Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1388
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1388Hai người bọn họ ở đây lo lắng sợ hãi, nhưng trong cung đã bắt đầu chuẩn bị hôn sự.Sáng ngày hôm sau, nữ quan do hoàng hậu phải tới nhà họ Hứa, bàn bạc những chuyện liên quan tới sính lễ với Hứa phu nhân.Cho dù không phải là đón chính phi nhưng Mộ DungBắc Hải dành cho Hứa Mạn Nhi vinh hạnh rất lớn.Hoàng hậu theo ý của Mộ Dung Bắc Hải chuẩn bị sinh lễ vô cùng đầy đủ, gần như không khác gì khi cưới Vương phi.Chuyện này khiến Hứa An Liễu tức đỏ mắt. Dựa vào đâu mà Hứa Mạn Nhi lại có được may mắn như vậy?Nếu lúc đầu nàng ta chỉ khó chịu với một biểu muội gần bằng tuổi mình thì bây giờ Hứa An Liễu đã vô cùng phẫn uất và căm hận.Thậm chí Hứa An Liễu còn hy vọng Hứa Mạn Nhi chết ngay lập tức thì tốt biết bao!Sính lễ mà trong cung đưa tới càng nhiều thì tâm trạng của người nhà họ Hứa lại càng nặng nề. Nhưng trong lòng Hứa Mạn Nhi lại rất vui vẻ.Nàng có thể tưởng tượng được, để cho nàng được giả đi một cách long trọng như vậy, Mộ Dung Bắc Hải đã nỗ lực như thế nào.Nhất định Mộ Dung Bắc Hải đã phải cố hết sức để thuyết phục Hoàng hậu. Một người lạnh lùng như vậy, lại bằng lòng vì nàng làm những chuyện như vậy, nàng có đức hạnh gì mà lại được đối xử như vậy?Không bí mật nào giấu được trong kinh thành nên chuyên Sơn Vương chuẩn bị cưới Trắc phi cũng nhanh chóng lan truyền đến khắp các hang cùng ngõ hẹp.Bỗng dưng tên của Hứa Mạn Nhi được lan truyền khắp giới khuê tú ở kinh thành.Có rất nhiều người chưa từng nhìn thấy vị tiểu thư này của nhà họ Hứa nên càng cảm thấy hứng thú với nàng hơn.Lúc Hứa An Liễu ra khỏi cửa, nàng ta thường xuyên nghe thấy có người nhắc đến tên của Hứa Mạn Nhi, khiến nàng ta càng lúc càng khó chịu.Rõ ràng nàng ta mới là người để mọi người chú ý tới, dựa vào đầu tất cả những vinh dự này lại bị một tiện nhân như Hứa Mạn Nhi chiếm mất.Đợi đến khi xung quanh không có ai, Hứa An Liễu không kìm được mới nói với ma ma thân cận bên cạnh mình: “Những người này làm sao vậy? Bọn họ đều chưa từng nhìn thấy Hứa Mạn Nhi vậy mà đều nói nàng ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đúng là quá bất hợp lý! Hứa Mạn Nhi thì có gì mà đẹp chứ, mắt không hề to, đã thế lại gầy yếu, không hề khỏe mạnh chút nào, không biết mấy người đó có hiểu thế nào là đẹp không không biết?”Ma ma bên cạnh chỉ có thể an ủi nàng ta: “Biểu tiểu thư làm sao có thể so sánh được với tiểu thư. Tiểu thư ấy chỉ liễu yếu đào tơ, còn tiểu thư là hoa nhường nguyệt thẹn. Tiểu thư suy nghĩ mở hơn một chút, hiện giờ Sơn Vương Điện hạ chỉ đang thích mới lạ thôi, bình thường ngài ấy đã dùng quen sơn hào hải vị, thỉnh thoảng được ăn chút cháo trắng với rau nên đương nhiên cảm thấy ngon. Nhưng sớm muộn thì cũng có một ngày ngài ấy sẽ cảm thấy chán.”Tâm trạng của Hứa An Liễu khá hơn một chút.Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện, cả hai đều không ngờ rằng lại có người nghe thấy.Tất cả những lời đó đều bị người ở sau tấm chắn gió phía sau nghe thấy hết.Người ngồi sau tấm chắn gió không phải người khác mà chính là mấy vị quan viên của phủ Trữ Quốc công.Bọn họ cùng quay ra nhìn nhau, không ngờ vị đại tiểu thư của Hứa gia này lại ác ý với Trắc phi tương lai của Sơn Vương như vậy.Xem ra, bên trong nhà họ Hứa không hề hòa thuận. Sau khi trở lại phủ Trữ Quốc công, mấy người bọn họ nói ngay câu chuyện vừa nghe được cho Trữ Quốc côngTrữ Quốc công xoay chén trà trong tay rồi cười sâu xa.“Thú vị lắm, trước đây, Hứa Mạnh Niên không phải không muốn gả đứa cháu gái đó của ông ta cho Liên Khuê Nghiêm làm vợ kế. Không ngờ cô nương đó lại có thủ đoạn lợi hại như vậy, có thể nằm giữ được cả một người ghê gớm như Sơn Vương.”Trữ Quốc công đặt chén trà xuống, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.“Nhưng như vậy cũng tốt, có lẽ nhà họ Hứa sẽ trở thành một điểm đột phá mới của chúng ta.
Chương 1388
Hai người bọn họ ở đây lo lắng sợ hãi, nhưng trong cung đã bắt đầu chuẩn bị hôn sự.
Sáng ngày hôm sau, nữ quan do hoàng hậu phải tới nhà họ Hứa, bàn bạc những chuyện liên quan tới sính lễ với Hứa phu nhân.
Cho dù không phải là đón chính phi nhưng Mộ Dung
Bắc Hải dành cho Hứa Mạn Nhi vinh hạnh rất lớn.
Hoàng hậu theo ý của Mộ Dung Bắc Hải chuẩn bị sinh lễ vô cùng đầy đủ, gần như không khác gì khi cưới Vương phi.
Chuyện này khiến Hứa An Liễu tức đỏ mắt. Dựa vào đâu mà Hứa Mạn Nhi lại có được may mắn như vậy?
Nếu lúc đầu nàng ta chỉ khó chịu với một biểu muội gần bằng tuổi mình thì bây giờ Hứa An Liễu đã vô cùng phẫn uất và căm hận.
Thậm chí Hứa An Liễu còn hy vọng Hứa Mạn Nhi chết ngay lập tức thì tốt biết bao!
Sính lễ mà trong cung đưa tới càng nhiều thì tâm trạng của người nhà họ Hứa lại càng nặng nề. Nhưng trong lòng Hứa Mạn Nhi lại rất vui vẻ.
Nàng có thể tưởng tượng được, để cho nàng được giả đi một cách long trọng như vậy, Mộ Dung Bắc Hải đã nỗ lực như thế nào.
Nhất định Mộ Dung Bắc Hải đã phải cố hết sức để thuyết phục Hoàng hậu. Một người lạnh lùng như vậy, lại bằng lòng vì nàng làm những chuyện như vậy, nàng có đức hạnh gì mà lại được đối xử như vậy?
Không bí mật nào giấu được trong kinh thành nên chuyên Sơn Vương chuẩn bị cưới Trắc phi cũng nhanh chóng lan truyền đến khắp các hang cùng ngõ hẹp.
Bỗng dưng tên của Hứa Mạn Nhi được lan truyền khắp giới khuê tú ở kinh thành.
Có rất nhiều người chưa từng nhìn thấy vị tiểu thư này của nhà họ Hứa nên càng cảm thấy hứng thú với nàng hơn.
Lúc Hứa An Liễu ra khỏi cửa, nàng ta thường xuyên nghe thấy có người nhắc đến tên của Hứa Mạn Nhi, khiến nàng ta càng lúc càng khó chịu.
Rõ ràng nàng ta mới là người để mọi người chú ý tới, dựa vào đầu tất cả những vinh dự này lại bị một tiện nhân như Hứa Mạn Nhi chiếm mất.
