Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1654
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1654Chắc chắn hôm nay trên mặt sông sẽ có sương mù dày đặc.Đúng như dự đoán, mặt sông lúc sáng sớm sương mù mù mịt.Cho dù là thuyền cách nhau không xa, cũng không có cách nào nhìn thấy bóng dáng của chiếc thuyền khác.Đây là thứ hiệu quả mà bọn họ muốn có.Có lẽ bởi vì sương trên mặt sông quá dày. trong lòng Liên Tư Thành có chút nghi ngờ.Hắn ta không kiềm được mà nghĩ, tại sao Mộ Dung Bắc Uyên lại chọn hôm nay để xuất chiến?Mặc Tuyền ở bên cạnh cười khinh thường: “Bọn họ không phải nghĩ là, sương này càng dày, quạ sẽ ném không chuẩn, lửa sẽ không cháy lên người mình hay sao? Vậy thì bọn họ thật sự quá xem thường mấy con quạ mà ta điều khiển rồi, nên biết rằng trong tất cả động vật, không con gì có thể có thị lực tốt hơn quạ.”Liên Tư Thành bây giờ mới yên tâm: “Vậy bổn tướng quân chúc người thắng ngay trận đầu.”Rất nhanh, trên mặt sông truyền đến tiếng ồn ào náo động.Mộ Dung Bắc Uyên lắc nhẹ đầu, phía trước phái đi con thuyền nhìn giống như có binh lính đứng đầy, nhưng thực ra cả con thuyền trống, từ trên xuống dưới không một bóng người, chỉ có đồ dễ cháy dễ nổ mà thôi.Bởi vì có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng con thuyền, các cung thủ của thủy quân đông nam liền giống như rất phấn khích bắn cung về con thuyền phía trước.Lần này bọn chúng lại dùng nhiều dầu hơn, một khi đã cháy, ai cũng đừng hòng dập tắt dễ dàng.Không bao lâu, phía trên đầu đột nhiên có một đàn quạ lại bay đến.Bọn chúng ngậm đuốc, giống như lần trước mà bổ nhào xuống.Cho dù là bị ngăn cách bởi một mặt sông đầy sương, nhưng mấy con quạ này cũng có thể thuận lợi tìm thấy con thuyền.Nhưng dù quạ có thông minh thế nào, thì cuối cùng cũng chỉ là con vật.Bọn chúng nhìn thấy những miếng vải dầu đó, không có cách nào phán đoán xem thứ trên thuyền rốt cuộc là thứ gì.Mà lại làm theo sự điều khiển của Mặc Tuyền, bọn chúng chỉ cần đốt cháy con thuyền là được.Bởi vậy tình hình trước mắt đúng như những gì thủy quân Đông Nam dự đoán, trong màn sương mù, rất nhanh có thể thấy được những ngọn lửa cháy bừng bừng.Mặc Tuyền vô cùng đắc ý vuốt vuốt râu, ông ta nhìn sang Liên Tư Thành.“Tướng quân, ta không lừa người chứ. Những ngọn lửa này vẫn thuận lợi mà bùng lên, chúng ta vẫn là không nên tin lời của thằng nhóc đó. Theo ta thấy, hắn rõ ràng vẫn hướng về Thần Vương bọn chúng!”Liên Tư Thành suy nghĩ, bất giác nghi ngờ những lý do thoái thác của Triệu Khương Lan.Nhưng mà lại không ngờ rằng, tình hình đã dần dần xuất hiện chuyển biến xấu.Mộ Dung Bắc Uyên bọn họ định liền sẽ đẩy toàn bộ những con thuyền ở hàng đầu sang bên phía Liên Tư Thành, vì để gia tăng sức mạnh, bọn họ đặt những chiếc lâu thuyền lớn có miếng vải dầu nặng nhất ở phía sau cùng.Tiếp đó mới là những con thuyền hình vuông, ở phía trước nhất là những con thuyền có