Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1399

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1399Làm gì có chuyện tất cả mọi thứ đều tốt, rõ ràng bà ta đã xác minh, tối hôm đó thiền viện thật sự bị cháy, đến lư hương kia cũng bị lửa thiêu hỏng.Cũng không hiểu Viên Hoàng hậu suy nghĩ thế nào. Đã xảy ra một chuyện lớn như vậy rồi mà vẫn không quan tâm.Lại vẫn để cho Hứa Mạn Nhi được gả vào Sơn Vương phủ như bình thường, chẳng lẽ Hoàng hậu không để ý chút nào sao?Hứa phu nhân không kìm được lại cho người lén mời bà lão mắt mù kia tới Hứa gia.Vừa nhìn thấy bà lão mắt mù kia, Hứa phu nhân đã khen bà ta lên tận mây xanh.“Đại sư đúng là liệu chuyện như thần, bản lĩnh thông thiên. Theo như ta biết, bát tự hôm đó của hai người đó thật sự không hợp, bên trong chùa còn xảy ra cháy lớn. Có điều ta không hiểu vì sao bên trong cung vẫn không có động tĩnh gì, để mọi chuyện tiếp tục triển khai.Bà lão kia lắc đầu cười: “Chuyện này có gì mà không thể hiểu được, chỉ có thể khẳng định Sơn Vương điện hạ tình cảm sâu nặng với biểu tiểu thư, cho dù có xuất hiện điềm không lành nhưng vẫn không hề để ý, một lòng muốn cưới Hứa cô nương về phủ. Từ trước đến giờ Viên Hoàng hậu vẫn luôn dung túng cho Sơn Vương Điện hạ nên đương nhiên không thể không quan tâm đến mong muốn của Điện hạ. Nếu Điện hạ kiên quyết, Hoàng hậu nương nương cũng không thể làm được gì ngài ấy”“Vậy nên ý của bà, chuyện này Sơn Vương Điện hạ tự mình đưa ra quyết định nên mới không thể thay đổi.”“Đúng vậy!”Hứa phu nhân nghe vậy trong lòng càng cảm thấy khó chịu.Mộ Dung Bắc Hải làm sao vậy không biết?Hứa Mạn Nhi chẳng qua chỉ là một nữ tử bình thường, không có gì xuất sắc. Vậy mà tại sao lại thích Hứa Mạn Nhi? Lại còn đối xử với nó tốt như vậy? Chuyện tốt này vì sao lại không rơi vào đầu con gái bảo bối của bà ta chứ?Hứa phu nhân vô cùng không cam tâm, bà ta lại không kìm được hỏi bà lão mắt mù “Vậy về sau còn cách nào để có thể chia tách hai người đó ra nữa không? Nếu cứ để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng như vậy, ta làm sao có thể cam lòng, đúng là chỉ làm lợi cho nó.Bà lão kia cười sâu xa: “Phu nhân không cần lo lắng, nếu phu nhân đã tìm đến lão nhất định là do chúng ta có duyên. Ta nhất định sẽ dốc hết sức lực để chia sẻ lo lắng với phu nhân, phu nhân nhất định sẽ cầu được ước thấy “Còn chuyện lỵ giản hai người đó thực ra không khó. Nhưng trước khi biểu tiểu thư vào được vương phủ, không còn cơ hội tốt nào nữa. Chúng ta đành phải đợi nàng ta vào được vương phủ rồi mới tìm một cơ hội thích hợp để ra tay. Đến lúc đó nếu xảy ra vấn đề gì thuộc về nguyên tắc, chỉ sợ Hoàng hậu nương nương sẽ không dễ dàng tha cho biểu tiểu thư đầu. Nói không chừng đến cả Sơn Vương Điện hạ cũng sẽ chán ghét nàng ta.”Hứa phu nhân vội vàng nói: “Ý của bà là phải đến Hứa Mạn Nhi gả vào Sơn Vương phủ đã rồi mới có cách giải quyết chuyện này?”“Đúng là như vậy! “Được, ta tin đại sư nhất định sẽ giúp ta một tay. Chỉ cần Hứa Mạn Nhi và Sơn Vương phủ không còn quan hệ gì với nhau nữa thì nhà họ Hứa ta không phải răm rắp nghe theo Sơn Vương nữa. Đến lúc đó muốn lựa chọn thế nào thì do nhà họ Hứa ta quyết định”Bà lão kia gật đầu: “Phu nhân nói chí phải.” Về chuyện chùa Nam Chiếu bốc cháy, Mộ Dung Bắc Hải lo lắng Hứa Mạn Nhi sẽ suy nghĩ lung tung. Hắn đã dặn kỹ tuyệt đối không được để Hứa Mạn Nhi biết chuyện này. Vậy nên Hứa Mạn Nhi hoàn toàn không biết gì, cả ngày vui vẻ chờ được gả đi.Nàng vui vẻ khiến người khác nhìn không thuận mắt.Hứa An Liễu nhìn thấy Hứa Mạn Nhi đang chuẩn bị đồ trang sức để đeo khi xuất giá, khuôn mặt vô cùng mong chờ, nhưng Hứa An Liễu chỉ cảm thấy vô cùng gai mắt.Lúc trước nàng ta cũng nghe Hứa phu nhân nhắc đến chuyện chúa Nam Chiếu bị cháy. Mặc dù Hứa phu nhân đã dặn tuyệt đối không được nhắc đến chuyện này trước mặt Hứa Mạn Nhi.Nhưng Hứa An Liễu không nhịn được nên giả vờ quan tâm, hỏi han: “Biểu muội, muội gần đây và Sơn Vương điện hạ vẫn ổn chứ? Ây ya, lần trước chùa Nam Chiếu xảy ra chuyện kia, thật sự khiến người khác sợ hãi. Muội nói xem có phải sinh thần bát tự của muội và Điện hạ lại tương khắc với nhau không?”

