Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1510
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1510Người bên cạnh thấy Triệu Khương Lan viết thơ thì có chút khó chịu.“Bảo người nói rõ tình huống cầu cứu vị bệ hạ kia, người viết bài thơ dài như thế kia làm gì? Chắc không phải là người động tay động chân gì vào trong câu thơ này chứ? Lẽ nào là bài thơ ẩn?”Triệu Khương Lan lập tức phản bác: “Bài thơ ẩn cái gì chứ, người đọc một cái không phải là biết rồi sao?”Đối phương xâu chuỗi chữ đầu tiên của mỗi câu thơ lại với nhau, phát hiện không hề có bất kỳ quy luật nào cả.Xâu chuỗi chữ cuối cùng lại cũng không có kẽ hở nào. Giống như thật sự không có huyền cơ nào cả. Hắn ta nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc vì sao người lại viết bài thơ này?”Triệu Khương Lan cố tình làm cho giọng nghẹn ngào uất ức nói: “Ngươi cho rằng Hoàng đế Vinh Dương rất rảnh rồi sao? Cho dù hắn ta tuyên bố với bên ngoài là trong tìm có ta, nhưng nếu như để hắn ta chống lại Thịnh Khang thì hắn ta cũng sẽ phải chịu áp lực rất lớn, không chừng còn có quần thần ngăn cản. Dưới tình huống như vậy, chỉ cần trong lòng hắn dứt khoát một chút, thì sẽ không quan tâm đến sống chết của ta, chưa hẳn sẽ hạ quyết tâm phải người đi Thịnh Khang cứu ta.”“Nhưng nếu như ta viết thêm bài thơ này, thì hiệu quả lại không giống rồi. Ngươi không nhìn thấy trong bài thơ ta thổi phồng vị hoàng đế kia thành một vị đại anh hùng hay sao, mà bản thân ta nhìn có vẻ lại đáng thương bất lực như thế. Nếu như hắn ta là một nam nhân đích thực thì chắc chắn sẽ không đành lòng, bố thí chút thương hại cho ta, chủ động đến cứu giúp.Đối phương nghe được câu này thì vỗ tay cười to ngay lập tức: “Ha ha, lời này cũng có đạo lý.Nhưng hắn ta cười xong thì lại cảm thấy không đúng: “Nhưng nhìn thế nào thì có vẻ ngươi giống như cũng muốn cầu cứu hắn ta vậy? Nhưng từ lập trường của ngươi, không phải là không hy vọng hai nước xuất hiện tranh chấp hay sao?”Triệu Khương Lan khụt khịt mũi, có chút đáng thương nói: “Không sai, xác thực là ta không hy vọng hai nước có bất kỵ xung đột gì. Nhưng tất cả hy vọng của ta bây giờ là hoàng đế Vinh Dương có chút phản ứng, là muốn mượn việc này truyền cho trượng phu chân chính của ta, Thần Vương điện hạ một tín hiệu. Để hắn biết được ta vẫn còn sống trên thế gian này, nếu hoàng đế Vinh Dương không quan tâm thì bên Thinh Khang sẽ không nhận được bất kỳ tin tức gì, hoàn toàn không biết gì về tình huống của ta cả, nói không chừng trượng phu của ta sẽ cảm thấy ta đã không còn ở nhân thế nữa rồi, hắn nhất định sẽ cực kỳ đau thương, chưa biết chừng còn ra chuyện ngu ngốc gì nữa. Chỉ cần Vinh Dương làm gì đó với Thịnh Khang thì trượng phu của ta mới biết thì ra ta chưa có chết. Hắn thường nói, chỉ cần người vẫn sống thì vĩnh viễn sẽ không hết hy vọng. Có tin tức của ta, đối với hắn, nhất định là sự an ủi lớn nhất”Lời này của Triệu Khương Lan có lý có căn cứ, hơn nữa rất phù hợp với tâm trạng thân phận của nàng, nên không giống với nói dối.Hơn nữa bài thơ này của Triệu Khương Lan, xác thực là khiến người ta phải rơi lệ.