Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1549

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1549Trong phút chốc, Triệu Khương Lan chìm ngập trong những cảm xúc hỗn độn.Nàng đợi được rồi, cuối cùng nàng cũng đợi được rồi!Không nhớ đã biết bao nhiêu lần nàng nửa đêm nằm thấy mình về lại Vương Triều Thịnh Khang, được quay lại những tháng ngày được kề cạnh bên Mộ Dung Bắc Uyên. Nhưng khi nàng định đưa tay ra để chạm vào hắn thì chỉ còn lại một bóng người trống rỗng.Vì đã mơ quá nhiều rồi nên đến bản thân nàng cũng không còn dám tin nữa.Nhưng bây giờ, Mộ Dung Bắc Uyên đã đến rồi.Thậm chí Triệu Khương Lan không thể tưởng tượng nổi hắn đã phải trải qua những trở ngại và đau khổ đến nhường nào.Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, vượt qua cả quãng đường dài đằng đẳng để chạy như bay đến bên cạnh nàng.Khi Triệu Khương Lan nhìn rõ y phục cải trang của hắn, nàng càng không cách nào tin được.“Cái, cái bộ y phục này, chàng vì gặp ta mà phải cải trang thành nội giảm sao?”“Đây là cách nhanh nhất để có thể gặp được nàng”Triệu Khương Lan khóc không thành tiếng.Mộ Dung Bắc Uyên là người tấm lòng rộng lượng đến mức nào, mà từ bao giờ hắn phải gánh lấy những oan ức như vậy. Nhưng vì nàng, hắn đều không nề hà gì cả.Nàng vùi đầu vào vòng tay của hắn, khóc đến mức tim nhói đau.Mộ Dung Bắc Uyên cúi người hồn lên nước mắt của nắng: “Đừng khóc, ngoan, đừng khóc nữa, đừng làm cơ thể bị thương.”“Ta không phải là cố ý cầu cứu Lý Mặc để hắn ta đến tìm ta, vì lúc đó ta đã cùng đường bí lối, cũng không muốn phải chết trong tay những người kia, cho nên mới bất đắc dĩ muốn thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng”Nghe nàng nói những lời này, Mộ Dung Bắc Uyên mới nhẹ giọng hỏi: “Vậy thì rốt cuộc làm thế nào mà nàng bị đưa ra khỏi Vương phủ?”“Là Triệu Thanh Nghi. Nàng ta lừa ta nói muốn ra khỏi phủ, nên ta và nàng ta nói chuyện riêng với nhau, hơn nữa khi đó trong lúc ta không phòng bị thì nàng ta liền đâm cho ta một mũi, khiến ta hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Sau đó ta không còn biết gì nữa, đến khi tỉnh lại thì đã bị đưa ra khỏi Kinh Thành rồi.”“Những người đó dường như muốn lợi dụng thân phận của ta để khơi mào cho cuộc chiến giữa Vương Triều Thịnh Khang và Vương Triều Vĩnh Dương, vì vậy họ yêu cầu ta viết thư cho Lý Mặc và nói với hắn ta rằng ta vẫn còn sống. Để thoát khỏi tình thế khốn khó đó, ta đã để lại một mật mã trong bao thư, Lý Mặc đã hiểu được nên lập tức đi cứu ta.Mộ Dung Bắc Uyên nổi cơn giận dữ. Triệu Thanh Nghi, quả nhiên là nữ nhân ấyLàm sao nàng ta có thể không biết xấu hổ ở trước mặt hắn làm bộ làm tịch nói rằng mình vô tội được chứ! Nữ nhân ấy đó là một tai họa, ngay từ đầu họ không nên để một nữ nhân lòng dạ nham hiểm như nàng ta ở lại trong Vương phủ.“Khi trở về Thịnh Khang, ta chắc chắn sẽ trừng phạt nàng ta thật nặng. Tuyệt đối sẽ không để nữ nhân ấy có thêm bất kỳ cơ hội nào làm hại nàng nữa.Triệu Khương Lan lại ho khan vài tiếng, Mộ Dung Bắc Uyên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho nàng.“Nghe nói nàng tự mình uống Nhuyễn Cần Tán. Sao nàng lại ngốc như thế! Thứ đó có thể tùy tiện bỏ vào miệng sao? Bản thân nàng là đại phu cơ mà, lại không biết tiếc thương mạng sống của mình, lỡ như xảy ra chuyện gì, nàng muốn ta phát điên có phải không?”Triệu Khương Lan sụt sịt: “Nhưng ta không muốn gả cho Lý Mặc, nếu gả cho hắn ta, ta sẽ trở thành Hoàng hậu của hắn ta. Ta sợ sau khi chàng biết chuyện, chàng sẽ đau lòng và sẽ trách ta.”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn thấy nàng như vậy thì trong lòng vô cùng bức bối: “Không đâu, cho dù nàng trở thành ai, ta cũng sẽ không trách nàng. Trước khi chạy tới Vinh Dương, ta vẫn còn băn khoăn sợ rằng đến không kịp, nhưng cho dù nàng thật sự đã trở thành Hoàng hậu, ta cũng sẽ không trách nàng và không để bụng, dẫu cho có như thế nào ta đều sẽ đưa nàng theo cùng. Bởi vì nàng vĩnh viễn là Vương phi trong lòng của ta, bất kỳ ai cũng đều không thể thay đổi được sự thật này.”Triệu Khương Lan biết rằng hắn sẽ không lừa dối nàng. Mộ Dung Bắc Uyên sao có thể tốt như vậy, dành cho nàng sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến mà chưa hề so đo thiệt hơn bao giờ.“Nhưng mà chúng ta không có cách nào chống lại Lý Mặc. Đây là Vinh Dương, là địa bàn của hắn ta. Chàng có thể vào được cung đã là một chuyện không dễ dàng gì rồi, nhưng để ta xuất cung lại càng khó khăn hơn nữa. Hắn ta luôn cho người túc trực canh chừng ta, cho dù may mắn lừa gạt và bỏ trốn được, chỉ sợ hắn ta vướng vào cái danh hiệu công chúa Nhã Lan mà sẽ tiếp tục quấy rầy không buông. Đến lúc chúng ta quay về Thịnh Khang rồi, phụ hoàng cũng không thể ngồi im thờ ơ không che chở cho chúng ta, nhưng phụ hoàng lại càng phải đau đầu tìm cách để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.Mộ Dung Bắc Uyên tiếc nuối đặt một nụ hôn lên tóc nàng: “Sau khi biết nàng bị đưa vào hoàng cung Vinh Dương, ta đã tìm được một nữ nhân có thể bắt chước được nàng. Thế này nhé, ta sẽ liên tục huấn luyện nàng ta. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, ta sẽ hoán đổi thân phận giữa hai người với nhau, để nàng ta ở lại và đưa nàng rời khỏi đây”