Chương 1399

Làm gì có chuyện tất cả mọi thứ đều tốt, rõ ràng bà ta đã xác minh, tối hôm đó thiền viện thật sự bị cháy, đến lư hương kia cũng bị lửa thiêu hỏng.

Cũng không hiểu Viên Hoàng hậu suy nghĩ thế nào. Đã xảy ra một chuyện lớn như vậy rồi mà vẫn không quan tâm.

Lại vẫn để cho Hứa Mạn Nhi được gả vào Sơn Vương phủ như bình thường, chẳng lẽ Hoàng hậu không để ý chút nào sao?

Hứa phu nhân không kìm được lại cho người lén mời bà lão mắt mù kia tới Hứa gia.

Vừa nhìn thấy bà lão mắt mù kia, Hứa phu nhân đã khen bà ta lên tận mây xanh.

“Đại sư đúng là liệu chuyện như thần, bản lĩnh thông thiên. Theo như ta biết, bát tự hôm đó của hai người đó thật sự không hợp, bên trong chùa còn xảy ra cháy lớn. Có điều ta không hiểu vì sao bên trong cung vẫn không có động tĩnh gì, để mọi chuyện tiếp tục triển khai.

Bà lão kia lắc đầu cười: “Chuyện này có gì mà không thể hiểu được, chỉ có thể khẳng định Sơn Vương điện hạ tình cảm sâu nặng với biểu tiểu thư, cho dù có xuất hiện điềm không lành nhưng vẫn không hề để ý, một lòng muốn cưới Hứa cô nương về phủ. Từ trước đến giờ Viên Hoàng hậu vẫn luôn dung túng cho Sơn Vương Điện hạ nên đương nhiên không thể không quan tâm đến mong muốn của Điện hạ. Nếu Điện hạ kiên quyết, Hoàng hậu nương nương cũng không thể làm được gì ngài ấy”

“Vậy nên ý của bà, chuyện này Sơn Vương Điện hạ tự mình đưa ra quyết định nên mới không thể thay đổi.”

“Đúng vậy!”

Hứa phu nhân nghe vậy trong lòng càng cảm thấy khó chịu.

Mộ Dung Bắc Hải làm sao vậy không biết?

Hứa Mạn Nhi chẳng qua chỉ là một nữ tử bình thường, không có gì xuất sắc. Vậy mà tại sao lại thích Hứa Mạn Nhi? Lại còn đối xử với nó tốt như vậy? Chuyện tốt này vì sao lại không rơi vào đầu con gái bảo bối của bà ta chứ?

Hứa phu nhân vô cùng không cam tâm, bà ta lại không kìm được hỏi bà lão mắt mù “Vậy về sau còn cách nào để có thể chia tách hai người đó ra nữa không? Nếu cứ để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng như vậy, ta làm sao có thể cam lòng, đúng là chỉ làm lợi cho nó.