Đừng nói là hoàng đế Vinh Dương vốn đã thích nàng, cho dù là đám tòng phạm bọn họ nhìn vào cũng có chút không đành lòng.Như vậy, Vinh Dương chắc chắn sẽ không ngồi nhìn mà không quan tâm.Đối phương cất bức thư đã cảm thấy vừa lòng vào, lại bỗng nhiên nhớ đến cái gì nhìn Triệu Khương Lan mở miệng.“Đúng rồi, ngươi có tín vật gì giao được cho vị bệ hạ kia không, để cho hắn ta tin là bức thư này do người viết.Triệu Khương Lan cân nhắc: “Hay là ta ấn dấu tay vào dưới cùng của bức thư “Nhưng thế cũng không được, hắn ta làm sao để chắc chắn cái dấu tay đó là của người chứ?” Người này nghĩ đến cái gì đó rồi đảo đảo mắt: “Trên người người có mấy loại đồ như vòng cổ, vòng tay gì không, lấy ra đây xem xem.”Triệu Khương Lan có chút do dự.Quả thực là nàng có một cái vòng cổ, là cái dùng sợi dây thừng xuyên qua một cái nhẫn do thân mẫu của nàng để lại trước đó rồi đeo lên cổ.Hơn nữa là một đối với cái Mộ Dung Bắc Uyên đeo trên tay.Nếu cứ lấy ra như thế, trong lòng nàng không nỡNhưng quả thật là như bọn họ nói, để cho Lý Mặc tin tưởng, chỉ dựa vào bức thư thôi không đủNếu như Lý Mặc nhìn thấy nhẫn thì chắc chắn sẽ biết bức thư này là do chính tay nàng viết.Dù sao thì cái nhẫn này, Lý Mặc rất quen thuộc. Cho nên, Triệu Khương Lan chầm chậm lấy cái nhẫn từ trên cổ xuống, giao cho đối phương.
Chương 1510
Người bên cạnh thấy Triệu Khương Lan viết thơ thì có chút khó chịu.
“Bảo người nói rõ tình huống cầu cứu vị bệ hạ kia, người viết bài thơ dài như thế kia làm gì? Chắc không phải là người động tay động chân gì vào trong câu thơ này chứ? Lẽ nào là bài thơ ẩn?”
Triệu Khương Lan lập tức phản bác: “Bài thơ ẩn cái gì chứ, người đọc một cái không phải là biết rồi sao?”
Đối phương xâu chuỗi chữ đầu tiên của mỗi câu thơ lại với nhau, phát hiện không hề có bất kỳ quy luật nào cả.
Xâu chuỗi chữ cuối cùng lại cũng không có kẽ hở nào. Giống như thật sự không có huyền cơ nào cả. Hắn ta nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc vì sao người lại viết bài thơ này?”
Triệu Khương Lan cố tình làm cho giọng nghẹn ngào uất ức nói: “Ngươi cho rằng Hoàng đế Vinh Dương rất rảnh rồi sao? Cho dù hắn ta tuyên bố với bên ngoài là trong tìm có ta, nhưng nếu như để hắn ta chống lại Thịnh Khang thì hắn ta cũng sẽ phải chịu áp lực rất lớn, không chừng còn có quần thần ngăn cản. Dưới tình huống như vậy, chỉ cần trong lòng hắn dứt khoát một chút, thì sẽ không quan tâm đến sống chết của ta, chưa hẳn sẽ hạ quyết tâm phải người đi Thịnh Khang cứu ta.”
“Nhưng nếu như ta viết thêm bài thơ này, thì hiệu quả lại không giống rồi. Ngươi không nhìn thấy trong bài thơ ta thổi phồng vị hoàng đế kia thành một vị đại anh hùng hay sao, mà bản thân ta nhìn có vẻ lại đáng thương bất lực như thế. Nếu như hắn ta là một nam nhân đích thực thì chắc chắn sẽ không đành lòng, bố thí chút thương hại cho ta, chủ động đến cứu giúp.
Đối phương nghe được câu này thì vỗ tay cười to ngay lập tức: “Ha ha, lời này cũng có đạo lý.
Nhưng hắn ta cười xong thì lại cảm thấy không đúng: “Nhưng nhìn thế nào thì có vẻ ngươi giống như cũng muốn cầu cứu hắn ta vậy? Nhưng từ lập trường của ngươi, không phải là không hy vọng hai nước xuất hiện tranh chấp hay sao?”
