Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1408

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1408Tuy rằng bọn họ có xuất thân khác biệt, gặp nhau cũng long dong.Nhưng giờ phút này đây, khách quý đầy nhà, sum họp vui vẻ. Giống như là trải qua những khó khăn của vận mệnh, đột nhiên có được món quà trời ban.Tất cả những gập ghềnh và đau khổ cũng đều nhận được sự khoan hồng, khe khẽ v**t v*. Đợi tiệc cưới náo nhiệt kết thúc, sắc trời cũng đã trở tối.Khách khứa không muốn làm phiền đêm động phòng của bọn họ, lần lượt ra về.Mộ Dung Bắc Hải nắm tay Hứa Mạn Nhi quay về phòng, hắn không để người hầu hầu hạ mà tự mình ở trong phòng cùng với Hứa Mạn Nhi.Hai người rửa mặt chải đầu xong cũng nên nghỉ ngơi rồi.Hứa Mạn Nhi thuần thục giúp Mộ Dung Bắc Hải cởi áo, có thể thấy chuyện này nàng ấy sớm đã quen thuộc rồi.Nhưng đến giờ phút này lại có chút căng thẳng, trong lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi.Mộ Dung Bắc Hải chạm vào ngón tay nàng ấy, trong mắt mang theo ý cười: “Sao vậy? Hình như nàng rất sợ hãi?”“Ai, ai sợ chứ? Chàng đừng nói bừa!”“Nhưng ta sờ thấy mồ hôi ở trong tay ai đó, không phải sợ thì là gì, căng thẳng sao?” Hứa Mạn Nhi làm bộ hung dữ trừng mắt nhìn hắn nhưng chẳng có chút nào dọa người, ngược lại còn rất đáng yêu.“Trước đây là ai nói muốn ăn sạch ta, lâu như vậy rồi, đến thời điểm mấu chốt lại quên mất sao?”“Ta không quên, ta, ta rất giỏi!”Nàng ấy cắn răng, cởi y phục của Mộ Dung Bắc Hải ra. Mộ Dung Bắc Hải càng cảm thấy buồn cười, còn hất cằm ra vẻ trêu tức.“Sao chỉ mỗi bản vương cởi? Nàng thì sao?”“Gấp cái gì? Cũng không phải là không cởiNàng ấy ngượng ngùng cởi từng lớp từng lớp hỷ phục.Đợi đến khi nàng ấy cởi lớp trung y, Mộ Dung Bắc Hải đang ngồi trên giường bất thình lình ôm nàng ấy dậy, thoáng cái đã ôm lên giường.Hứa Mạn Nhi thấp giọng kêu một tiếng, sau đó ngại ngùng che mặt.Mộ Dung Bắc Hải gỡ tay nàng ấy xuống, quen thuộc hôn lên môi nàng ấy.Hai người dịu dàng hồi lâu, vành tai chạm lên tóc mai.Một hồi lâu sau, hô hấp hằn từ từ nặng nhọc, môi hôn càng lúc càng dịch xuống dưới.Mặt Hứa Mạn Nhi đỏ như tôm luộc.Nhưng nàng ấy lại không hề trốn tránh, ngược lại còn mở to mắt, chăm chú ngắm nhìn Mộ Dung Bắc Hải.Trong mắt nàng ấy có kính nể, có tôn sùng, có biết ơn. Trong ánh nhìn chăm chú của nàng ấy, Mộ Dung Bắc Hải khàn giọng nói.“Ta muốn nàng”“Ta cũng muốn điện hạ!”Một đêm này, người hầu ở bên ngoài đều đỏ mặt, còn chuẩn bị mấy lần nước.Bất kỳ ai cũng có thể thấy Sơn vương điện hạ vô cùng thương yêu vị trắc phi này.Sáng sớm ngày hôm sau, có một nữ quan tươi cười tới gõ cửa. Bọn họ phải tiến cung bái kiến hoàng thượng và hoàng hậu, trước lúc đó, nữ quan còn phải thu lại khăn.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Mạn Nhi nóng lên, cẩn thận đưa tới. Ngày trước Lâm Linh Nhi phải xử lý tấm khăn mới có thể lừa gạt.Nhưng hiện giờ Mộ Dung Bắc Hải cũng vô cùng rõ ràng. Tình hình tối qua, người hầu bên ngoài cũng rất rõ ràng, không thể làm giả.Vậy nên lần này chắc chắn không có vấn đề gì.

