Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1502

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1502Nghiêm Chính than nhẹ ra một hơi: “Không ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này, nhưng hạ quan tin rằng, Vương phi cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định sẽ không có chuyện gì đâuMộ Dung Bắc Uyên có chút lụn bại ngồi xuống bên cạnh bàn, rõ ràng mới chỉ trôi qua mấy canh giờ thôi, hắn lại cảm giác như đã trôi qua một năm rồi.Cho săn lùng bắt hơn nửa đêm, nhưng vẫn không thu được cái gì cả.Mộ Dung Bắc Uyên không có một khắc nào là nhắm mắt lại cả, hạ nhân bưng thức ăn lên, hắn cũng không động một miếng nào cả.Chu Khiết có chút lo lắng: “Điện hạ, ít nhiều gì thì điện hạ cũng ăn một chút đi. Bằng không thì Vương phi còn chưa tìm được, thân thể ngài lại bởi vì không chịu nổi mà ngã bệnh trước rồi, đây thì tốt ở đâu chứ!”Mộ Dung Bắc Uyên không biểu lộ cảm xúc gì phất phất tay: “Đem đi, đem tất cả mấy thứ này đi, không cần bưng lên, bổn vương không có khẩu vị.“Điện hạ!”“Ta nói đem đi, nếu không đem đi ta sẽ vứt hết chỗ này xuống đất.Hắn lụn bại lấy hai tay che mặt: “Nhất định sẽ có cách khác, nghĩ tiếp xem, còn có cách gì khác có thể tìm được nàng Chu khiết tự trách nhìn hắn, trong lòng áy náy không thôi.Thấy khuyên bảo không có tác dụng, chỉ có thể trẫm mặc rời đi.Nước mắt của Mộ Dung Bắc Uyên qua các kẽ hở của ngón tay rơi xuống, giờ khác này, xung quanh vắng lặng, tất cả những lo âu lo lắng trong lòng hạn đều được bộc phát ra bên ngoài.Giống như có một lỗ hổng, tất cả đều tuôn tràn ra.Nếu như Triệu Khương Lan xảy ra chuyện gì thì phải làm sao, nếu như nàng bị người ức h**p, thậm chí bị người mưu sát thì phải làm sao.Chỉ nghĩ thôi, Mộ Dung Bắc Uyên đã cảm thấy mình muốn điên rồi.Tại sao hắn phải bận rộn về mấy chuyện vụn vặt ngoài kia chứ, không ở trong phủ thường xuyên ở bên nàng.Sáng nay khi hắn lên đường rời đi, thậm chí còn không ôm nàng nhiều thêm một chút.Giữa bọn họ vừa phải trải qua sống sót sau tai nạn, còn chưa kịp vì thế mà vui mừng.Vì sao hắn lại mất đi nàng?Đến cả một chút chuẩn bị cũng không cho hắn, đây rất cuộc là vì sao?Mắt nhìn thấy phía xa xa nơi chân trời bắt đầu từ từ lộ ra mặt trời, một đêm trôi qua, trời cũng sắp sáng rồi. Triệu Khương Lan còn chưa trở về.Đáy mắt Mộ Dung Bắc Uyên đen sậm.Lo lắng cả đêm, khiến cả người hàn nhìn có vẻ tinh thần uể oải.Cho dù người bên cạnh lo lắng cho tình huống của MộDung Bắc Uyên thì cũng không dám đứng ra khuyên bảo Dẫu sao bây giờ chỉ cần tìm được Triệu Khương Lan, chính là cách duy nhất có thể trấn an được Mộ Dung Bắc Uyên.Bởi vì thân phận của Triệu Khương Lan là Thần Vương phi, người trong kinh thành đều cho rằng Vương phi đã chết rồi.Bọn họ không có cách nào dán cáo thị hay là điều động binh lực lệnh cho người lục soát toàn thành, chỉ có thể tìm người trong âm thầm.Việc đầu tiên là Mai Hương đi đến lâu Yên Vũ nói cho Hồng Vân biết.Hồng Vân thì lại điều động tất cả Phượng Vệ trong thành, để tất cả hành động, nhất định phải tìm thấy Triệu Khương Lan.Tung tích của nàng giống như một bí ẩn, ai cũng không thể giải đáp.