Bà lão kia cười sâu xa: “Phu nhân không cần lo lắng, nếu phu nhân đã tìm đến lão nhất định là do chúng ta có duyên. Ta nhất định sẽ dốc hết sức lực để chia sẻ lo lắng với phu nhân, phu nhân nhất định sẽ cầu được ước thấy “Còn chuyện lỵ giản hai người đó thực ra không khó. Nhưng trước khi biểu tiểu thư vào được vương phủ, không còn cơ hội tốt nào nữa. Chúng ta đành phải đợi nàng ta vào được vương phủ rồi mới tìm một cơ hội thích hợp để ra tay. Đến lúc đó nếu xảy ra vấn đề gì thuộc về nguyên tắc, chỉ sợ Hoàng hậu nương nương sẽ không dễ dàng tha cho biểu tiểu thư đầu. Nói không chừng đến cả Sơn Vương Điện hạ cũng sẽ chán ghét nàng ta.”

Hứa phu nhân vội vàng nói: “Ý của bà là phải đến Hứa Mạn Nhi gả vào Sơn Vương phủ đã rồi mới có cách giải quyết chuyện này?”

“Đúng là như vậy! “Được, ta tin đại sư nhất định sẽ giúp ta một tay. Chỉ cần Hứa Mạn Nhi và Sơn Vương phủ không còn quan hệ gì với nhau nữa thì nhà họ Hứa ta không phải răm rắp nghe theo Sơn Vương nữa. Đến lúc đó muốn lựa chọn thế nào thì do nhà họ Hứa ta quyết định”

Bà lão kia gật đầu: “Phu nhân nói chí phải.” Về chuyện chùa Nam Chiếu bốc cháy, Mộ Dung Bắc Hải lo lắng Hứa Mạn Nhi sẽ suy nghĩ lung tung. Hắn đã dặn kỹ tuyệt đối không được để Hứa Mạn Nhi biết chuyện này. Vậy nên Hứa Mạn Nhi hoàn toàn không biết gì, cả ngày vui vẻ chờ được gả đi.

Nàng vui vẻ khiến người khác nhìn không thuận mắt.

Hứa An Liễu nhìn thấy Hứa Mạn Nhi đang chuẩn bị đồ trang sức để đeo khi xuất giá, khuôn mặt vô cùng mong chờ, nhưng Hứa An Liễu chỉ cảm thấy vô cùng gai mắt.

Lúc trước nàng ta cũng nghe Hứa phu nhân nhắc đến chuyện chúa Nam Chiếu bị cháy. Mặc dù Hứa phu nhân đã dặn tuyệt đối không được nhắc đến chuyện này trước mặt Hứa Mạn Nhi.

