Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1643

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1643Đối phương không để tâm mà nói: “Hứ, tuy nàng ta là quận chúa, nhưng đối với bọn ta thì không có bất kỳ công dụng gì. Cái loại người trói gà không chặt này, là chết hay sống, thì trong mắt bọn ta cũng không có khác biệt gì. Huống hồ nàng ta có chết đi, sẽ còn chọc giận tới Hạ Chiêu vương, đối với bọn ta mà nói thì cũng không có ích lợi gì, bọn ta cần gì phải giết thêm một mạng người.”Người này nói xong, có chút chế giễu mà nhìn Triệu Khương Lan.“Vả lại, ngươi bây giờ còn có thể lựa chọn hay sao? Nếu ngươi đã quyết định tới đây, thì rõ ràng là người của các ngươi cho rằng, mạng của quận chúa này quan trọng hơn mạng của ngươi.”Triệu Khương Lan chỉ đành nói: “Hay là như này đi, các người các ngươi lùi một bước, một người trong số các ngươi dẫn quận chúa đi về phía trước. Ta cũng đi qua, lấy một đổi một, thế nào?”Đối phương thảo luận một hồi, liền có một người gật đầu, một mình dẫn quận chúa Minh Châu đi về phía trước mười mấy bước.Triệu Khương Lan cũng từ từ đi đến bên cạnh hắn, trong quá trình này, những người trốn trong bóng tối cũng không dám manh động.Bởi vì con dao găm của hắn luôn để trên cổ quận chúa Minh Châu, nhỡ mà có bất kì động tĩnh gì, chỉ e là cái mạng nhỏ của nàng ta cũng khó mà giữ.Quận chúa Minh Châu sau đó bước từng bước dài về trước, không dám quay đầu.Lập tức có binh lính không kiềm chế được nữa, liền xông ra ngoài, bảo vệ sau lưng quận chúa Minh Châu.Đối phương lạnh lùng cười nói: “Sao vậy, ngươi rốt cuộc cũng dẫn theo người không phải sao?”Triệu Khương Lan vẻ mặt thờ ơ nói: “Dù sao bây giờ ta cũng đã ở trong tay của các ngươi, như điều mà các ngươi muốn rồi.”“Bảo bọn chúng lui xuống hết, không được tới gần, nếu không ngươi cũng đừng hòng giữ được mạng sống.”Có nhiều binh lính do dự không biết có nên xông lên hay không.Suy cho cùng thì trong lòng bọn họ, có bắt hết đám người này, cho dù Triệu Khương Lan có bị thương hay không giữ được mạng, thì bọn họ cũng không có việc gì phải gấp.Nhưng mà Mai Hương lập tức lên tiếng quát tháo: “Ai dám? Nếu công tử nhà chúng ta bị thương, điện hạ nhất định sẽ bắt các ngươi đền mạng.”Quả nhiên, những người đó lập tức dừng bước, không dám bước lên.Mai Hương nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Khương Lan, nhưng Triệu Khương Lan bây giờ đã bị bọn chúng bắt, đang lùi từng bước từng bước về sau.Bên bờ sông có một chiếc thuyền nhỏ, xem ra sớm đã có chuẩn bị từ trước rồi.Triệu Khương Lan bị người ta ném vào trong, những người đứng bên ngoài tay cầm cung tên, đề phòng người mà Triệu Khương Lan dẫn đến đây xông vào.Mai Hương chết lặng mím mím môi, sợ bản thân sẽ không kìm được mà khóc.Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chủ tử của nàng ấy phải chịu uất ức như vậy chứ, nàng ấy không cam tâm a!Trong hoàn cảnh này, Triệu Khương Lan vốn nghĩ bản thân sẽ có chút sợ sệt.Nhưng thật sự đến lúc này, nàng ngược lại có chút thản nhiên.Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, cùng lắm là, nàng sẽ về doanh trại của địch làm nội ứng.Nàng không tin rằng, Liên Tư Thành phí công phí sức như vậy chỉ để tìm bản thân, là vì muốn giết nàng.Ngoài sông gió lớn, thuyền đi rất nhanh.

