Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1622
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1622Lúc đó chỉ một lòng muốn mượn binh của Hạ Chiêu vương, ngược lại lại quên mất, nên sẵn tiện mượn chút hoa Phất Lan luôn.Nhưng mà vẫn còn may, thành Mật Đình cách nơi này cũng không xa.Bọn họ định sẽ về nói lại với Mộ Dung Bắc Uyên một tiếng, rồi sẽ liền để Giang Dương lập tức xuất phát.Nhưng khiến người ta không nghĩ đến là, khi Giang Dương còn chưa kịp đi, thì lại có một đội quân tiên phong đi đến Thanh Châu.Triệu Khương Lan đang nói chuyện với Mộ Dung BắcUyên, bên ngoài có một phó tướng rất vui vẻ chạy vào bẩm báo.“Điện hạ, có một tin tức cực kì tốt!”Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng đứng dậy nói: “Sao, là tin tốt gì?”“Chúng ta đang ở đây buồn bã vì thuốc trị say thuyền, thì con gái của Hạ Chiêu vương, quận chúa Minh Châu đã mang đến rất nhiều vị thuốc để giúp đỡ chúng ta rồi!”Triệu Khương Lan nghe thấy thân phận của con gái Hạ Chiêu vương, không nhịn được mà hỏi.“Nàng ấy mang đến những vị thuốc nào?”“Thuộc hạ cũng không biết rõ cụ thể, chi bằng Triệu công tử tự mình đi ra ngoài xem xemTriệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên liền sải bước đi ra ngoài, sau khi đi đến ngoài doanh trại, quả nhiên nhìn thấy một nữ nhân trẻ tuổi đang đứng trong đám đông. Mà sau lưng nàng ta còn có cả đống các vị thuốc.Vừa nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, quận chúa Minh Châu liền nở nụ cười rất rạng rỡ.Nàng ta hành lễ với Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng ta trong trẻo nói: “Minh Châu tham kiến Thần Vương điện hạ”“Quận chúa mau mau đứng lên!”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía sau lưng nàng ta: “Không biết sao quận chúa lại đột nhiên đến đây?”Quận chúa Minh Châu càng cười tươi hơn: “Điện hạ có điều không biết, tiểu nữ từ nhỏ đã học y thuật, biết được điện hạ lúc này đang đánh trận, tức nhiên là cần đại phu và các vị thuốc. Lúc trước nghe phụ vương của ta nói khi điện hạ đi ngang qua thành Mật Đình, chỉ mượn binh mà thôi, nhưng tiểu nữ nghĩ kĩ lại, lần này điện hạ phải đối đầu với thủy quân Đông Nam, nói không chừng sẽ đánh nhau trên mặt nước. Lỡ như trong đám quân có binh sĩ không quen với nước, sẽ say thuyền, thì ắt sẽ ảnh hưởng tới sự phát huy của các chiến sĩ. Bởi vậy, muội mới đặc biệt chuẩn bị một số vị thuốc để đối phó, còn có một số vị thuốc thường dùng cho vết thương trong và ngoài da, đều mang qua đây cả, hy vọng có thể giúp đỡ được điện hạ.Triệu Khương Lan liền hỏi: “Vậy trong các vị thuốc mà quận chúa mang đến có hoa phất lan không?”Quận chúa Minh Châu nhìn Triệu Khương Lan một cái, trong ánh mắt có chút vênh váo.“Vị công tử này xem ra cũng am hiểu y thuật? Không sai, bốn quận chúa thật sự mang đến rất nhiều hoa phất Ian, hoa phất lan cũng là một đặc sản nổi tiếng của thành Mật Đình chúng ta. Ở các nơi khác, có thể điện hạ không thể tìm thấy nhiều hoa phất lan đâu”Mộ Dung Bắc Uyên nghe thấy những lời này, đột nhiên mặt mày rạng rỡ.“Quận chúa đúng là đến đúng lúc, trước kia bổn vương còn đang bàn luận chuyện hoa phất lan với người bên cạnh, vốn định sai đại phu đi thành Mật Đình mượn. Không ngờ rằng quận chúa tự mình đem qua đây, đây thực sự là quá tốt rồi!”Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, quận chúa Minh Châu nở nụ cười ngọt ngào.“Nếu như tiểu nữ có thể giúp đỡ được cho điện hạ, thì tốt quá rồi! Lần này điện hạ tự mình đem binh đi đánh trận, đánh trả quân phản loạn, là đại anh hùng của Thịnh Khang. Tiểu nữ nghe nói chuyện này xong, liền rất là yêu quý điện hạ. Có vương gia như huynh, chúng ta nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, vượt qua cửa ải khó khăn này!”“Đa tạ những lời nói tốt đẹp của quận chúa”Mộ Dung Bắc Uyên chỉ xem những lời nói của quận chúa như những lời khen ngợi bình thường, dặn dò người bên cạnh mời quận chúa vào trong ngồi.Triệu Khương Lan bất giác nhìn vị quận chúa này thêm mấy lần.