Chương 1408

Tuy rằng bọn họ có xuất thân khác biệt, gặp nhau cũng long dong.

Nhưng giờ phút này đây, khách quý đầy nhà, sum họp vui vẻ. Giống như là trải qua những khó khăn của vận mệnh, đột nhiên có được món quà trời ban.

Tất cả những gập ghềnh và đau khổ cũng đều nhận được sự khoan hồng, khe khẽ v**t v*. Đợi tiệc cưới náo nhiệt kết thúc, sắc trời cũng đã trở tối.

Khách khứa không muốn làm phiền đêm động phòng của bọn họ, lần lượt ra về.

Mộ Dung Bắc Hải nắm tay Hứa Mạn Nhi quay về phòng, hắn không để người hầu hầu hạ mà tự mình ở trong phòng cùng với Hứa Mạn Nhi.

Hai người rửa mặt chải đầu xong cũng nên nghỉ ngơi rồi.

Hứa Mạn Nhi thuần thục giúp Mộ Dung Bắc Hải cởi áo, có thể thấy chuyện này nàng ấy sớm đã quen thuộc rồi.

Nhưng đến giờ phút này lại có chút căng thẳng, trong lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi.

Mộ Dung Bắc Hải chạm vào ngón tay nàng ấy, trong mắt mang theo ý cười: “Sao vậy? Hình như nàng rất sợ hãi?”

“Ai, ai sợ chứ? Chàng đừng nói bừa!”

“Nhưng ta sờ thấy mồ hôi ở trong tay ai đó, không phải sợ thì là gì, căng thẳng sao?” Hứa Mạn Nhi làm bộ hung dữ trừng mắt nhìn hắn nhưng chẳng có chút nào dọa người, ngược lại còn rất đáng yêu.

“Trước đây là ai nói muốn ăn sạch ta, lâu như vậy rồi, đến thời điểm mấu chốt lại quên mất sao?”

“Ta không quên, ta, ta rất giỏi!”

Nàng ấy cắn răng, cởi y phục của Mộ Dung Bắc Hải ra. Mộ Dung Bắc Hải càng cảm thấy buồn cười, còn hất cằm ra vẻ trêu tức.

“Sao chỉ mỗi bản vương cởi? Nàng thì sao?”

“Gấp cái gì? Cũng không phải là không cởi

Nàng ấy ngượng ngùng cởi từng lớp từng lớp hỷ phục.

Đợi đến khi nàng ấy cởi lớp trung y, Mộ Dung Bắc Hải đang ngồi trên giường bất thình lình ôm nàng ấy dậy, thoáng cái đã ôm lên giường.

Hứa Mạn Nhi thấp giọng kêu một tiếng, sau đó ngại ngùng che mặt.

Mộ Dung Bắc Hải gỡ tay nàng ấy xuống, quen thuộc hôn lên môi nàng ấy.

Hai người dịu dàng hồi lâu, vành tai chạm lên tóc mai.

Một hồi lâu sau, hô hấp hằn từ từ nặng nhọc, môi hôn càng lúc càng dịch xuống dưới.

Mặt Hứa Mạn Nhi đỏ như tôm luộc.

Nhưng nàng ấy lại không hề trốn tránh, ngược lại còn mở to mắt, chăm chú ngắm nhìn Mộ Dung Bắc Hải.

Trong mắt nàng ấy có kính nể, có tôn sùng, có biết ơn. Trong ánh nhìn chăm chú của nàng ấy, Mộ Dung Bắc Hải khàn giọng nói.

“Ta muốn nàng”

“Ta cũng muốn điện hạ!”

Một đêm này, người hầu ở bên ngoài đều đỏ mặt, còn chuẩn bị mấy lần nước.

Bất kỳ ai cũng có thể thấy Sơn vương điện hạ vô cùng thương yêu vị trắc phi này.

Sáng sớm ngày hôm sau, có một nữ quan tươi cười tới gõ cửa. Bọn họ phải tiến cung bái kiến hoàng thượng và hoàng hậu, trước lúc đó, nữ quan còn phải thu lại khăn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Mạn Nhi nóng lên, cẩn thận đưa tới. Ngày trước Lâm Linh Nhi phải xử lý tấm khăn mới có thể lừa gạt.

Nhưng hiện giờ Mộ Dung Bắc Hải cũng vô cùng rõ ràng. Tình hình tối qua, người hầu bên ngoài cũng rất rõ ràng, không thể làm giả.

