Mộ Dung Bắc Uyên thở dài một hơi: “Bây giờ An Linh đang ở Đông Cung, nàng ta thỏa thuận gì đó với Thái tử điện hạ, thái tử bảo nàng ta về Đông Cung mới bỏ qua cho ngươi. Nhưng không ngờ, Vương phi đột nhiên dùng chó săn tìm ra người phụ nữ mất tích kia, nên ngươi mới có thể được thả sớm vậy. Nhưng ngươi không cần lo, dù sao ngươi cũng bình yên vô sự, đương nhiên An Linh sẽ nhanh chóng trở về thôi”
Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, trong lòng Nghiêm Chính chua xót, lại có chút cảm động.
Hắn cũng không ngờ, Triệu An Linh sẽ vì mình mà thỏa thuận với Mộ Dung Bắc Uyên loại chuyện này.
Nghiêm Chính biết rõ Triệu An Linh ghét về Đông Cung thế nào, nghĩ đến đây, hắn muốn gặp Triệu An Linh.
Mà Đông Cung lúc này, bầu không khí cũng trầm xuống.
Triệu An Linh đã nghe tin Nghiêm Chính vô tội được thả ra, đương nhiên nàng ta cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Nếu sớm biết chó săn có tác dụng lớn như thế, làm gì có chuyện nàng ta xin Mộ Dung Bắc Quý bỏ qua cho Nghiêm Chính, quá là không cần thiết.
Dẫu sao thì Nghiêm Chính cũng được thả, đương nhiên nàng ta không muốn ở lại đây nữa.
Vì vậy nàng thu dọn mọi thứ ổn thỏa rời khỏi nơi này.
Ai biết được, Mộ Dung Bắc Quý lại sải bước vào tẩm điện của nàng ta.
Hắn lập tức lôi Triệu An Linh đè trên tường.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1369Lúc Mộ Dung Bắc Quý và Mộ Dung Bắc Uyên ra khỏi Ngự thư phòng, Mộ Dung Bắc Quý hung tợn nhìn Mộ Dung Bắc Uyên.“Tứ ca có ý gì đây? Vì một người ngoài mà đối phó ta, xem ra Đại lý tự khanh Nghiêm Chính này rất có giá trị lôi kéo trong lòng tứ ca huynh”“Thái tử điện hạ, không phải ai cũng giống đệ, coi trọng quyền lợi mà làm việc. Nghiêm Chính là bạn tốt của ta, ta không đành nhìn hẳn bị oan. Nghe ý của thái tử điện hạ, có vẻ chưa thành tâm hối hận, lẽ nào chỉ nói chuyện cho có lệ với phụ hoàng sao?”Mộ Dung Bắc Quý nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta thật sự đã khinh thường các người rồi, nữ nhân kia ẩn trú ở nơi kín đáo như thế mà cũng bị các người phát hiện.”“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!”Mộ Dung Bắc Uyên cười cười: “Có thể Thái tử điện hạ không biết, bổn vương tự quản lý phủ Kinh Triệu đến nay, tự tin nói một câu Nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm. Nếu chuyện này không phải đệ làm, làm sao người khác tra ra được, phải không?”‘Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Quý ngày càng âm u, Mộ Dung Bắc Uyên không quan tâm hẳn nữa.Sau khi đưa nhân chứng đến Thẩm Hình viện, lập tức đi đến phòng thẩm tra đại lý tự, thả Nghiêm Chính ra ngoài.Đương nhiên Nghiêm Chính biết Mộ Dung Bắc Uyên và những người khác đã giúp mình rất nhiều.Hắn hành đại lễ với Mộ Dung Bắc Uyên: “Đa tạ Thần vương điện ra tay giúp đỡ, ân tình hôm nay, hạ quan cả đời không quên”Mộ Dung Bắc Uyên xua xua tay: “Lần trước Vương phi của bổn vương gặp chuyện, cũng may có Nghiêm đại nhân trọng nghĩa cứu giúp, nàng mới có thể thoát hiểm. Lần này có qua có lại mà thôi, nhưng trong lòng Nghiêm đại nhân phải rõ, nếu không phải có Thái tử điện hạ, ngươi cũng không gặp phiền phức này. May sao bây giờ phụ hoàng đã biết nguyên nhân kết quả, trách nặng thái tử một trận. Ta nghĩ trong khoảng thời gian này, Mộ Dung Bắc Quý sẽ không làm chuyện mà không suy nghĩ nữa”Nghiêm Chính bỗng nghĩ đến một người khác: “Thần vương điện hạ, không biết… bây giờ Triệu nhị cô nương thế nào? Hôm ấy nàng ta đến đại lý tự gặp ta, nói muốn đi tìm thái tử điện hạ nói lý, nhưng sau đó hạ quan không nghe tin tức gì nữa, hạ quan lo nàng ta nhất thời kích động làm ra chuyện bất lợi cho bản thân”Mộ Dung Bắc Uyên thở dài một hơi: “Bây giờ An Linh đang ở Đông Cung, nàng ta thỏa thuận gì đó với Thái tử điện hạ, thái tử bảo nàng ta về Đông Cung mới bỏ qua cho ngươi. Nhưng không ngờ, Vương phi đột nhiên dùng chó săn tìm ra người phụ nữ mất tích kia, nên ngươi mới có thể được thả sớm vậy. Nhưng ngươi không cần lo, dù sao ngươi cũng bình yên vô sự, đương nhiên An Linh sẽ nhanh chóng trở về thôi”Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, trong lòng Nghiêm Chính chua xót, lại có chút cảm động.Hắn cũng không ngờ, Triệu An Linh sẽ vì mình mà thỏa thuận với Mộ Dung Bắc Uyên loại chuyện này.Nghiêm Chính biết rõ Triệu An Linh ghét về Đông Cung thế nào, nghĩ đến đây, hắn muốn gặp Triệu An Linh.Mà Đông Cung lúc này, bầu không khí cũng trầm xuống.Triệu An Linh đã nghe tin Nghiêm Chính vô tội được thả ra, đương nhiên nàng ta cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.Nếu sớm biết chó săn có tác dụng lớn như thế, làm gì có chuyện nàng ta xin Mộ Dung Bắc Quý bỏ qua cho Nghiêm Chính, quá là không cần thiết.Dẫu sao thì Nghiêm Chính cũng được thả, đương nhiên nàng ta không muốn ở lại đây nữa.Vì vậy nàng thu dọn mọi thứ ổn thỏa rời khỏi nơi này.Ai biết được, Mộ Dung Bắc Quý lại sải bước vào tẩm điện của nàng ta.Hắn lập tức lôi Triệu An Linh đè trên tường.