Đợi đến khi xung quanh không có ai, Hứa An Liễu không kìm được mới nói với ma ma thân cận bên cạnh mình: “Những người này làm sao vậy? Bọn họ đều chưa từng nhìn thấy Hứa Mạn Nhi vậy mà đều nói nàng ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đúng là quá bất hợp lý! Hứa Mạn Nhi thì có gì mà đẹp chứ, mắt không hề to, đã thế lại gầy yếu, không hề khỏe mạnh chút nào, không biết mấy người đó có hiểu thế nào là đẹp không không biết?”
Ma ma bên cạnh chỉ có thể an ủi nàng ta: “Biểu tiểu thư làm sao có thể so sánh được với tiểu thư. Tiểu thư ấy chỉ liễu yếu đào tơ, còn tiểu thư là hoa nhường nguyệt thẹn. Tiểu thư suy nghĩ mở hơn một chút, hiện giờ Sơn Vương Điện hạ chỉ đang thích mới lạ thôi, bình thường ngài ấy đã dùng quen sơn hào hải vị, thỉnh thoảng được ăn chút cháo trắng với rau nên đương nhiên cảm thấy ngon. Nhưng sớm muộn thì cũng có một ngày ngài ấy sẽ cảm thấy chán.”
Tâm trạng của Hứa An Liễu khá hơn một chút.
Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện, cả hai đều không ngờ rằng lại có người nghe thấy.
Tất cả những lời đó đều bị người ở sau tấm chắn gió phía sau nghe thấy hết.
Người ngồi sau tấm chắn gió không phải người khác mà chính là mấy vị quan viên của phủ Trữ Quốc công.
Bọn họ cùng quay ra nhìn nhau, không ngờ vị đại tiểu thư của Hứa gia này lại ác ý với Trắc phi tương lai của Sơn Vương như vậy.
Xem ra, bên trong nhà họ Hứa không hề hòa thuận. Sau khi trở lại phủ Trữ Quốc công, mấy người bọn họ nói ngay câu chuyện vừa nghe được cho Trữ Quốc công
Trữ Quốc công xoay chén trà trong tay rồi cười sâu xa.
“Thú vị lắm, trước đây, Hứa Mạnh Niên không phải không muốn gả đứa cháu gái đó của ông ta cho Liên Khuê Nghiêm làm vợ kế. Không ngờ cô nương đó lại có thủ đoạn lợi hại như vậy, có thể nằm giữ được cả một người ghê gớm như Sơn Vương.”
Trữ Quốc công đặt chén trà xuống, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
“Nhưng như vậy cũng tốt, có lẽ nhà họ Hứa sẽ trở thành một điểm đột phá mới của chúng ta.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1388Hai người bọn họ ở đây lo lắng sợ hãi, nhưng trong cung đã bắt đầu chuẩn bị hôn sự.Sáng ngày hôm sau, nữ quan do hoàng hậu phải tới nhà họ Hứa, bàn bạc những chuyện liên quan tới sính lễ với Hứa phu nhân.Cho dù không phải là đón chính phi nhưng Mộ DungBắc Hải dành cho Hứa Mạn Nhi vinh hạnh rất lớn.Hoàng hậu theo ý của Mộ Dung Bắc Hải chuẩn bị sinh lễ vô cùng đầy đủ, gần như không khác gì khi cưới Vương phi.Chuyện này khiến Hứa An Liễu tức đỏ mắt. Dựa vào đâu mà Hứa Mạn Nhi lại có được may mắn như vậy?Nếu lúc đầu nàng ta chỉ khó chịu với một biểu muội gần bằng tuổi mình thì bây giờ Hứa An Liễu đã vô cùng phẫn uất và căm hận.Thậm chí Hứa An Liễu còn hy vọng Hứa Mạn Nhi chết ngay lập tức thì tốt biết bao!Sính lễ mà trong cung đưa tới càng nhiều thì tâm trạng của người nhà họ Hứa lại càng nặng nề. Nhưng trong lòng Hứa Mạn Nhi lại rất vui vẻ.Nàng