Vậy nên lần này chắc chắn không có vấn đề gì.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1408Tuy rằng bọn họ có xuất thân khác biệt, gặp nhau cũng long dong.Nhưng giờ phút này đây, khách quý đầy nhà, sum họp vui vẻ. Giống như là trải qua những khó khăn của vận mệnh, đột nhiên có được món quà trời ban.Tất cả những gập ghềnh và đau khổ cũng đều nhận được sự khoan hồng, khe khẽ v**t v*. Đợi tiệc cưới náo nhiệt kết thúc, sắc trời cũng đã trở tối.Khách khứa không muốn làm phiền đêm động phòng của bọn họ, lần lượt ra về.Mộ Dung Bắc Hải nắm tay Hứa Mạn Nhi quay về phòng, hắn không để người hầu hầu hạ mà tự mình ở trong phòng cùng với Hứa Mạn Nhi.Hai người rửa mặt chải đầu xong cũng nên nghỉ ngơi rồi.Hứa Mạn Nhi thuần thục giúp Mộ Dung Bắc Hải cởi áo, có thể thấy chuyện này nàng ấy sớm đã quen thuộc rồi.Nhưng đến giờ phút này lại có chút căng thẳng, trong lòng bàn tay toát ra một lớp mồ hôi.Mộ Dung Bắc Hải chạm vào ngón tay nàng ấy, trong mắt mang theo ý cười: “Sao vậy? Hình như nàng rất sợ hãi?”“Ai, ai sợ chứ? Chàng đừng nói bừa!”“Nhưng ta sờ thấy mồ hôi ở trong tay ai đó, không phải sợ thì là gì, căng thẳng sao?” Hứa Mạn Nhi làm bộ hung dữ trừng mắt nhìn hắn nhưng chẳng có chút nào dọa người, ngược lại còn rất đáng yêu.“Trước đây là ai nói muốn ăn sạch ta, lâu như vậy rồi, đến thời điểm mấu chốt lại quên mất sao?”“Ta không quên, ta, ta rất giỏi!”Nàng ấy cắn răng, cởi y phục của Mộ Dung Bắc Hải ra. Mộ Dung Bắc Hải càng cảm thấy buồn cười, còn hất cằm ra vẻ trêu tức.“Sao chỉ mỗi bản vương cởi? Nàng thì sao?”“Gấp cái gì? Cũng không phải là không cởiNàng ấy ngượng ngùng cởi từng lớp từng lớp hỷ phục.Đợi đến khi nàng ấy cởi lớp trung y, Mộ Dung Bắc Hải đang ngồi trên giường bất thình lình ôm nàng ấy dậy, thoáng cái đã ôm lên giường.Hứa Mạn Nhi thấp giọng kêu một tiếng, sau đó ngại ngùng che mặt.Mộ Dung Bắc Hải gỡ tay nàng ấy xuống, quen thuộc hôn lên môi nàng ấy.Hai người dịu dàng hồi lâu, vành tai chạm lên tóc mai.Một hồi lâu sau, hô hấp hằn từ từ nặng nhọc, môi hôn càng lúc càng dịch xuống dưới.Mặt Hứa Mạn Nhi đỏ như tôm luộc.Nhưng nàng ấy lại không hề trốn tránh, ngược lại còn mở to mắt, chăm chú ngắm nhìn Mộ Dung Bắc Hải.Trong mắt nàng ấy có kính nể, có tôn sùng, có biết ơn. Trong ánh nhìn chăm chú của nàng ấy, Mộ Dung Bắc Hải khàn giọng nói.“Ta muốn nàng”“Ta cũng muốn điện hạ!”Một đêm này, người hầu ở bên ngoài đều đỏ mặt, còn chuẩn bị mấy lần nước.Bất kỳ ai cũng có thể thấy Sơn vương điện hạ vô cùng thương yêu vị trắc phi này.Sáng sớm ngày hôm sau, có một nữ quan tươi cười tới gõ cửa. Bọn họ phải tiến cung bái kiến hoàng thượng và hoàng hậu, trước lúc đó, nữ quan còn phải thu lại khăn.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Mạn Nhi nóng lên, cẩn thận đưa tới. Ngày trước Lâm Linh Nhi phải xử lý tấm khăn mới có thể lừa gạt.Nhưng hiện giờ Mộ Dung Bắc Hải cũng vô cùng rõ ràng. Tình hình tối qua, người hầu bên ngoài cũng rất rõ ràng, không thể làm giả.Vậy nên lần này chắc chắn không có vấn đề gì.

Chương 1408