trọng lượng nhẹ nhất.Vì vật nặng dùng móc để đẩy vật nhẹ từ phía sau nên thân tàu nhẹ hơn ở phía trước chắc chắn sẽ càng xông về phía trước do quán tính.Lại cộng thêm lực đẩy của nước, chỉ thấy thân tàu bốc cháy bừng bừng, xông về hướng thủy quân Đông Nam.Những tên lính tiên phong của thủy quân Đông Nam vốn dĩ muốn tiến lại gần, định sẽ tấn công những binh lính nhảy xuống từ thuyền lửa.Nhưng bọn chúng lại không ngờ tới, sau khi vừa đến gần, không có một bóng dáng binh lính nào nhảy xuống nước để trốn thoát.Ngược lại chỉ có những con thuyền lửa xông đến bọn chúng với tốc độ cực nhanh, vốn dĩ là tránh không kịp.Đến mức mà thuyền của bọn chúng lần lượt bị bốc cháy, cho dù có muốn đẩy mấy chiếc thuyền lửa này ra, nhưng vì tác động của sức gió và sức nước, bọn chúng lại không có dụng cụ, có làm thế nào cũng vô ích.Những binh lính ở phía trước của thủy quân Đông Nam như thể là bị một bức tường lửa khổng lồ nuốt chửng, gào thét khóc la khắp nơi một lúc.
Chương 1654
Chắc chắn hôm nay trên mặt sông sẽ có sương mù dày đặc.
Đúng như dự đoán, mặt sông lúc sáng sớm sương mù mù mịt.
Cho dù là thuyền cách nhau không xa, cũng không có cách nào nhìn thấy bóng dáng của chiếc thuyền khác.
Đây là thứ hiệu quả mà bọn họ muốn có.
Có lẽ bởi vì sương trên mặt sông quá dày. trong lòng Liên Tư Thành có chút nghi ngờ.
Hắn ta không kiềm được mà nghĩ, tại sao Mộ Dung Bắc Uyên lại chọn hôm nay để xuất chiến?
Mặc Tuyền ở bên cạnh cười khinh thường: “Bọn họ không phải nghĩ là, sương này càng dày, quạ sẽ ném không chuẩn, lửa sẽ không cháy lên người mình hay sao? Vậy thì bọn họ thật sự quá xem thường mấy con quạ mà ta điều khiển rồi, nên biết rằng trong tất cả động vật, không con gì có thể có thị lực tốt hơn quạ.”
Liên Tư Thành bây giờ mới yên tâm: “Vậy bổn tướng quân chúc người thắng ngay trận đầu.”
Rất nhanh, trên mặt sông truyền đến tiếng ồn ào náo động.
Mộ Dung Bắc Uyên lắc nhẹ đầu, phía trước phái đi con thuyền nhìn giống như có binh lính đứng đầy, nhưng thực ra cả con thuyền trống, từ trên xuống dưới không một bóng người, chỉ có đồ dễ cháy dễ nổ mà thôi.
Bởi vì có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng con thuyền, các cung thủ của thủy quân đông nam liền giống như rất phấn khích bắn cung về con thuyền phía trước.
Lần này bọn chúng lại dùng nhiều dầu hơn, một khi đã cháy, ai cũng đừng hòng dập tắt dễ dàng.
Không bao lâu, phía trên đầu đột nhiên có một đàn quạ lại bay đến.
Bọn chúng ngậm đuốc, giống như lần trước mà bổ nhào xuống.
Cho dù là bị ngăn cách bởi một mặt sông đầy sương, nhưng mấy con quạ này cũng có thể thuận lợi tìm thấy con thuyền.
Nhưng dù quạ có thông minh thế nào, thì cuối cùng cũng chỉ là con vật.
Bọn chúng nhìn thấy những miếng vải dầu đó, không có cách nào phán đoán xem thứ trên thuyền rốt cuộc là thứ gì.
Mà lại làm theo sự điều khiển của Mặc Tuyền, bọn chúng chỉ cần đốt cháy con thuyền là được.