Nhưng Hứa An Liễu không nhịn được nên giả vờ quan tâm, hỏi han: “Biểu muội, muội gần đây và Sơn Vương điện hạ vẫn ổn chứ? Ây ya, lần trước chùa Nam Chiếu xảy ra chuyện kia, thật sự khiến người khác sợ hãi. Muội nói xem có phải sinh thần bát tự của muội và Điện hạ lại tương khắc với nhau không?”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1399Làm gì có chuyện tất cả mọi thứ đều tốt, rõ ràng bà ta đã xác minh, tối hôm đó thiền viện thật sự bị cháy, đến lư hương kia cũng bị lửa thiêu hỏng.Cũng không hiểu Viên Hoàng hậu suy nghĩ thế nào. Đã xảy ra một chuyện lớn như vậy rồi mà vẫn không quan tâm.Lại vẫn để cho Hứa Mạn Nhi được gả vào Sơn Vương phủ như bình thường, chẳng lẽ Hoàng hậu không để ý chút nào sao?Hứa phu nhân không kìm được lại cho người lén mời bà lão mắt mù kia tới Hứa gia.Vừa nhìn thấy bà lão mắt mù kia, Hứa phu nhân đã khen bà ta lên tận mây xanh.“Đại sư đúng là liệu chuyện như thần, bản lĩnh thông thiên. Theo như ta biết, bát tự hôm đó của hai người đó thật sự không hợp, bên trong chùa còn xảy ra cháy lớn. Có điều ta không hiểu vì sao bên trong cung vẫn không có động tĩnh gì, để mọi chuyện tiếp tục triển khai.Bà lão kia lắc đầu cười: “Chuyện này có gì mà không thể hiểu được, chỉ có thể khẳng định Sơn Vương điện hạ tình cảm sâu nặng với biểu tiểu thư, cho dù có xuất hiện điềm không lành nhưng vẫn không hề để ý, một lòng muốn cưới Hứa cô nương về phủ. Từ trước đến giờ Viên Hoàng hậu vẫn luôn dung túng cho Sơn Vương Điện hạ nên đương nhiên không thể không quan tâm đến mong muốn của Điện hạ. Nếu Điện hạ kiên quyết, Hoàng hậu nương nương cũng không thể làm được gì ngài ấy”“Vậy nên ý của bà, chuyện này Sơn Vương Điện hạ tự mình đưa ra quyết định nên mới không thể thay đổi.”“Đúng vậy!”Hứa phu nhân nghe vậy trong lòng càng cảm thấy khó chịu.Mộ Dung Bắc Hải làm sao vậy không biết?Hứa Mạn Nhi chẳng qua chỉ là một nữ tử bình thường, không có gì xuất sắc. Vậy mà tại sao lại thích Hứa Mạn Nhi? Lại còn đối xử với nó tốt như vậy? Chuyện tốt này vì sao lại không rơi vào đầu con gái bảo bối của bà ta chứ?Hứa phu nhân vô cùng không cam tâm, bà ta lại không kìm được hỏi bà lão mắt mù “Vậy về sau còn cách nào để có thể chia tách hai người đó ra nữa không? Nếu cứ để mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng như vậy, ta làm sao có thể cam lòng, đúng là chỉ làm lợi cho nó.Bà lão kia cười sâu xa: “Phu nhân không cần lo lắng, nếu phu nhân đã tìm đến lão nhất định là do chúng ta có duyên. Ta nhất định sẽ dốc hết sức lực để chia sẻ lo lắng với phu nhân, phu nhân nhất định sẽ cầu được ước thấy “Còn chuyện lỵ giản hai người đó thực ra không khó. Nhưng trước khi biểu tiểu thư vào được vương phủ, không còn cơ hội tốt nào nữa. Chúng ta đành phải đợi nàng ta vào được vương phủ rồi mới tìm một cơ hội thích hợp để ra tay. Đến lúc đó nếu xảy ra vấn đề gì thuộc về nguyên tắc, chỉ sợ Hoàng hậu nương nương sẽ không dễ dàng tha cho biểu tiểu thư đầu. Nói không chừng đến cả Sơn Vương Điện hạ cũng sẽ chán ghét nàng ta.”Hứa phu nhân vội vàng nói: “Ý của bà là phải đến Hứa Mạn Nhi gả vào Sơn Vương phủ đã rồi mới có cách giải quyết chuyện này?”“Đúng là như vậy! “Được, ta tin đại sư nhất định sẽ giúp ta một tay. Chỉ cần Hứa Mạn Nhi và Sơn Vương phủ không còn quan hệ gì với nhau nữa thì nhà họ Hứa ta không phải răm rắp nghe theo Sơn Vương nữa. Đến lúc đó muốn lựa chọn thế nào thì do nhà họ Hứa ta quyết định”Bà lão kia gật đầu: “Phu nhân nói chí phải.” Về chuyện chùa Nam Chiếu bốc cháy, Mộ Dung Bắc Hải lo lắng Hứa Mạn Nhi sẽ suy nghĩ lung tung. Hắn đã dặn kỹ tuyệt đối không được để Hứa Mạn Nhi biết chuyện này. Vậy nên Hứa Mạn Nhi hoàn toàn không biết gì, cả ngày vui vẻ chờ được gả đi.Nàng vui vẻ khiến người khác nhìn không thuận mắt.Hứa An Liễu nhìn thấy Hứa Mạn Nhi đang chuẩn bị đồ trang sức để đeo khi xuất giá, khuôn mặt vô cùng mong chờ, nhưng Hứa An Liễu chỉ cảm thấy vô cùng gai mắt.Lúc trước nàng ta cũng nghe Hứa phu nhân nhắc đến chuyện chúa Nam Chiếu bị cháy. Mặc dù Hứa phu nhân đã dặn tuyệt đối không được nhắc đến chuyện này trước mặt Hứa Mạn Nhi.Nhưng Hứa An Liễu không nhịn được nên giả vờ quan tâm, hỏi han: “Biểu muội, muội gần đây và Sơn Vương điện hạ vẫn ổn chứ? Ây ya, lần trước chùa Nam Chiếu xảy ra chuyện kia, thật sự khiến người khác sợ hãi. Muội nói xem có phải sinh thần bát tự của muội và Điện hạ lại tương khắc với nhau không?”

Chương 1399