Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1500
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1500Vậy nên hắn vội vàng tiến cung, muốn gặp Chiêu Vũ đế. Vốn dĩ Chiêu Vũ đế vẫn còn giận hắn, vậy nên lúc này cũng không cho hắn sắc mặt tốt là bao.“Đã muộn như thế này rồi, ngươi đến đây tìm trẫm làm gì?” Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng nói: “Phụ hoàng, Triệu Khương Lan mất tích. Chuyện này người có biết không?”Chiêu Vũ để thay đổi sắc mặt: “Ngươi nói cái gì? Triệu Khương Lan mất tích, không phải con bé vẫn luôn ở lại phủ của các ngươi sao. Sao lại mất tích được?”Nhìn vẻ mặt của Chiêu Vũ đế, không giống như lừa gạt hắn.Giọng nói của Mộ Dung Bắc Uyên khàn khàn: “Nhi thần cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng quả thật là Vương phi đã mất tích. Chúng con đã tìm khắp nơi rồi, kể cả nơi hẻo lánh nhất cũng đã tìm, nhưng mà vẫn không thấy một bóng người. Vậy nên nhi thần lo lắng, có người nào đó lẻn vào Vương phủ bắt người đi rồi không?”Chiêu Vũ để nghe xong những lời này, không vui vỗ bàn một cái.“Ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ đang nghi ngờ trẫm lên phải người đưa nó ra ngoài sao? Trong mắt ngươi, trẫm lại hèn hạ vô sỉ như vậy?”“Nhi thần không có ý này. Nhưng mà tìm bốn xung quanh vẫn không thấy Vương phi. Thật sự là quá gấp rồi.”Chiêu Vũ để nhíu mày: “Chuyện này cũng rất kỳ lạ. Xem như là cao thủ đứng đầu trên giang hồ cũng không thể nào âm thầm đem một người sống sờ sờ đi ra từ Thần Vương phủ đúng không? Huống chi, trẫm nghe nói vương phủ của các ngươi gần đây đề phòng rất nghiêm. Nói chung là vài ngày trước vì muốn đề phòng trẫm nên cố gắng cho người vây quanh bảo vệ Triệu Khương Lan. Sao có thể dưới tình hình như vậy mà người còn có thể mất tích chứ?”Đây cũng là chỗ khó hiểu của Mộ Dung Bắc Uyên.Hạ nhân trong Vương phủ đều là người cũ, hắn hiểu rõ. Đồng thời còn có thị vệ tuần tra. Cho dù là người có võ công đạt đến trình độ thượng thừa cũng không có lý do gì làm Triệu Khương Lan biến mất như vậy.Sở dĩ hắn nghi ngờ Chiêu Vũ để cũng là nghĩ rằng cao thủ lợi hại nhất trên đời này không chừng sẽ ở ngay bên cạnh cha hắn.Nếu đây thật sự là kế sách của phụ hoàng, vậy thì có lẽ còn một khả năng.Chiêu Vũ để thấy ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên nhìn mình vẫn còn sự nghi ngờ.Ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Trẫm là vua một nước, chẳng lẽ còn đi lừa ngươi sao?”Từ đây, Mộ Dung Bắc Uyên càng thêm nóng lòng.Không phải Chiêu Vũ để vậy cuối cùng sẽ là ai. Nếu như là kẻ thù nào đó, Triệu Khương Lan có thể bị nguy hiểm hay không?Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy chuyện này không đúng lắm: “Nếu thật sự có người mang ý đồ xấu muốn bắt Triệu Khương Lan đi, vậy thì cuối cùng muốn con bé làm gì? Chuyện này xảy ra vô cùng kỳ lạ, nhất là động cơ của đối phương đang chưa nắm được.”Mộ Dung Bắc Uyên lại nghĩ đến khả năng có phải là Vinh Dương âm thầm sai người, tuân theo ý chỉ của Lý mặc đến Vương phủ điều tra chuyện của Triệu Khương Lan.Nhưng mà lý do này cũng không thích hợp.Nếu như đúng là người Vinh Dương, bọn chúng tuyệt đối không có lá gan lớn như vậy, dám một mình đi vào Thần Vương phủ. Chẳng lẽ không sợ có đi mà không có về sao?Suy cho cùng là ai chứ!Thấy tinh thần của hắn không tập trung, trong lòng Chiêu Vũ đế cũng khó chịu.