Bởi vậy tình hình trước mắt đúng như những gì thủy quân Đông Nam dự đoán, trong màn sương mù, rất nhanh có thể thấy được những ngọn lửa cháy bừng bừng.
Mặc Tuyền vô cùng đắc ý vuốt vuốt râu, ông ta nhìn sang Liên Tư Thành.
“Tướng quân, ta không lừa người chứ. Những ngọn lửa này vẫn thuận lợi mà bùng lên, chúng ta vẫn là không nên tin lời của thằng nhóc đó. Theo ta thấy, hắn rõ ràng vẫn hướng về Thần Vương bọn chúng!”
Liên Tư Thành suy nghĩ, bất giác nghi ngờ những lý do thoái thác của Triệu Khương Lan.
Nhưng mà lại không ngờ rằng, tình hình đã dần dần xuất hiện chuyển biến xấu.
Mộ Dung Bắc Uyên bọn họ định liền sẽ đẩy toàn bộ những con thuyền ở hàng đầu sang bên phía Liên Tư Thành, vì để gia tăng sức mạnh, bọn họ đặt những chiếc lâu thuyền lớn có miếng vải dầu nặng nhất ở phía sau cùng.
Tiếp đó mới là những con thuyền hình vuông, ở phía trước nhất là những con thuyền có trọng lượng nhẹ nhất.
Vì vật nặng dùng móc để đẩy vật nhẹ từ phía sau nên thân tàu nhẹ hơn ở phía trước chắc chắn sẽ càng xông về phía trước do quán tính.
Lại cộng thêm lực đẩy của nước, chỉ thấy thân tàu bốc cháy bừng bừng, xông về hướng thủy quân Đông Nam.
Những tên lính tiên phong của thủy quân Đông Nam vốn dĩ muốn tiến lại gần, định sẽ tấn công những binh lính nhảy xuống từ thuyền lửa.
Nhưng bọn chúng lại không ngờ tới, sau khi vừa đến gần, không có một bóng dáng binh lính nào nhảy xuống nước để trốn thoát.
Ngược lại chỉ có những con thuyền lửa xông đến bọn chúng với tốc độ cực nhanh, vốn dĩ là tránh không kịp.
Đến mức mà thuyền của bọn chúng lần lượt bị bốc cháy, cho dù có muốn đẩy mấy chiếc thuyền lửa này ra, nhưng vì tác động của sức gió và sức nước, bọn chúng lại không có dụng cụ, có làm thế nào cũng vô ích.
Những binh lính ở phía trước của thủy quân Đông Nam như thể là bị một bức tường lửa khổng lồ nuốt chửng, gào thét khóc la khắp nơi một lúc.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1654Chắc chắn hôm nay trên mặt sông sẽ có sương mù dày đặc.Đúng như dự đoán, mặt sông lúc sáng sớm sương mù mù mịt.Cho dù là thuyền cách nhau không xa, cũng không có cách nào nhìn thấy bóng dáng của chiếc thuyền khác.Đây là thứ hiệu quả mà bọn họ muốn có.Có lẽ bởi vì sương trên mặt sông quá dày. trong lòng Liên Tư Thành có chút nghi ngờ.Hắn ta không kiềm được mà nghĩ, tại sao Mộ Dung Bắc Uyên lại chọn hôm nay để xuất chiến?Mặc Tuyền ở bên cạnh cười khinh thường: “Bọn họ không phải nghĩ là, sương này càng dày, quạ sẽ ném không chuẩn, lửa sẽ không cháy lên người mình hay sao? Vậy thì bọn họ thật sự quá xem thường mấy con quạ mà ta điều khiển rồi, nên biết rằng trong tất cả động vật, không con gì có thể có thị lực tốt hơn quạ.”Liên Tư Thành bây giờ mới yên tâm: “Vậy bổn tướng quân chúc người thắng ngay trận đầu.”Rất nhanh, trên mặt sông truyền đến tiếng ồn ào náo động.Mộ Dung Bắc Uyên lắc