Chương 1549

Trong phút chốc, Triệu Khương Lan chìm ngập trong những cảm xúc hỗn độn.

Nàng đợi được rồi, cuối cùng nàng cũng đợi được rồi!

Không nhớ đã biết bao nhiêu lần nàng nửa đêm nằm thấy mình về lại Vương Triều Thịnh Khang, được quay lại những tháng ngày được kề cạnh bên Mộ Dung Bắc Uyên. Nhưng khi nàng định đưa tay ra để chạm vào hắn thì chỉ còn lại một bóng người trống rỗng.

Vì đã mơ quá nhiều rồi nên đến bản thân nàng cũng không còn dám tin nữa.

Nhưng bây giờ, Mộ Dung Bắc Uyên đã đến rồi.

Thậm chí Triệu Khương Lan không thể tưởng tượng nổi hắn đã phải trải qua những trở ngại và đau khổ đến nhường nào.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, vượt qua cả quãng đường dài đằng đẳng để chạy như bay đến bên cạnh nàng.

Khi Triệu Khương Lan nhìn rõ y phục cải trang của hắn, nàng càng không cách nào tin được.

“Cái, cái bộ y phục này, chàng vì gặp ta mà phải cải trang thành nội giảm sao?”

“Đây là cách nhanh nhất để có thể gặp được nàng”

Triệu Khương Lan khóc không thành tiếng.