“Theo trẫm thấy. Việc này khả năng cao là có liên quan đến người trong phủ của ngươi. Tốt nhất người điều tra một chút, ngoại trừ có người nào đó đi ra ngoài, còn có vật gì, nhất là những vật lớn một chút, có bị mang ra hay không? Trước đây trong cung cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện này. Có người trốn trong rương hoặc trong xe chở phân để lén lút trốn đi.Mộ Dung Bắc Uyên nghe xong, lập tức cảm thấy rất đúng.Là chuyện quan tâm thì bản thân sẽ bị loạn, hẳn không nghĩ đến những trường hợp này.Lúc này nghe được nhắc nhở của Chiêu Vũ Đế, lại cảm thấy chuyện này không phải không có khả năng xảy ra.Vậy nên hắn vội vàng quay về Vương phủ, hỏi han Chu khiết: “Ngoại trừ những người đi đứng một mình, còn có người nào vận chuyển rương hoặc những thứ giống như thùng gỗ rời đi hay không.”
Chương 1500
Vậy nên hắn vội vàng tiến cung, muốn gặp Chiêu Vũ đế. Vốn dĩ Chiêu Vũ đế vẫn còn giận hắn, vậy nên lúc này cũng không cho hắn sắc mặt tốt là bao.
“Đã muộn như thế này rồi, ngươi đến đây tìm trẫm làm gì?” Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng nói: “Phụ hoàng, Triệu Khương Lan mất tích. Chuyện này người có biết không?”
Chiêu Vũ để thay đổi sắc mặt: “Ngươi nói cái gì? Triệu Khương Lan mất tích, không phải con bé vẫn luôn ở lại phủ của các ngươi sao. Sao lại mất tích được?”
Nhìn vẻ mặt của Chiêu Vũ đế, không giống như lừa gạt hắn.
Giọng nói của Mộ Dung Bắc Uyên khàn khàn: “Nhi thần cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng quả thật là Vương phi đã mất tích. Chúng con đã tìm khắp nơi rồi, kể cả nơi hẻo lánh nhất cũng đã tìm, nhưng mà vẫn không thấy một bóng người. Vậy nên nhi thần lo lắng, có người nào đó lẻn vào Vương phủ bắt người đi rồi không?”
Chiêu Vũ để nghe xong những lời này, không vui vỗ bàn một cái.
“Ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ đang nghi ngờ trẫm lên phải người đưa nó ra ngoài sao? Trong mắt ngươi, trẫm lại hèn hạ vô sỉ như vậy?”
“Nhi thần không có ý này. Nhưng mà tìm bốn xung quanh vẫn không thấy Vương phi. Thật sự là quá gấp rồi.”
Chiêu Vũ để nhíu mày: “Chuyện này cũng rất kỳ lạ. Xem như là cao thủ đứng đầu trên giang hồ cũng không thể nào âm thầm đem một người sống sờ sờ đi ra từ Thần Vương phủ đúng không? Huống chi, trẫm nghe nói vương phủ của các ngươi gần đây đề phòng rất nghiêm. Nói chung là vài ngày trước vì muốn đề phòng trẫm nên cố gắng cho người vây quanh bảo vệ Triệu Khương Lan. Sao có thể dưới tình hình như vậy mà người còn có thể mất tích chứ?”
Đây cũng là chỗ khó hiểu của Mộ Dung Bắc Uyên.
Hạ nhân trong Vương phủ đều là người cũ, hắn hiểu rõ. Đồng thời còn có thị vệ tuần tra. Cho dù là người có võ công đạt đến trình độ thượng thừa cũng không có lý do gì làm Triệu Khương Lan biến mất như vậy.