nhẹ đầu, phía trước phái đi con thuyền nhìn giống như có binh lính đứng đầy, nhưng thực ra cả con thuyền trống, từ trên xuống dưới không một bóng người, chỉ có đồ dễ cháy dễ nổ mà thôi.Bởi vì có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng con thuyền, các cung thủ của thủy quân đông nam liền giống như rất phấn khích bắn cung về con thuyền phía trước.Lần này bọn chúng lại dùng nhiều dầu hơn, một khi đã cháy, ai cũng đừng hòng dập tắt dễ dàng.Không bao lâu, phía trên đầu đột nhiên có một đàn quạ lại bay đến.Bọn chúng ngậm đuốc, giống như lần trước mà bổ nhào xuống.Cho dù là bị ngăn cách bởi một mặt sông đầy sương, nhưng mấy con quạ này cũng có thể thuận lợi tìm thấy con thuyền.Nhưng dù quạ có thông minh thế nào, thì cuối cùng cũng chỉ là con vật.Bọn chúng nhìn thấy những miếng vải dầu đó, không có cách nào phán đoán xem thứ trên thuyền rốt cuộc là thứ gì.Mà lại làm theo sự điều khiển của Mặc Tuyền, bọn chúng chỉ cần đốt cháy con thuyền là được.Bởi vậy tình hình trước mắt đúng như những gì thủy quân Đông Nam dự đoán, trong màn sương mù, rất nhanh có thể thấy được những ngọn lửa cháy bừng bừng.Mặc Tuyền vô cùng đắc ý vuốt vuốt râu, ông ta nhìn sang Liên Tư Thành.“Tướng quân, ta không lừa người chứ. Những ngọn lửa này vẫn thuận lợi mà bùng lên, chúng ta vẫn là không nên tin lời của thằng nhóc đó. Theo ta thấy, hắn rõ ràng vẫn hướng về Thần Vương bọn chúng!”Liên Tư Thành suy nghĩ, bất giác nghi ngờ những lý do thoái thác của Triệu Khương Lan.Nhưng mà lại không ngờ rằng, tình hình đã dần dần xuất hiện chuyển biến xấu.Mộ Dung Bắc Uyên bọn họ định liền sẽ đẩy toàn bộ những con thuyền ở hàng đầu sang bên phía Liên Tư Thành, vì để gia tăng sức mạnh, bọn họ đặt những chiếc lâu thuyền lớn có miếng vải dầu nặng nhất ở phía sau cùng.Tiếp đó mới là những con thuyền hình vuông, ở phía trước nhất là những con thuyền có trọng lượng nhẹ nhất.Vì vật nặng dùng móc để đẩy vật nhẹ từ phía sau nên thân tàu nhẹ hơn ở phía trước chắc chắn sẽ càng xông về phía trước do quán tính.Lại cộng thêm lực đẩy của nước, chỉ thấy thân tàu bốc cháy bừng bừng, xông về hướng thủy quân Đông Nam.Những tên lính tiên phong của thủy quân Đông Nam vốn dĩ muốn tiến lại gần, định sẽ tấn công những binh lính nhảy xuống từ thuyền lửa.Nhưng bọn chúng lại không ngờ tới, sau khi vừa đến gần, không có một bóng dáng binh lính nào nhảy xuống nước để trốn thoát.Ngược lại chỉ có những con thuyền lửa xông đến bọn chúng với tốc độ cực nhanh, vốn dĩ là tránh không kịp.Đến mức mà thuyền của bọn chúng lần lượt bị bốc cháy, cho dù có muốn đẩy mấy chiếc thuyền lửa này ra, nhưng vì tác động của sức gió và sức nước, bọn chúng lại không có dụng cụ, có làm thế nào cũng vô ích.Những binh lính ở phía trước của thủy quân Đông Nam như thể là bị một bức tường lửa khổng lồ nuốt chửng, gào thét khóc la khắp nơi một lúc.