có thể tưởng tượng được, để cho nàng được giả đi một cách long trọng như vậy, Mộ Dung Bắc Hải đã nỗ lực như thế nào.Nhất định Mộ Dung Bắc Hải đã phải cố hết sức để thuyết phục Hoàng hậu. Một người lạnh lùng như vậy, lại bằng lòng vì nàng làm những chuyện như vậy, nàng có đức hạnh gì mà lại được đối xử như vậy?Không bí mật nào giấu được trong kinh thành nên chuyên Sơn Vương chuẩn bị cưới Trắc phi cũng nhanh chóng lan truyền đến khắp các hang cùng ngõ hẹp.Bỗng dưng tên của Hứa Mạn Nhi được lan truyền khắp giới khuê tú ở kinh thành.Có rất nhiều người chưa từng nhìn thấy vị tiểu thư này của nhà họ Hứa nên càng cảm thấy hứng thú với nàng hơn.Lúc Hứa An Liễu ra khỏi cửa, nàng ta thường xuyên nghe thấy có người nhắc đến tên của Hứa Mạn Nhi, khiến nàng ta càng lúc càng khó chịu.Rõ ràng nàng ta mới là người để mọi người chú ý tới, dựa vào đầu tất cả những vinh dự này lại bị một tiện nhân như Hứa Mạn Nhi chiếm mất.Đợi đến khi xung quanh không có ai, Hứa An Liễu không kìm được mới nói với ma ma thân cận bên cạnh mình: “Những người này làm sao vậy? Bọn họ đều chưa từng nhìn thấy Hứa Mạn Nhi vậy mà đều nói nàng ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đúng là quá bất hợp lý! Hứa Mạn Nhi thì có gì mà đẹp chứ, mắt không hề to, đã thế lại gầy yếu, không hề khỏe mạnh chút nào, không biết mấy người đó có hiểu thế nào là đẹp không không biết?”Ma ma bên cạnh chỉ có thể an ủi nàng ta: “Biểu tiểu thư làm sao có thể so sánh được với tiểu thư. Tiểu thư ấy chỉ liễu yếu đào tơ, còn tiểu thư là hoa nhường nguyệt thẹn. Tiểu thư suy nghĩ mở hơn một chút, hiện giờ Sơn Vương Điện hạ chỉ đang thích mới lạ thôi, bình thường ngài ấy đã dùng quen sơn hào hải vị, thỉnh thoảng được ăn chút cháo trắng với rau nên đương nhiên cảm thấy ngon. Nhưng sớm muộn thì cũng có một ngày ngài ấy sẽ cảm thấy chán.”Tâm trạng của Hứa An Liễu khá hơn một chút.Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện, cả hai đều không ngờ rằng lại có người nghe thấy.Tất cả những lời đó đều bị người ở sau tấm chắn gió phía sau nghe thấy hết.Người ngồi sau tấm chắn gió không phải người khác mà chính là mấy vị quan viên của phủ Trữ Quốc công.Bọn họ cùng quay ra nhìn nhau, không ngờ vị đại tiểu thư của Hứa gia này lại ác ý với Trắc phi tương lai của Sơn Vương như vậy.Xem ra, bên trong nhà họ Hứa không hề hòa thuận. Sau khi trở lại phủ Trữ Quốc công, mấy người bọn họ nói ngay câu chuyện vừa nghe được cho Trữ Quốc côngTrữ Quốc công xoay chén trà trong tay rồi cười sâu xa.“Thú vị lắm, trước đây, Hứa Mạnh Niên không phải không muốn gả đứa cháu gái đó của ông ta cho Liên Khuê Nghiêm làm vợ kế. Không ngờ cô nương đó lại có thủ đoạn lợi hại như vậy, có thể nằm giữ được cả một người ghê gớm như Sơn Vương.”Trữ Quốc công đặt chén trà xuống, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.“Nhưng như vậy cũng tốt, có lẽ nhà họ Hứa sẽ trở thành một điểm đột phá mới của chúng ta.