Mộ Dung Bắc Uyên là người tấm lòng rộng lượng đến mức nào, mà từ bao giờ hắn phải gánh lấy những oan ức như vậy. Nhưng vì nàng, hắn đều không nề hà gì cả.

Nàng vùi đầu vào vòng tay của hắn, khóc đến mức tim nhói đau.

Mộ Dung Bắc Uyên cúi người hồn lên nước mắt của nắng: “Đừng khóc, ngoan, đừng khóc nữa, đừng làm cơ thể bị thương.”

“Ta không phải là cố ý cầu cứu Lý Mặc để hắn ta đến tìm ta, vì lúc đó ta đã cùng đường bí lối, cũng không muốn phải chết trong tay những người kia, cho nên mới bất đắc dĩ muốn thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng”

Nghe nàng nói những lời này, Mộ Dung Bắc Uyên mới nhẹ giọng hỏi: “Vậy thì rốt cuộc làm thế nào mà nàng bị đưa ra khỏi Vương phủ?”

“Là Triệu Thanh Nghi. Nàng ta lừa ta nói muốn ra khỏi phủ, nên ta và nàng ta nói chuyện riêng với nhau, hơn nữa khi đó trong lúc ta không phòng bị thì nàng ta liền đâm cho ta một mũi, khiến ta hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Sau đó ta không còn biết gì nữa, đến khi tỉnh lại thì đã bị đưa ra khỏi Kinh Thành rồi.”

“Những người đó dường như muốn lợi dụng thân phận của ta để khơi mào cho cuộc chiến giữa Vương Triều Thịnh Khang và Vương Triều Vĩnh Dương, vì vậy họ yêu cầu ta viết thư cho Lý Mặc và nói với hắn ta rằng ta vẫn còn sống. Để thoát khỏi tình thế khốn khó đó, ta đã để lại một mật mã trong bao thư, Lý Mặc đã hiểu được nên lập tức đi cứu ta.

Mộ Dung Bắc Uyên nổi cơn giận dữ. Triệu Thanh Nghi, quả nhiên là nữ nhân ấy

Làm sao nàng ta có thể không biết xấu hổ ở trước mặt hắn làm bộ làm tịch nói rằng mình vô tội được chứ! Nữ nhân ấy đó là một tai họa, ngay từ đầu họ không nên để một nữ nhân lòng dạ nham hiểm như nàng ta ở lại trong Vương phủ.

“Khi trở về Thịnh Khang, ta chắc chắn sẽ trừng phạt nàng ta thật nặng. Tuyệt đối sẽ không để nữ nhân ấy có thêm bất kỳ cơ hội nào làm hại nàng nữa.

Triệu Khương Lan lại ho khan vài tiếng, Mộ Dung Bắc Uyên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho nàng.

“Nghe nói nàng tự mình uống Nhuyễn Cần Tán. Sao nàng lại ngốc như thế! Thứ đó có thể tùy tiện bỏ vào miệng sao? Bản thân nàng là đại phu cơ mà, lại không biết tiếc thương mạng sống của mình, lỡ như xảy ra chuyện gì, nàng muốn ta phát điên có phải không?”

Triệu Khương Lan sụt sịt: “Nhưng ta không muốn gả cho Lý Mặc, nếu gả cho hắn ta, ta sẽ trở thành Hoàng hậu của hắn ta. Ta sợ sau khi chàng biết chuyện, chàng sẽ đau lòng và sẽ trách ta.”

Mộ Dung Bắc Uyên nhìn thấy nàng như vậy thì trong lòng vô cùng bức bối: “Không đâu, cho dù nàng trở thành ai, ta cũng sẽ không trách nàng. Trước khi chạy tới Vinh Dương, ta vẫn còn băn khoăn sợ rằng đến không kịp, nhưng cho dù nàng thật sự đã trở thành Hoàng hậu, ta cũng sẽ không trách nàng và không để bụng, dẫu cho có như thế nào ta đều sẽ đưa nàng theo cùng. Bởi vì nàng vĩnh viễn là Vương phi trong lòng của ta, bất kỳ ai cũng đều không thể thay đổi được sự thật này.”

