Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1575

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1575Triệu Khương Lan cố ý dùng khói hun cuống họng, làm ra dáng vẻ đang bị cảm lạnh. Hoắc Hoa Quý thì am hiểu khẩu kỹ, học được giọng nói của nàng giống như đúc.Đến bữa tối, Hoắc Hoa Quý mặc quần áo của Triệu Khương Lan ngồi bên cạnh bàn. Triệu Khương Lan thì lấy lý do thân thể không thoải mái, đổi thành Cẩn Thư đang chia thức ăn bên cạnh.Lý Mặc vừa vào tới cửa thấy ngay Cẩn Thư ở đó, hơi nhíu mày.Hắn ta bật cười: “Hả, hôm nay tại sao ngươi lại ở đây? Cái tiểu nha đầu nôn nôn nóng nóng kia đâu?”Hoắc Hoa Quý nghe hắn nói như thế không khỏi nắm mấy ngón tay lại. Cẩn Thư nhìn Hoắc Hoa Quý trấn an rồi lập tức nở nụ cười với Lý Mặc.“Xem ra bệ hạ không hoan nghênh thuộc hạ?”“Nói gì vậy chứ, trong cung Vị Ương này, trẫm hài lòng nhất chính là ngươi và Vũ Mạc”Cẩn Thư đáp: “Hồi bệ hạ, Hoa Quý bị nhiễm phong hàn, cuống họng không được thoải mái. Bởi vì lo lắng sẽ lây bệnh qua cho ngài và nương nương, cho nên nô tỳ để nàng ta tránh đi”“Phong hàn? Hôm qua không phải còn rất khỏe sao, để y nữ xem cho nàng ta đi. Còn không lâu nữa sẽ tới ngày đại hôn, cung Vị Ương khắp nơi đều bận bịu, nàng ta cũng nên lên tinh thần đi.”Hoắc Hoa Quý đang ngồi bên cạnh, với tư cách người đứng ngoài xem đã nghe được hết, chỉ cảm thấy vô cùng không chân thực.Lý Mặc mà cũng quan tâm đến nàng? Nàng có tài đức gì mà có thể nhận được thương cảm của đế vương?Nàng ta đang phân tâm nhưng Lý Mặc lại tưởng rằng là “Triệu Khương Lan” đang ngẩn người. Hắn nắm chặt tay Hoắc Hoa Quý, nàng lúc này đang rất hồi hộp, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, cho nên ngón tay lạnh buốt.Lý Mặc vội vàng nhíu mày: “Làm sao vậy, là trong phòng quá lạnh? Cẩn Thư, đóng hết cửa sổ lại, đừng để gió lùa vào làm lạnh Hoàng hậu.Hoắc Hoa Quý lại giống như là chạm phải vật nóng phỏng tay, đột nhiên rút tay lại. Lý Mặc chỉ coi là nàng vẫn để ý, ấm giọng giải thích: “Trẫm là thấy tay nàng quá lạnh, sợ nàng nhiễm phong hàn. Ngày mốt chính là Đại Điển chính thức, dù là nàng sợ phiền phức không muốn diễn tập đi nữa nhưng ngày mai cũng nên cùng trẫm tế tổ, nàng lúc này không thể bệnh được.”“Ta, ta không có bị bệnh”Nàng ta dùng giọng nói của Triệu Khương Lan trả lời, cố hết sức giữ được bình tĩnh.Lý Mặc tự mình gắp cho nàng mấy món ăn.“Đây đều là những món nàng thích ăn, ăn nhiều một chút. Lần này trở về, nàng so với lúc trước trẫm nhìn thấy gầy đi rất nhiều, làm trẫm đau lòng.Hoắc Hoa Quý nắm chặt đũa, cúi đầu dùng bữa: “Đa ta.”Lý Mặc dừng lại: “Đa tạ?”Hắn lại cười: “Nàng mãi mãi cũng không cần nói tạ ơn với trẫm, vì nàng dù là làm bất cứ chuyện gì trầm đều cam tâm tình nguyện”Mặc dù thức ăn vào miệng cực kì đẹp mắt, Hoắc Hoa Quý lại cảm thấy nhạt như nước ốc. Lý Mặc càng tốt với nàng ta, nàng ta càng không quen.Mãi mới chờ đến lúc màn đêm buông xuống, hắn ta phải trở về giải quyết việc công.Hoắc Hoa Quý theo thói quen đi theo hắn ta, tiễn hắn ta ra tới cửa. Nhìn thấy vậy, Lý Mặc cảm thấy trong lòng có một dòng ấm áp đang cuộn trào. Chẳng lẽ bởi vì sắp đại hôn? Còn có gần đây mỗi ngày đều ở chung, Triệu Khương Lan không căm hận hắn như trước nữa?Nghĩ tới đây, trong mắt Lý Mặc tràn đầy những tia sáng kích động. Không kìm được kích động, hắn nhẹ nhàng cúi người hôn lên trán Hoắc Hoa Quý.