Chương 1622
Lúc đó chỉ một lòng muốn mượn binh của Hạ Chiêu vương, ngược lại lại quên mất, nên sẵn tiện mượn chút hoa Phất Lan luôn.
Nhưng mà vẫn còn may, thành Mật Đình cách nơi này cũng không xa.
Bọn họ định sẽ về nói lại với Mộ Dung Bắc Uyên một tiếng, rồi sẽ liền để Giang Dương lập tức xuất phát.
Nhưng khiến người ta không nghĩ đến là, khi Giang Dương còn chưa kịp đi, thì lại có một đội quân tiên phong đi đến Thanh Châu.
Triệu Khương Lan đang nói chuyện với Mộ Dung Bắc
Uyên, bên ngoài có một phó tướng rất vui vẻ chạy vào bẩm báo.
“Điện hạ, có một tin tức cực kì tốt!”
Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng đứng dậy nói: “Sao, là tin tốt gì?”
“Chúng ta đang ở đây buồn bã vì thuốc trị say thuyền, thì con gái của Hạ Chiêu vương, quận chúa Minh Châu đã mang đến rất nhiều vị thuốc để giúp đỡ chúng ta rồi!”
Triệu Khương Lan nghe thấy thân phận của con gái Hạ Chiêu vương, không nhịn được mà hỏi.
“Nàng ấy mang đến những vị thuốc nào?”
“Thuộc hạ cũng không biết rõ cụ thể, chi bằng Triệu công tử tự mình đi ra ngoài xem xem
Triệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên liền sải bước đi ra ngoài, sau khi đi đến ngoài doanh trại, quả nhiên nhìn thấy một nữ nhân trẻ tuổi đang đứng trong đám đông. Mà sau lưng nàng ta còn có cả đống các vị thuốc.
Vừa nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, quận chúa Minh Châu liền nở nụ cười rất rạng rỡ.
Nàng ta hành lễ với Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng ta trong trẻo nói: “Minh Châu tham kiến Thần Vương điện hạ”
“Quận chúa mau mau đứng lên!”
Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía sau lưng nàng ta: “Không biết sao quận chúa lại đột nhiên đến đây?”
Quận chúa Minh Châu càng cười tươi hơn: “Điện hạ có điều không biết, tiểu nữ từ nhỏ đã học y thuật, biết được điện hạ lúc này đang đánh trận, tức nhiên là cần đại phu và các vị thuốc. Lúc trước nghe phụ vương của ta nói khi điện hạ đi ngang qua thành Mật Đình, chỉ mượn binh mà thôi, nhưng tiểu nữ nghĩ kĩ lại, lần này điện hạ phải đối đầu với thủy quân Đông Nam, nói không chừng sẽ đánh nhau trên mặt nước. Lỡ như trong đám quân có binh sĩ không quen với nước, sẽ say thuyền, thì ắt sẽ ảnh hưởng tới sự phát huy của các chiến sĩ. Bởi vậy, muội mới đặc biệt chuẩn bị một số vị thuốc để đối phó, còn có một số vị thuốc thường dùng cho vết thương trong và ngoài da, đều mang qua đây cả, hy vọng có thể giúp đỡ được điện hạ.
Triệu Khương Lan liền hỏi: “Vậy trong các vị thuốc mà quận chúa mang đến có hoa phất lan không?”
Quận chúa Minh Châu nhìn Triệu Khương Lan một cái, trong ánh mắt có chút vênh váo.
“Vị công tử này xem ra cũng am hiểu y thuật? Không sai, bốn quận chúa thật sự mang đến rất nhiều hoa phất Ian, hoa phất lan cũng là một đặc sản nổi tiếng của thành Mật Đình chúng ta. Ở các nơi khác, có thể điện hạ không thể tìm thấy nhiều hoa phất lan đâu”
Mộ Dung Bắc Uyên nghe thấy những lời này, đột nhiên mặt mày rạng rỡ.
“Quận chúa đúng là đến đúng lúc, trước kia bổn vương còn đang bàn luận chuyện hoa phất lan với người bên cạnh, vốn định sai đại phu đi thành Mật Đình mượn. Không ngờ rằng quận chúa tự mình đem qua đây, đây thực sự là quá tốt rồi!”
Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, quận chúa Minh Châu nở nụ cười ngọt ngào.
“Nếu như tiểu nữ có thể giúp đỡ được cho điện hạ, thì tốt quá rồi! Lần này điện hạ tự mình đem binh đi đánh trận, đánh trả quân phản loạn, là đại anh hùng của Thịnh Khang. Tiểu nữ nghe nói chuyện này xong, liền rất là yêu quý điện hạ. Có vương gia như huynh, chúng ta nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, vượt qua cửa ải khó khăn này!”
“Đa tạ những lời nói tốt đẹp của quận chúa”
Mộ Dung Bắc Uyên chỉ xem những lời nói của quận chúa như những lời khen ngợi bình thường, dặn dò người bên cạnh mời quận chúa vào trong ngồi.