Sở dĩ hắn nghi ngờ Chiêu Vũ để cũng là nghĩ rằng cao thủ lợi hại nhất trên đời này không chừng sẽ ở ngay bên cạnh cha hắn.
Nếu đây thật sự là kế sách của phụ hoàng, vậy thì có lẽ còn một khả năng.
Chiêu Vũ để thấy ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên nhìn mình vẫn còn sự nghi ngờ.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Trẫm là vua một nước, chẳng lẽ còn đi lừa ngươi sao?”
Từ đây, Mộ Dung Bắc Uyên càng thêm nóng lòng.
Không phải Chiêu Vũ để vậy cuối cùng sẽ là ai. Nếu như là kẻ thù nào đó, Triệu Khương Lan có thể bị nguy hiểm hay không?
Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy chuyện này không đúng lắm: “Nếu thật sự có người mang ý đồ xấu muốn bắt Triệu Khương Lan đi, vậy thì cuối cùng muốn con bé làm gì? Chuyện này xảy ra vô cùng kỳ lạ, nhất là động cơ của đối phương đang chưa nắm được.”
Mộ Dung Bắc Uyên lại nghĩ đến khả năng có phải là Vinh Dương âm thầm sai người, tuân theo ý chỉ của Lý mặc đến Vương phủ điều tra chuyện của Triệu Khương Lan.
Nhưng mà lý do này cũng không thích hợp.
Nếu như đúng là người Vinh Dương, bọn chúng tuyệt đối không có lá gan lớn như vậy, dám một mình đi vào Thần Vương phủ. Chẳng lẽ không sợ có đi mà không có về sao?
Suy cho cùng là ai chứ!
Thấy tinh thần của hắn không tập trung, trong lòng Chiêu Vũ đế cũng khó chịu.
“Theo trẫm thấy. Việc này khả năng cao là có liên quan đến người trong phủ của ngươi. Tốt nhất người điều tra một chút, ngoại trừ có người nào đó đi ra ngoài, còn có vật gì, nhất là những vật lớn một chút, có bị mang ra hay không? Trước đây trong cung cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện này. Có người trốn trong rương hoặc trong xe chở phân để lén lút trốn đi.
Mộ Dung Bắc Uyên nghe xong, lập tức cảm thấy rất đúng.
Là chuyện quan tâm thì bản thân sẽ bị loạn, hẳn không nghĩ đến những trường hợp này.
Lúc này nghe được nhắc nhở của Chiêu Vũ Đế, lại cảm thấy chuyện này không phải không có khả năng xảy ra.
Vậy nên hắn vội vàng quay về Vương phủ, hỏi han Chu khiết: “Ngoại trừ những người đi đứng một mình, còn có người nào vận chuyển rương hoặc những thứ giống như thùng gỗ rời đi hay không.”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1500Vậy nên hắn vội vàng tiến cung, muốn gặp Chiêu Vũ đế. Vốn dĩ Chiêu Vũ đế vẫn còn giận hắn, vậy nên lúc này cũng không cho hắn sắc mặt tốt là bao.“Đã muộn như thế này rồi, ngươi đến đây tìm trẫm làm gì?” Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng nói: “Phụ hoàng, Triệu Khương Lan mất tích. Chuyện này người có biết không?”Chiêu Vũ để thay đổi sắc mặt: “Ngươi nói cái gì? Triệu Khương Lan mất tích, không phải con bé vẫn luôn ở lại phủ của các ngươi sao. Sao lại mất tích được?”Nhìn vẻ mặt của Chiêu Vũ đế, không giống như lừa gạt hắn.Giọng nói của Mộ Dung Bắc Uyên khàn khàn: “Nhi thần cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng quả thật là Vương phi đã mất tích. Chúng con đã tìm khắp nơi rồi, kể cả nơi hẻo lánh nhất cũng đã tìm, nhưng mà vẫn không thấy một bóng người. Vậy nên nhi thần lo lắng, có người nào đó lẻn vào Vương phủ bắt người đi rồi không?”Chiêu Vũ để nghe xong những lời này, không vui vỗ bàn một cái.“Ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ đang nghi ngờ trẫm lên phải người đưa nó ra ngoài sao? Trong mắt ngươi, trẫm lại hèn hạ vô sỉ như vậy?”“Nhi thần không có ý này. Nhưng mà tìm bốn xung quanh vẫn không thấy Vương phi. Thật sự là quá gấp rồi.”Chiêu Vũ để nhíu mày: “Chuyện này cũng rất kỳ lạ. Xem như là cao thủ đứng đầu trên giang hồ cũng không thể nào âm thầm đem một người sống sờ sờ đi ra từ Thần Vương phủ đúng không? Huống chi, trẫm nghe nói vương phủ của các ngươi gần đây đề phòng rất nghiêm. Nói chung là vài ngày trước vì muốn đề phòng trẫm nên cố gắng cho người vây quanh bảo vệ Triệu Khương Lan. Sao có thể dưới tình hình như vậy mà người còn có thể mất tích chứ?”Đây cũng là chỗ khó hiểu của Mộ Dung Bắc Uyên.Hạ nhân trong Vương phủ đều là người cũ, hắn hiểu rõ. Đồng thời còn có thị vệ tuần tra. Cho dù là người có võ công đạt đến trình độ thượng thừa cũng không có lý do gì làm Triệu Khương Lan biến mất như vậy.Sở dĩ hắn nghi ngờ Chiêu Vũ để cũng là nghĩ rằng cao thủ lợi hại nhất trên đời này không chừng sẽ ở ngay bên cạnh cha hắn.Nếu đây thật sự là kế sách của phụ hoàng, vậy thì có lẽ còn một khả năng.Chiêu Vũ để thấy ánh mắt Mộ Dung Bắc Uyên nhìn mình vẫn còn sự nghi ngờ.Ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Trẫm là vua một nước, chẳng lẽ còn đi lừa ngươi sao?”Từ đây, Mộ Dung Bắc Uyên càng thêm nóng lòng.Không phải Chiêu Vũ để vậy cuối cùng sẽ là ai. Nếu như là kẻ thù nào đó, Triệu Khương Lan có thể bị nguy hiểm hay không?Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy chuyện này không đúng lắm: “Nếu thật sự có người mang ý đồ xấu muốn bắt Triệu Khương Lan đi, vậy thì cuối cùng muốn con bé làm gì? Chuyện này xảy ra vô cùng kỳ lạ, nhất là động cơ của đối phương đang chưa nắm được.”Mộ Dung Bắc Uyên lại nghĩ đến khả năng có phải là Vinh Dương âm thầm sai người, tuân theo ý chỉ của Lý mặc đến Vương phủ điều tra chuyện của Triệu Khương Lan.Nhưng mà lý do này cũng không thích hợp.Nếu như đúng là người Vinh Dương, bọn chúng tuyệt đối không có lá gan lớn như vậy, dám một mình đi vào Thần Vương phủ. Chẳng lẽ không sợ có đi mà không có về sao?Suy cho cùng là ai chứ!Thấy tinh thần của hắn không tập trung, trong lòng Chiêu Vũ đế cũng khó chịu.“Theo trẫm thấy. Việc này khả năng cao là có liên quan đến người trong phủ của ngươi. Tốt nhất người điều tra một chút, ngoại trừ có người nào đó đi ra ngoài, còn có vật gì, nhất là những vật lớn một chút, có bị mang ra hay không? Trước đây trong cung cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện này. Có người trốn trong rương hoặc trong xe chở phân để lén lút trốn đi.Mộ Dung Bắc Uyên nghe xong, lập tức cảm thấy rất đúng.Là chuyện quan tâm thì bản thân sẽ bị loạn, hẳn không nghĩ đến những trường hợp này.Lúc này nghe được nhắc nhở của Chiêu Vũ Đế, lại cảm thấy chuyện này không phải không có khả năng xảy ra.Vậy nên hắn vội vàng quay về Vương phủ, hỏi han Chu khiết: “Ngoại trừ những người đi đứng một mình, còn có người nào vận chuyển rương hoặc những thứ giống như thùng gỗ rời đi hay không.”