Chương 1643

Đối phương không để tâm mà nói: “Hứ, tuy nàng ta là quận chúa, nhưng đối với bọn ta thì không có bất kỳ công dụng gì. Cái loại người trói gà không chặt này, là chết hay sống, thì trong mắt bọn ta cũng không có khác biệt gì. Huống hồ nàng ta có chết đi, sẽ còn chọc giận tới Hạ Chiêu vương, đối với bọn ta mà nói thì cũng không có ích lợi gì, bọn ta cần gì phải giết thêm một mạng người.”

Người này nói xong, có chút chế giễu mà nhìn Triệu Khương Lan.

“Vả lại, ngươi bây giờ còn có thể lựa chọn hay sao? Nếu ngươi đã quyết định tới đây, thì rõ ràng là người của các ngươi cho rằng, mạng của quận chúa này quan trọng hơn mạng của ngươi.”

Triệu Khương Lan chỉ đành nói: “Hay là như này đi, các người các ngươi lùi một bước, một người trong số các ngươi dẫn quận chúa đi về phía trước. Ta cũng đi qua, lấy một đổi một, thế nào?”

Đối phương thảo luận một hồi, liền có một người gật đầu, một mình dẫn quận chúa Minh Châu đi về phía trước mười mấy bước.

Triệu Khương Lan cũng từ từ đi đến bên cạnh hắn, trong quá trình này, những người trốn trong bóng tối cũng không dám manh động.

Bởi vì con dao găm của hắn luôn để trên cổ quận chúa Minh Châu, nhỡ mà có bất kì động tĩnh gì, chỉ e là cái mạng nhỏ của nàng ta cũng khó mà giữ.

Quận chúa Minh Châu sau đó bước từng bước dài về trước, không dám quay đầu.

Lập tức có binh lính không kiềm chế được nữa, liền xông ra ngoài, bảo vệ sau lưng quận chúa Minh Châu.

Đối phương lạnh lùng cười nói: “Sao vậy, ngươi rốt cuộc cũng dẫn theo người không phải sao?”

Triệu Khương Lan vẻ mặt thờ ơ nói: “Dù sao bây giờ ta cũng đã ở trong tay của các ngươi, như điều mà các ngươi muốn rồi.”

“Bảo bọn chúng lui xuống hết, không được tới gần, nếu không ngươi cũng đừng hòng giữ được mạng sống.”

Có nhiều binh lính do dự không biết có nên xông lên hay không.

Suy cho cùng thì trong lòng bọn họ, có bắt hết đám người này, cho dù Triệu Khương Lan có bị thương hay không giữ được mạng, thì bọn họ cũng không có việc gì phải gấp.

Nhưng mà Mai Hương lập tức lên tiếng quát tháo: “Ai dám? Nếu công tử nhà chúng ta bị thương, điện hạ nhất định sẽ bắt các ngươi đền mạng.”

Quả nhiên, những người đó lập tức dừng bước, không dám bước lên.

Mai Hương nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Khương Lan, nhưng Triệu Khương Lan bây giờ đã bị bọn chúng bắt, đang lùi từng bước từng bước về sau.

Bên bờ sông có một chiếc thuyền nhỏ, xem ra sớm đã có chuẩn bị từ trước rồi.

Triệu Khương Lan bị người ta ném vào trong, những người đứng bên ngoài tay cầm cung tên, đề phòng người mà Triệu Khương Lan dẫn đến đây xông vào.

Mai Hương chết lặng mím mím môi, sợ bản thân sẽ không kìm được mà khóc.

Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chủ tử của nàng ấy phải chịu uất ức như vậy chứ, nàng ấy không cam tâm a!

Trong hoàn cảnh này, Triệu Khương Lan vốn nghĩ bản thân sẽ có chút sợ sệt.

Nhưng thật sự đến lúc này, nàng ngược lại có chút thản nhiên.

Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, cùng lắm là, nàng sẽ về doanh trại của địch làm nội ứng.

Nàng không tin rằng, Liên Tư Thành phí công phí sức như vậy chỉ để tìm bản thân, là vì muốn giết nàng.