Triệu Khương Lan bất giác nhìn vị quận chúa này thêm mấy lần.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1622Lúc đó chỉ một lòng muốn mượn binh của Hạ Chiêu vương, ngược lại lại quên mất, nên sẵn tiện mượn chút hoa Phất Lan luôn.Nhưng mà vẫn còn may, thành Mật Đình cách nơi này cũng không xa.Bọn họ định sẽ về nói lại với Mộ Dung Bắc Uyên một tiếng, rồi sẽ liền để Giang Dương lập tức xuất phát.Nhưng khiến người ta không nghĩ đến là, khi Giang Dương còn chưa kịp đi, thì lại có một đội quân tiên phong đi đến Thanh Châu.Triệu Khương Lan đang nói chuyện với Mộ Dung BắcUyên, bên ngoài có một phó tướng rất vui vẻ chạy vào bẩm báo.“Điện hạ, có một tin tức cực kì tốt!”Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng đứng dậy nói: “Sao, là tin tốt gì?”“Chúng ta đang ở đây buồn bã vì thuốc trị say thuyền, thì con gái của Hạ Chiêu vương, quận chúa Minh Châu đã mang đến rất nhiều vị thuốc để giúp đỡ chúng ta rồi!”Triệu Khương Lan nghe thấy thân phận của con gái Hạ Chiêu vương, không nhịn được mà hỏi.“Nàng ấy mang đến những vị thuốc nào?”“Thuộc hạ cũng không biết rõ cụ thể, chi bằng Triệu công tử tự mình đi ra ngoài xem xemTriệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên liền sải bước đi ra ngoài, sau khi đi đến ngoài doanh trại, quả nhiên nhìn thấy một nữ nhân trẻ tuổi đang đứng trong đám đông. Mà sau lưng nàng ta còn có cả đống các vị thuốc.Vừa nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, quận chúa Minh Châu liền nở nụ cười rất rạng rỡ.Nàng ta hành lễ với Mộ Dung Bắc Uyên, giọng nàng ta trong trẻo nói: “Minh Châu tham kiến Thần Vương điện hạ”“Quận chúa mau mau đứng lên!”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía sau lưng nàng ta: “Không biết sao quận chúa lại đột nhiên đến đây?”Quận chúa Minh Châu càng cười tươi hơn: “Điện hạ có điều không biết, tiểu nữ từ nhỏ đã học y thuật, biết được điện hạ lúc này đang đánh trận, tức nhiên là cần đại phu và các vị thuốc. Lúc trước nghe phụ vương của ta nói khi điện hạ đi ngang qua thành Mật Đình, chỉ mượn binh mà thôi, nhưng tiểu nữ nghĩ kĩ lại, lần này điện hạ phải đối đầu với thủy quân Đông Nam, nói không chừng sẽ đánh nhau trên mặt nước. Lỡ như trong đám quân có binh sĩ không quen với nước, sẽ say thuyền, thì ắt sẽ ảnh hưởng tới sự phát huy của các chiến sĩ. Bởi vậy, muội mới đặc biệt chuẩn bị một số vị thuốc để đối phó, còn có một số vị thuốc thường dùng cho vết thương trong và ngoài da, đều mang qua đây cả, hy vọng có thể giúp đỡ được điện hạ.Triệu Khương Lan liền hỏi: “Vậy trong các vị thuốc mà quận chúa mang đến có hoa phất lan không?”Quận chúa Minh Châu nhìn Triệu Khương Lan một cái, trong ánh mắt có chút vênh váo.“Vị công tử này xem ra cũng am hiểu y thuật? Không sai, bốn quận chúa thật sự mang đến rất nhiều hoa phất Ian, hoa phất lan cũng là một đặc sản nổi tiếng của thành Mật Đình chúng ta. Ở các nơi khác, có thể điện hạ không thể tìm thấy nhiều hoa phất lan đâu”Mộ Dung Bắc Uyên nghe thấy những lời này, đột nhiên mặt mày rạng rỡ.“Quận chúa đúng là đến đúng lúc, trước kia bổn vương còn đang bàn luận chuyện hoa phất lan với người bên cạnh, vốn định sai đại phu đi thành Mật Đình mượn. Không ngờ rằng quận chúa tự mình đem qua đây, đây thực sự là quá tốt rồi!”Nghe Mộ Dung Bắc Uyên nói vậy, quận chúa Minh Châu nở nụ cười ngọt ngào.“Nếu như tiểu nữ có thể giúp đỡ được cho điện hạ, thì tốt quá rồi! Lần này điện hạ tự mình đem binh đi đánh trận, đánh trả quân phản loạn, là đại anh hùng của Thịnh Khang. Tiểu nữ nghe nói chuyện này xong, liền rất là yêu quý điện hạ. Có vương gia như huynh, chúng ta nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, vượt qua cửa ải khó khăn này!”“Đa tạ những lời nói tốt đẹp của quận chúa”Mộ Dung Bắc Uyên chỉ xem những lời nói của quận chúa như những lời khen ngợi bình thường, dặn dò người bên cạnh mời quận chúa vào trong ngồi.Triệu Khương Lan bất giác nhìn vị quận chúa này thêm mấy lần.