Chương 1575

Triệu Khương Lan cố ý dùng khói hun cuống họng, làm ra dáng vẻ đang bị cảm lạnh. Hoắc Hoa Quý thì am hiểu khẩu kỹ, học được giọng nói của nàng giống như đúc.

Đến bữa tối, Hoắc Hoa Quý mặc quần áo của Triệu Khương Lan ngồi bên cạnh bàn. Triệu Khương Lan thì lấy lý do thân thể không thoải mái, đổi thành Cẩn Thư đang chia thức ăn bên cạnh.

Lý Mặc vừa vào tới cửa thấy ngay Cẩn Thư ở đó, hơi nhíu mày.

Hắn ta bật cười: “Hả, hôm nay tại sao ngươi lại ở đây? Cái tiểu nha đầu nôn nôn nóng nóng kia đâu?”

Hoắc Hoa Quý nghe hắn nói như thế không khỏi nắm mấy ngón tay lại. Cẩn Thư nhìn Hoắc Hoa Quý trấn an rồi lập tức nở nụ cười với Lý Mặc.

“Xem ra bệ hạ không hoan nghênh thuộc hạ?”

“Nói gì vậy chứ, trong cung Vị Ương này, trẫm hài lòng nhất chính là ngươi và Vũ Mạc”

Cẩn Thư đáp: “Hồi bệ hạ, Hoa Quý bị nhiễm phong hàn, cuống họng không được thoải mái. Bởi vì lo lắng sẽ lây bệnh qua cho ngài và nương nương, cho nên nô tỳ để nàng ta tránh đi”

“Phong hàn? Hôm qua không phải còn rất khỏe sao, để y nữ xem cho nàng ta đi. Còn không lâu nữa sẽ tới ngày đại hôn, cung Vị Ương khắp nơi đều bận bịu, nàng ta cũng nên lên tinh thần đi.”

Hoắc Hoa Quý đang ngồi bên cạnh, với tư cách người đứng ngoài xem đã nghe được hết, chỉ cảm thấy vô cùng không chân thực.

Lý Mặc mà cũng quan tâm đến nàng? Nàng có tài đức gì mà có thể nhận được thương cảm của đế vương?

Nàng ta đang phân tâm nhưng Lý Mặc lại tưởng rằng là “Triệu Khương Lan” đang ngẩn người. Hắn nắm chặt tay Hoắc Hoa Quý, nàng lúc này đang rất hồi hộp, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, cho nên ngón tay lạnh buốt.

Lý Mặc vội vàng nhíu mày: “Làm sao vậy, là trong phòng quá lạnh? Cẩn Thư, đóng hết cửa sổ lại, đừng để gió lùa vào làm lạnh Hoàng hậu.

Hoắc Hoa Quý lại giống như là chạm phải vật nóng phỏng tay, đột nhiên rút tay lại. Lý Mặc chỉ coi là nàng vẫn để ý, ấm giọng giải thích: “Trẫm là thấy tay nàng quá lạnh, sợ nàng nhiễm phong hàn. Ngày mốt chính là Đại Điển chính thức, dù là nàng sợ phiền phức không muốn diễn tập đi nữa nhưng ngày mai cũng nên cùng trẫm tế tổ, nàng lúc này không thể bệnh được.”

“Ta, ta không có bị bệnh”

Nàng ta dùng giọng nói của Triệu Khương Lan trả lời, cố hết sức giữ được bình tĩnh.

Lý Mặc tự mình gắp cho nàng mấy món ăn.

“Đây đều là những món nàng thích ăn, ăn nhiều một chút. Lần này trở về, nàng so với lúc trước trẫm nhìn thấy gầy đi rất nhiều, làm trẫm đau lòng.

Hoắc Hoa Quý nắm chặt đũa, cúi đầu dùng bữa: “Đa ta.”

Lý Mặc dừng lại: “Đa tạ?”

Hắn lại cười: “Nàng mãi mãi cũng không cần nói tạ ơn với trẫm, vì nàng dù là làm bất cứ chuyện gì trầm đều cam tâm tình nguyện”

Mặc dù thức ăn vào miệng cực kì đẹp mắt, Hoắc Hoa Quý lại cảm thấy nhạt như nước ốc. Lý Mặc càng tốt với nàng ta, nàng ta càng không quen.

Mãi mới chờ đến lúc màn đêm buông xuống, hắn ta phải trở về giải quyết việc công.

Hoắc Hoa Quý theo thói quen đi theo hắn ta, tiễn hắn ta ra tới cửa. Nhìn thấy vậy, Lý Mặc cảm thấy trong lòng có một dòng ấm áp đang cuộn trào. Chẳng lẽ bởi vì sắp đại hôn? Còn có gần đây mỗi ngày đều ở chung, Triệu Khương Lan không căm hận hắn như trước nữa?