Triệu Khương Lan biết rằng hắn sẽ không lừa dối nàng. Mộ Dung Bắc Uyên sao có thể tốt như vậy, dành cho nàng sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến mà chưa hề so đo thiệt hơn bao giờ.

“Nhưng mà chúng ta không có cách nào chống lại Lý Mặc. Đây là Vinh Dương, là địa bàn của hắn ta. Chàng có thể vào được cung đã là một chuyện không dễ dàng gì rồi, nhưng để ta xuất cung lại càng khó khăn hơn nữa. Hắn ta luôn cho người túc trực canh chừng ta, cho dù may mắn lừa gạt và bỏ trốn được, chỉ sợ hắn ta vướng vào cái danh hiệu công chúa Nhã Lan mà sẽ tiếp tục quấy rầy không buông. Đến lúc chúng ta quay về Thịnh Khang rồi, phụ hoàng cũng không thể ngồi im thờ ơ không che chở cho chúng ta, nhưng phụ hoàng lại càng phải đau đầu tìm cách để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.

Mộ Dung Bắc Uyên tiếc nuối đặt một nụ hôn lên tóc nàng: “Sau khi biết nàng bị đưa vào hoàng cung Vinh Dương, ta đã tìm được một nữ nhân có thể bắt chước được nàng. Thế này nhé, ta sẽ liên tục huấn luyện nàng ta. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, ta sẽ hoán đổi thân phận giữa hai người với nhau, để nàng ta ở lại và đưa nàng rời khỏi đây”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1549Trong phút chốc, Triệu Khương Lan chìm ngập trong những cảm xúc hỗn độn.Nàng đợi được rồi, cuối cùng nàng cũng đợi được rồi!Không nhớ đã biết bao nhiêu lần nàng nửa đêm nằm thấy mình về lại Vương Triều Thịnh Khang, được quay lại những tháng ngày được kề cạnh bên Mộ Dung Bắc Uyên. Nhưng khi nàng định đưa tay ra để chạm vào hắn thì chỉ còn lại một bóng người trống rỗng.Vì đã mơ quá nhiều rồi nên đến bản thân nàng cũng không còn dám tin nữa.Nhưng bây giờ, Mộ Dung Bắc Uyên đã đến rồi.Thậm chí Triệu Khương Lan không thể tưởng tượng nổi hắn đã phải trải qua những trở ngại và đau khổ đến nhường nào.Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, vượt qua cả quãng đường dài đằng đẳng để chạy như bay đến bên cạnh nàng.Khi Triệu Khương Lan nhìn rõ y phục cải trang của hắn, nàng càng không cách nào tin được.“Cái, cái bộ y phục này, chàng vì gặp ta mà phải cải trang thành nội giảm sao?”“Đây là cách nhanh nhất để có thể gặp được nàng”Triệu Khương Lan khóc không thành tiếng.Mộ Dung Bắc Uyên là người tấm lòng rộng lượng đến mức nào, mà từ bao giờ hắn phải gánh lấy những oan ức như vậy. Nhưng vì nàng, hắn đều không nề hà gì cả.Nàng vùi đầu vào vòng tay của hắn, khóc đến mức tim nhói đau.Mộ Dung Bắc Uyên cúi người hồn lên nước mắt của nắng: “Đừng khóc, ngoan, đừng khóc nữa, đừng làm cơ thể bị thương.”“Ta không phải là cố ý cầu cứu Lý Mặc để hắn ta đến tìm ta, vì lúc đó ta đã cùng đường bí lối, cũng không muốn phải chết trong tay những người kia, cho nên mới bất đắc dĩ muốn thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng”Nghe nàng nói những lời này, Mộ Dung Bắc Uyên mới nhẹ giọng hỏi: “Vậy thì rốt cuộc làm thế nào mà nàng bị đưa ra khỏi Vương phủ?”“Là Triệu Thanh Nghi. Nàng ta lừa ta nói muốn ra khỏi phủ, nên ta và nàng ta nói chuyện riêng với nhau, hơn nữa khi đó trong lúc ta không phòng bị thì nàng ta liền đâm cho ta một mũi, khiến ta hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Sau đó ta không còn biết gì nữa, đến khi tỉnh lại thì đã bị đưa ra khỏi Kinh Thành rồi.”