Triệu Khương Lan khụt khịt mũi, có chút đáng thương nói: “Không sai, xác thực là ta không hy vọng hai nước có bất kỵ xung đột gì. Nhưng tất cả hy vọng của ta bây giờ là hoàng đế Vinh Dương có chút phản ứng, là muốn mượn việc này truyền cho trượng phu chân chính của ta, Thần Vương điện hạ một tín hiệu. Để hắn biết được ta vẫn còn sống trên thế gian này, nếu hoàng đế Vinh Dương không quan tâm thì bên Thinh Khang sẽ không nhận được bất kỳ tin tức gì, hoàn toàn không biết gì về tình huống của ta cả, nói không chừng trượng phu của ta sẽ cảm thấy ta đã không còn ở nhân thế nữa rồi, hắn nhất định sẽ cực kỳ đau thương, chưa biết chừng còn ra chuyện ngu ngốc gì nữa. Chỉ cần Vinh Dương làm gì đó với Thịnh Khang thì trượng phu của ta mới biết thì ra ta chưa có chết. Hắn thường nói, chỉ cần người vẫn sống thì vĩnh viễn sẽ không hết hy vọng. Có tin tức của ta, đối với hắn, nhất định là sự an ủi lớn nhất”
Lời này của Triệu Khương Lan có lý có căn cứ, hơn nữa rất phù hợp với tâm trạng thân phận của nàng, nên không giống với nói dối.
Hơn nữa bài thơ này của Triệu Khương Lan, xác thực là khiến người ta phải rơi lệ.
Đừng nói là hoàng đế Vinh Dương vốn đã thích nàng, cho dù là đám tòng phạm bọn họ nhìn vào cũng có chút không đành lòng.
Như vậy, Vinh Dương chắc chắn sẽ không ngồi nhìn mà không quan tâm.
Đối phương cất bức thư đã cảm thấy vừa lòng vào, lại bỗng nhiên nhớ đến cái gì nhìn Triệu Khương Lan mở miệng.
“Đúng rồi, ngươi có tín vật gì giao được cho vị bệ hạ kia không, để cho hắn ta tin là bức thư này do người viết.
Triệu Khương Lan cân nhắc: “Hay là ta ấn dấu tay vào dưới cùng của bức thư “Nhưng thế cũng không được, hắn ta làm sao để chắc chắn cái dấu tay đó là của người chứ?” Người này nghĩ đến cái gì đó rồi đảo đảo mắt: “Trên người người có mấy loại đồ như vòng cổ, vòng tay gì không, lấy ra đây xem xem.”
Triệu Khương Lan có chút do dự.
Quả thực là nàng có một cái vòng cổ, là cái dùng sợi dây thừng xuyên qua một cái nhẫn do thân mẫu của nàng để lại trước đó rồi đeo lên cổ.
Hơn nữa là một đối với cái Mộ Dung Bắc Uyên đeo trên tay.
Nếu cứ lấy ra như thế, trong lòng nàng không nỡ
Nhưng quả thật là như bọn họ nói, để cho Lý Mặc tin tưởng, chỉ dựa vào bức thư thôi không đủ
Nếu như Lý Mặc nhìn thấy nhẫn thì chắc chắn sẽ biết bức thư này là do chính tay nàng viết.
Dù sao thì cái nhẫn này, Lý Mặc rất quen thuộc. Cho nên, Triệu Khương Lan chầm chậm lấy cái nhẫn từ trên cổ xuống, giao cho đối phương.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1510Người bên cạnh thấy Triệu Khương Lan viết thơ thì có chút khó chịu.“Bảo người nói rõ tình huống cầu cứu vị bệ hạ kia, người viết bài thơ dài như thế kia làm gì? Chắc không phải là người động tay động chân gì vào trong câu thơ này chứ? Lẽ nào là bài thơ ẩn?”Triệu Khương Lan lập tức phản bác: “Bài thơ ẩn cái gì chứ, người đọc một cái không phải là biết rồi sao?”Đối phương xâu chuỗi chữ đầu tiên của mỗi câu thơ lại với nhau, phát hiện không hề có bất kỳ quy luật nào cả.Xâu chuỗi chữ cuối cùng lại cũng không có kẽ hở nào. Giống như thật sự không có huyền cơ nào cả. Hắn ta nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc vì sao người lại viết bài thơ này?”Triệu Khương Lan cố tình làm cho giọng nghẹn ngào uất ức nói: “Ngươi cho rằng Hoàng đế Vinh Dương rất rảnh rồi sao? Cho dù hắn ta tuyên bố với bên ngoài là trong tìm có ta, nhưng nếu như để hắn ta chống lại Thịnh Khang thì hắn ta cũng sẽ phải chịu áp lực rất lớn, không chừng còn có quần thần ngăn cản. Dưới tình huống như vậy, chỉ cần trong lòng hắn dứt khoát một chút, thì sẽ không quan tâm đến sống chết của ta, chưa hẳn sẽ hạ quyết tâm phải người đi Thịnh Khang cứu ta.”