Nghĩ tới đây, trong mắt Lý Mặc tràn đầy những tia sáng kích động. Không kìm được kích động, hắn nhẹ nhàng cúi người hôn lên trán Hoắc Hoa Quý.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1575Triệu Khương Lan cố ý dùng khói hun cuống họng, làm ra dáng vẻ đang bị cảm lạnh. Hoắc Hoa Quý thì am hiểu khẩu kỹ, học được giọng nói của nàng giống như đúc.Đến bữa tối, Hoắc Hoa Quý mặc quần áo của Triệu Khương Lan ngồi bên cạnh bàn. Triệu Khương Lan thì lấy lý do thân thể không thoải mái, đổi thành Cẩn Thư đang chia thức ăn bên cạnh.Lý Mặc vừa vào tới cửa thấy ngay Cẩn Thư ở đó, hơi nhíu mày.Hắn ta bật cười: “Hả, hôm nay tại sao ngươi lại ở đây? Cái tiểu nha đầu nôn nôn nóng nóng kia đâu?”Hoắc Hoa Quý nghe hắn nói như thế không khỏi nắm mấy ngón tay lại. Cẩn Thư nhìn Hoắc Hoa Quý trấn an rồi lập tức nở nụ cười với Lý Mặc.“Xem ra bệ hạ không hoan nghênh thuộc hạ?”“Nói gì vậy chứ, trong cung Vị Ương này, trẫm hài lòng nhất chính là ngươi và Vũ Mạc”Cẩn Thư đáp: “Hồi bệ hạ, Hoa Quý bị nhiễm phong hàn, cuống họng không được thoải mái. Bởi vì lo lắng sẽ lây bệnh qua cho ngài và nương nương, cho nên nô tỳ để nàng ta tránh đi”“Phong hàn? Hôm qua không phải còn rất khỏe sao, để y nữ xem cho nàng ta đi. Còn không lâu nữa sẽ tới ngày đại hôn, cung Vị Ương khắp nơi đều bận bịu, nàng ta cũng nên lên tinh thần đi.”Hoắc Hoa Quý đang ngồi bên cạnh, với tư cách người đứng ngoài xem đã nghe được hết, chỉ cảm thấy vô cùng không chân thực.Lý Mặc mà cũng quan tâm đến nàng? Nàng có tài đức gì mà có thể nhận được thương cảm của đế vương?Nàng ta đang phân tâm nhưng Lý Mặc lại tưởng rằng là “Triệu Khương Lan” đang ngẩn người. Hắn nắm chặt tay Hoắc Hoa Quý, nàng lúc này đang rất hồi hộp, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh, cho nên ngón tay lạnh buốt.Lý Mặc vội vàng nhíu mày: “Làm sao vậy, là trong phòng quá lạnh? Cẩn Thư, đóng hết cửa sổ lại, đừng để gió lùa vào làm lạnh Hoàng hậu.Hoắc Hoa Quý lại giống như là chạm phải vật nóng phỏng tay, đột nhiên rút tay lại. Lý Mặc chỉ coi là nàng vẫn để ý, ấm giọng giải thích: “Trẫm là thấy tay nàng quá lạnh, sợ nàng nhiễm phong hàn. Ngày mốt chính là Đại Điển chính thức, dù là nàng sợ phiền phức không muốn diễn tập đi nữa nhưng ngày mai cũng nên cùng trẫm tế tổ, nàng lúc này không thể bệnh được.”“Ta, ta không có bị bệnh”Nàng ta dùng giọng nói của Triệu Khương Lan trả lời, cố hết sức giữ được bình tĩnh.Lý Mặc tự mình gắp cho nàng mấy món ăn.“Đây đều là những món nàng thích ăn, ăn nhiều một chút. Lần này trở về, nàng so với lúc trước trẫm nhìn thấy gầy đi rất nhiều, làm trẫm đau lòng.Hoắc Hoa Quý nắm chặt đũa, cúi đầu dùng bữa: “Đa ta.”Lý Mặc dừng lại: “Đa tạ?”Hắn lại cười: “Nàng mãi mãi cũng không cần nói tạ ơn với trẫm, vì nàng dù là làm bất cứ chuyện gì trầm đều cam tâm tình nguyện”Mặc dù thức ăn vào miệng cực kì đẹp mắt, Hoắc Hoa Quý lại cảm thấy nhạt như nước ốc. Lý Mặc càng tốt với nàng ta, nàng ta càng không quen.Mãi mới chờ đến lúc màn đêm buông xuống, hắn ta phải trở về giải quyết việc công.Hoắc Hoa Quý theo thói quen đi theo hắn ta, tiễn hắn ta ra tới cửa. Nhìn thấy vậy, Lý Mặc cảm thấy trong lòng có một dòng ấm áp đang cuộn trào. Chẳng lẽ bởi vì sắp đại hôn? Còn có gần đây mỗi ngày đều ở chung, Triệu Khương Lan không căm hận hắn như trước nữa?Nghĩ tới đây, trong mắt Lý Mặc tràn đầy những tia sáng kích động. Không kìm được kích động, hắn nhẹ nhàng cúi người hôn lên trán Hoắc Hoa Quý.

Chương 1575