“Những người đó dường như muốn lợi dụng thân phận của ta để khơi mào cho cuộc chiến giữa Vương Triều Thịnh Khang và Vương Triều Vĩnh Dương, vì vậy họ yêu cầu ta viết thư cho Lý Mặc và nói với hắn ta rằng ta vẫn còn sống. Để thoát khỏi tình thế khốn khó đó, ta đã để lại một mật mã trong bao thư, Lý Mặc đã hiểu được nên lập tức đi cứu ta.Mộ Dung Bắc Uyên nổi cơn giận dữ. Triệu Thanh Nghi, quả nhiên là nữ nhân ấyLàm sao nàng ta có thể không biết xấu hổ ở trước mặt hắn làm bộ làm tịch nói rằng mình vô tội được chứ! Nữ nhân ấy đó là một tai họa, ngay từ đầu họ không nên để một nữ nhân lòng dạ nham hiểm như nàng ta ở lại trong Vương phủ.“Khi trở về Thịnh Khang, ta chắc chắn sẽ trừng phạt nàng ta thật nặng. Tuyệt đối sẽ không để nữ nhân ấy có thêm bất kỳ cơ hội nào làm hại nàng nữa.Triệu Khương Lan lại ho khan vài tiếng, Mộ Dung Bắc Uyên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cho nàng.“Nghe nói nàng tự mình uống Nhuyễn Cần Tán. Sao nàng lại ngốc như thế! Thứ đó có thể tùy tiện bỏ vào miệng sao? Bản thân nàng là đại phu cơ mà, lại không biết tiếc thương mạng sống của mình, lỡ như xảy ra chuyện gì, nàng muốn ta phát điên có phải không?”Triệu Khương Lan sụt sịt: “Nhưng ta không muốn gả cho Lý Mặc, nếu gả cho hắn ta, ta sẽ trở thành Hoàng hậu của hắn ta. Ta sợ sau khi chàng biết chuyện, chàng sẽ đau lòng và sẽ trách ta.”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn thấy nàng như vậy thì trong lòng vô cùng bức bối: “Không đâu, cho dù nàng trở thành ai, ta cũng sẽ không trách nàng. Trước khi chạy tới Vinh Dương, ta vẫn còn băn khoăn sợ rằng đến không kịp, nhưng cho dù nàng thật sự đã trở thành Hoàng hậu, ta cũng sẽ không trách nàng và không để bụng, dẫu cho có như thế nào ta đều sẽ đưa nàng theo cùng. Bởi vì nàng vĩnh viễn là Vương phi trong lòng của ta, bất kỳ ai cũng đều không thể thay đổi được sự thật này.”Triệu Khương Lan biết rằng hắn sẽ không lừa dối nàng. Mộ Dung Bắc Uyên sao có thể tốt như vậy, dành cho nàng sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến mà chưa hề so đo thiệt hơn bao giờ.“Nhưng mà chúng ta không có cách nào chống lại Lý Mặc. Đây là Vinh Dương, là địa bàn của hắn ta. Chàng có thể vào được cung đã là một chuyện không dễ dàng gì rồi, nhưng để ta xuất cung lại càng khó khăn hơn nữa. Hắn ta luôn cho người túc trực canh chừng ta, cho dù may mắn lừa gạt và bỏ trốn được, chỉ sợ hắn ta vướng vào cái danh hiệu công chúa Nhã Lan mà sẽ tiếp tục quấy rầy không buông. Đến lúc chúng ta quay về Thịnh Khang rồi, phụ hoàng cũng không thể ngồi im thờ ơ không che chở cho chúng ta, nhưng phụ hoàng lại càng phải đau đầu tìm cách để thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.Mộ Dung Bắc Uyên tiếc nuối đặt một nụ hôn lên tóc nàng: “Sau khi biết nàng bị đưa vào hoàng cung Vinh Dương, ta đã tìm được một nữ nhân có thể bắt chước được nàng. Thế này nhé, ta sẽ liên tục huấn luyện nàng ta. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, ta sẽ hoán đổi thân phận giữa hai người với nhau, để nàng ta ở lại và đưa nàng rời khỏi đây”

Chương 1549