“Nhưng nếu như ta viết thêm bài thơ này, thì hiệu quả lại không giống rồi. Ngươi không nhìn thấy trong bài thơ ta thổi phồng vị hoàng đế kia thành một vị đại anh hùng hay sao, mà bản thân ta nhìn có vẻ lại đáng thương bất lực như thế. Nếu như hắn ta là một nam nhân đích thực thì chắc chắn sẽ không đành lòng, bố thí chút thương hại cho ta, chủ động đến cứu giúp.Đối phương nghe được câu này thì vỗ tay cười to ngay lập tức: “Ha ha, lời này cũng có đạo lý.Nhưng hắn ta cười xong thì lại cảm thấy không đúng: “Nhưng nhìn thế nào thì có vẻ ngươi giống như cũng muốn cầu cứu hắn ta vậy? Nhưng từ lập trường của ngươi, không phải là không hy vọng hai nước xuất hiện tranh chấp hay sao?”Triệu Khương Lan khụt khịt mũi, có chút đáng thương nói: “Không sai, xác thực là ta không hy vọng hai nước có bất kỵ xung đột gì. Nhưng tất cả hy vọng của ta bây giờ là hoàng đế Vinh Dương có chút phản ứng, là muốn mượn việc này truyền cho trượng phu chân chính của ta, Thần Vương điện hạ một tín hiệu. Để hắn biết được ta vẫn còn sống trên thế gian này, nếu hoàng đế Vinh Dương không quan tâm thì bên Thinh Khang sẽ không nhận được bất kỳ tin tức gì, hoàn toàn không biết gì về tình huống của ta cả, nói không chừng trượng phu của ta sẽ cảm thấy ta đã không còn ở nhân thế nữa rồi, hắn nhất định sẽ cực kỳ đau thương, chưa biết chừng còn ra chuyện ngu ngốc gì nữa. Chỉ cần Vinh Dương làm gì đó với Thịnh Khang thì trượng phu của ta mới biết thì ra ta chưa có chết. Hắn thường nói, chỉ cần người vẫn sống thì vĩnh viễn sẽ không hết hy vọng. Có tin tức của ta, đối với hắn, nhất định là sự an ủi lớn nhất”Lời này của Triệu Khương Lan có lý có căn cứ, hơn nữa rất phù hợp với tâm trạng thân phận của nàng, nên không giống với nói dối.Hơn nữa bài thơ này của Triệu Khương Lan, xác thực là khiến người ta phải rơi lệ.Đừng nói là hoàng đế Vinh Dương vốn đã thích nàng, cho dù là đám tòng phạm bọn họ nhìn vào cũng có chút không đành lòng.Như vậy, Vinh Dương chắc chắn sẽ không ngồi nhìn mà không quan tâm.Đối phương cất bức thư đã cảm thấy vừa lòng vào, lại bỗng nhiên nhớ đến cái gì nhìn Triệu Khương Lan mở miệng.“Đúng rồi, ngươi có tín vật gì giao được cho vị bệ hạ kia không, để cho hắn ta tin là bức thư này do người viết.Triệu Khương Lan cân nhắc: “Hay là ta ấn dấu tay vào dưới cùng của bức thư “Nhưng thế cũng không được, hắn ta làm sao để chắc chắn cái dấu tay đó là của người chứ?” Người này nghĩ đến cái gì đó rồi đảo đảo mắt: “Trên người người có mấy loại đồ như vòng cổ, vòng tay gì không, lấy ra đây xem xem.”Triệu Khương Lan có chút do dự.Quả thực là nàng có một cái vòng cổ, là cái dùng sợi dây thừng xuyên qua một cái nhẫn do thân mẫu của nàng để lại trước đó rồi đeo lên cổ.Hơn nữa là một đối với cái Mộ Dung Bắc Uyên đeo trên tay.Nếu cứ lấy ra như thế, trong lòng nàng không nỡNhưng quả thật là như bọn họ nói, để cho Lý Mặc tin tưởng, chỉ dựa vào bức thư thôi không đủNếu như Lý Mặc nhìn thấy nhẫn thì chắc chắn sẽ biết bức thư này là do chính tay nàng viết.Dù sao thì cái nhẫn này, Lý Mặc rất quen thuộc. Cho nên, Triệu Khương Lan chầm chậm lấy cái nhẫn từ trên cổ xuống, giao cho đối phương.