Chương 1502

Nghiêm Chính than nhẹ ra một hơi: “Không ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này, nhưng hạ quan tin rằng, Vương phi cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu

Mộ Dung Bắc Uyên có chút lụn bại ngồi xuống bên cạnh bàn, rõ ràng mới chỉ trôi qua mấy canh giờ thôi, hắn lại cảm giác như đã trôi qua một năm rồi.

Cho săn lùng bắt hơn nửa đêm, nhưng vẫn không thu được cái gì cả.

Mộ Dung Bắc Uyên không có một khắc nào là nhắm mắt lại cả, hạ nhân bưng thức ăn lên, hắn cũng không động một miếng nào cả.

Chu Khiết có chút lo lắng: “Điện hạ, ít nhiều gì thì điện hạ cũng ăn một chút đi. Bằng không thì Vương phi còn chưa tìm được, thân thể ngài lại bởi vì không chịu nổi mà ngã bệnh trước rồi, đây thì tốt ở đâu chứ!”

Mộ Dung Bắc Uyên không biểu lộ cảm xúc gì phất phất tay: “Đem đi, đem tất cả mấy thứ này đi, không cần bưng lên, bổn vương không có khẩu vị.

“Điện hạ!”

“Ta nói đem đi, nếu không đem đi ta sẽ vứt hết chỗ này xuống đất.

Hắn lụn bại lấy hai tay che mặt: “Nhất định sẽ có cách khác, nghĩ tiếp xem, còn có cách gì khác có thể tìm được nàng Chu khiết tự trách nhìn hắn, trong lòng áy náy không thôi.

Thấy khuyên bảo không có tác dụng, chỉ có thể trẫm mặc rời đi.

Nước mắt của Mộ Dung Bắc Uyên qua các kẽ hở của ngón tay rơi xuống, giờ khác này, xung quanh vắng lặng, tất cả những lo âu lo lắng trong lòng hạn đều được bộc phát ra bên ngoài.

Giống như có một lỗ hổng, tất cả đều tuôn tràn ra.

Nếu như Triệu Khương Lan xảy ra chuyện gì thì phải làm sao, nếu như nàng bị người ức h**p, thậm chí bị người mưu sát thì phải làm sao.

Chỉ nghĩ thôi, Mộ Dung Bắc Uyên đã cảm thấy mình muốn điên rồi.

Tại sao hắn phải bận rộn về mấy chuyện vụn vặt ngoài kia chứ, không ở trong phủ thường xuyên ở bên nàng.

Sáng nay khi hắn lên đường rời đi, thậm chí còn không ôm nàng nhiều thêm một chút.

Giữa bọn họ vừa phải trải qua sống sót sau tai nạn, còn chưa kịp vì thế mà vui mừng.

Vì sao hắn lại mất đi nàng?

Đến cả một chút chuẩn bị cũng không cho hắn, đây rất cuộc là vì sao?

Mắt nhìn thấy phía xa xa nơi chân trời bắt đầu từ từ lộ ra mặt trời, một đêm trôi qua, trời cũng sắp sáng rồi. Triệu Khương Lan còn chưa trở về.

Đáy mắt Mộ Dung Bắc Uyên đen sậm.

Lo lắng cả đêm, khiến cả người hàn nhìn có vẻ tinh thần uể oải.

Cho dù người bên cạnh lo lắng cho tình huống của Mộ

Dung Bắc Uyên thì cũng không dám đứng ra khuyên bảo Dẫu sao bây giờ chỉ cần tìm được Triệu Khương Lan, chính là cách duy nhất có thể trấn an được Mộ Dung Bắc Uyên.

Bởi vì thân phận của Triệu Khương Lan là Thần Vương phi, người trong kinh thành đều cho rằng Vương phi đã chết rồi.

Bọn họ không có cách nào dán cáo thị hay là điều động binh lực lệnh cho người lục soát toàn thành, chỉ có thể tìm người trong âm thầm.

Việc đầu tiên là Mai Hương đi đến lâu Yên Vũ nói cho Hồng Vân biết.

Hồng Vân thì lại điều động tất cả Phượng Vệ trong thành, để tất cả hành động, nhất định phải tìm thấy Triệu Khương Lan.