Ngoài sông gió lớn, thuyền đi rất nhanh.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1643Đối phương không để tâm mà nói: “Hứ, tuy nàng ta là quận chúa, nhưng đối với bọn ta thì không có bất kỳ công dụng gì. Cái loại người trói gà không chặt này, là chết hay sống, thì trong mắt bọn ta cũng không có khác biệt gì. Huống hồ nàng ta có chết đi, sẽ còn chọc giận tới Hạ Chiêu vương, đối với bọn ta mà nói thì cũng không có ích lợi gì, bọn ta cần gì phải giết thêm một mạng người.”Người này nói xong, có chút chế giễu mà nhìn Triệu Khương Lan.“Vả lại, ngươi bây giờ còn có thể lựa chọn hay sao? Nếu ngươi đã quyết định tới đây, thì rõ ràng là người của các ngươi cho rằng, mạng của quận chúa này quan trọng hơn mạng của ngươi.”Triệu Khương Lan chỉ đành nói: “Hay là như này đi, các người các ngươi lùi một bước, một người trong số các ngươi dẫn quận chúa đi về phía trước. Ta cũng đi qua, lấy một đổi một, thế nào?”Đối phương thảo luận một hồi, liền có một người gật đầu, một mình dẫn quận chúa Minh Châu đi về phía trước mười mấy bước.Triệu Khương Lan cũng từ từ đi đến bên cạnh hắn, trong quá trình này, những người trốn trong bóng tối cũng không dám manh động.Bởi vì con dao găm của hắn luôn để trên cổ quận chúa Minh Châu, nhỡ mà có bất kì động tĩnh gì, chỉ e là cái mạng nhỏ của nàng ta cũng khó mà giữ.Quận chúa Minh Châu sau đó bước từng bước dài về trước, không dám quay đầu.Lập tức có binh lính không kiềm chế được nữa, liền xông ra ngoài, bảo vệ sau lưng quận chúa Minh Châu.Đối phương lạnh lùng cười nói: “Sao vậy, ngươi rốt cuộc cũng dẫn theo người không phải sao?”Triệu Khương Lan vẻ mặt thờ ơ nói: “Dù sao bây giờ ta cũng đã ở trong tay của các ngươi, như điều mà các ngươi muốn rồi.”“Bảo bọn chúng lui xuống hết, không được tới gần, nếu không ngươi cũng đừng hòng giữ được mạng sống.”Có nhiều binh lính do dự không biết có nên xông lên hay không.Suy cho cùng thì trong lòng bọn họ, có bắt hết đám người này, cho dù Triệu Khương Lan có bị thương hay không giữ được mạng, thì bọn họ cũng không có việc gì phải gấp.Nhưng mà Mai Hương lập tức lên tiếng quát tháo: “Ai dám? Nếu công tử nhà chúng ta bị thương, điện hạ nhất định sẽ bắt các ngươi đền mạng.”Quả nhiên, những người đó lập tức dừng bước, không dám bước lên.Mai Hương nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Khương Lan, nhưng Triệu Khương Lan bây giờ đã bị bọn chúng bắt, đang lùi từng bước từng bước về sau.Bên bờ sông có một chiếc thuyền nhỏ, xem ra sớm đã có chuẩn bị từ trước rồi.Triệu Khương Lan bị người ta ném vào trong, những người đứng bên ngoài tay cầm cung tên, đề phòng người mà Triệu Khương Lan dẫn đến đây xông vào.Mai Hương chết lặng mím mím môi, sợ bản thân sẽ không kìm được mà khóc.Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chủ tử của nàng ấy phải chịu uất ức như vậy chứ, nàng ấy không cam tâm a!Trong hoàn cảnh này, Triệu Khương Lan vốn nghĩ bản thân sẽ có chút sợ sệt.Nhưng thật sự đến lúc này, nàng ngược lại có chút thản nhiên.Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, cùng lắm là, nàng sẽ về doanh trại của địch làm nội ứng.Nàng không tin rằng, Liên Tư Thành phí công phí sức như vậy chỉ để tìm bản thân, là vì muốn giết nàng.Ngoài sông gió lớn, thuyền đi rất nhanh.

Chương 1643