Tung tích của nàng giống như một bí ẩn, ai cũng không thể giải đáp.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1502Nghiêm Chính than nhẹ ra một hơi: “Không ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này, nhưng hạ quan tin rằng, Vương phi cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định sẽ không có chuyện gì đâuMộ Dung Bắc Uyên có chút lụn bại ngồi xuống bên cạnh bàn, rõ ràng mới chỉ trôi qua mấy canh giờ thôi, hắn lại cảm giác như đã trôi qua một năm rồi.Cho săn lùng bắt hơn nửa đêm, nhưng vẫn không thu được cái gì cả.Mộ Dung Bắc Uyên không có một khắc nào là nhắm mắt lại cả, hạ nhân bưng thức ăn lên, hắn cũng không động một miếng nào cả.Chu Khiết có chút lo lắng: “Điện hạ, ít nhiều gì thì điện hạ cũng ăn một chút đi. Bằng không thì Vương phi còn chưa tìm được, thân thể ngài lại bởi vì không chịu nổi mà ngã bệnh trước rồi, đây thì tốt ở đâu chứ!”Mộ Dung Bắc Uyên không biểu lộ cảm xúc gì phất phất tay: “Đem đi, đem tất cả mấy thứ này đi, không cần bưng lên, bổn vương không có khẩu vị.“Điện hạ!”“Ta nói đem đi, nếu không đem đi ta sẽ vứt hết chỗ này xuống đất.Hắn lụn bại lấy hai tay che mặt: “Nhất định sẽ có cách khác, nghĩ tiếp xem, còn có cách gì khác có thể tìm được nàng Chu khiết tự trách nhìn hắn, trong lòng áy náy không thôi.Thấy khuyên bảo không có tác dụng, chỉ có thể trẫm mặc rời đi.Nước mắt của Mộ Dung Bắc Uyên qua các kẽ hở của ngón tay rơi xuống, giờ khác này, xung quanh vắng lặng, tất cả những lo âu lo lắng trong lòng hạn đều được bộc phát ra bên ngoài.Giống như có một lỗ hổng, tất cả đều tuôn tràn ra.Nếu như Triệu Khương Lan xảy ra chuyện gì thì phải làm sao, nếu như nàng bị người ức h**p, thậm chí bị người mưu sát thì phải làm sao.Chỉ nghĩ thôi, Mộ Dung Bắc Uyên đã cảm thấy mình muốn điên rồi.Tại sao hắn phải bận rộn về mấy chuyện vụn vặt ngoài kia chứ, không ở trong phủ thường xuyên ở bên nàng.Sáng nay khi hắn lên đường rời đi, thậm chí còn không ôm nàng nhiều thêm một chút.Giữa bọn họ vừa phải trải qua sống sót sau tai nạn, còn chưa kịp vì thế mà vui mừng.Vì sao hắn lại mất đi nàng?Đến cả một chút chuẩn bị cũng không cho hắn, đây rất cuộc là vì sao?Mắt nhìn thấy phía xa xa nơi chân trời bắt đầu từ từ lộ ra mặt trời, một đêm trôi qua, trời cũng sắp sáng rồi. Triệu Khương Lan còn chưa trở về.Đáy mắt Mộ Dung Bắc Uyên đen sậm.Lo lắng cả đêm, khiến cả người hàn nhìn có vẻ tinh thần uể oải.Cho dù người bên cạnh lo lắng cho tình huống của MộDung Bắc Uyên thì cũng không dám đứng ra khuyên bảo Dẫu sao bây giờ chỉ cần tìm được Triệu Khương Lan, chính là cách duy nhất có thể trấn an được Mộ Dung Bắc Uyên.Bởi vì thân phận của Triệu Khương Lan là Thần Vương phi, người trong kinh thành đều cho rằng Vương phi đã chết rồi.Bọn họ không có cách nào dán cáo thị hay là điều động binh lực lệnh cho người lục soát toàn thành, chỉ có thể tìm người trong âm thầm.Việc đầu tiên là Mai Hương đi đến lâu Yên Vũ nói cho Hồng Vân biết.Hồng Vân thì lại điều động tất cả Phượng Vệ trong thành, để tất cả hành động, nhất định phải tìm thấy Triệu Khương Lan.Tung tích của nàng giống như một bí ẩn, ai cũng không thể giải đáp.

Chương 1502