Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1660

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1660Liên Tư Thành lúc này cũng không yên tâm để Triệu Khương Lan đi về trước rồi.Thứ nhất là sợ nàng nhân lúc rối ren bị người ta cứu đi mất, thứ hai là trong lòng hắn ta ngày càng không tin tưởng Triệu Khương Lan.Thấy Liên Tư Thành bây giờ cứ nhìn chằm chằm vào mình, Triệu Khương Lan giơ ngón tay lên.“Triệu Minh ta xin thề với trời, nếu như ta phản bội thủy quân Đông Nam, vậy thì Triệu Ngọc ta sẽ bị sấm sét đánh trúng, chết không được yên, vậy được rồi chứ, thật sự không phải là ta làm!”Nàng nhủ thầm trong lòng: “Ông trời ơi, những lời khi nãy xin ông đừng để bụng nhé. Con là Triệu Khương Lan, không phải tên Triệu Minh, ông đừng đánh sai người đó!”Vẻ mặt Liên Tư Thành khó coi không nhìn Triệu Khương Lan nữa.Hắn ta nắm chặt bàn tay, cuối cùng cũng cho người bắt Triệu Khương Lan lại.Triệu Khương Lan liền hét nói: “Tướng quân, người thật sự không tin ta sao? Sao ta lại làm ra chuyện ngu ngốc như thế này chứ, đây là cơ hội tốt để ta bộc lộ tài năng, nếu như trận chiến này thất bại, ta thừa biết là sẽ bị nghi ngờ, nói không chừng sẽ rơi vào cảnh chết không yên thân, sao ta lại làm vậy được chứ! Thật sự là do cái tên Mặc Tuyền kia làm đó. Tâm địa của ông ta không ngay thẳng, vô cùng đố kị. Nếu như người thật sự trọng dụng ông ta, thì chỉ có mỗi năng lực nói chuyện với chim thú này thôi, linh lực của ta còn có tác dụng lớn hơn mà!”Nghe Triệu Khương Lan nhắc đến linh lực, Liên Tư Thành lại bắt đầu do dự.Đúng vậy, bản lĩnh của người này lớn hơn cả trời, lợi hại hơn với Mặc Tuyền.Nếu như thực sự là trong lòng Mặc Tuyền đố kị với hắn, cố ý làm vậy, vậy hắn không phải là để mất một người tài hiếm có hay sao?Sau một hồi suy nghĩ, Liên Tư Thành chỉ đành nói: “Nhưng cho dù thế nào thì bây giờ ngươi cũng không còn cách nào thoái thác trách nhiệm, chuyện này ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu!”Triệu Khương Lan không nói thêm câu nào.Nàng nghe ra được sự tức giận từ trong giọng nói của Liên Tư Thành, nhưng hắn ta sẽ không g**t ch*t bản thân mình.Chỉ cần bây giờ có thể giữ lại mạng sống, mọi thứ từ từ rồi nói.Sau khi Mặc Tuyền đi lên phía trước, liền cố hết sức ra lệnh với bầy ong đó, muốn bọn chúng thay đổi đối tượng tấn công.Nhưng cho dù ông ta nỗ lực thế nào, thì đám ong này vẫn cứ như bị điếc vậy.Thế nào cũng không nghe lời của bản thân ông ta, chỉ điên cuồng tấn công thủy quân Đông Nam.Thậm chí đến bản thân của Mặc Tuyền còn bị bọn chúng ép đến liên tục phải lùi về sau, ông ta gần như sụp đổ chỉ đành đưa người rút về sau.Trong quân đội của triều đình, Mộ Dung Bắc Uyên nhận được tin.Hắn nghe thấy bẩm báo ở phía trước, ban đầu thì đám ong mật đó gần như là bay về hướng bọn họ, nhưng không biết vì sao lại chuyển ngược phương hướng lại, cứ đối phó với thủy quân Đông Nam thôi.Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên muốn bật cười lớn, cảm thấy đối phương tự tạo nghiệp không thể sống sót.Nhưng hắn vừa cười, thì lại vụt tắt nụ cười.Không đúng, không đúng lắm… Nếu như thực sự có hơn nghìn con ong, thì tại sao lại vô duyên vô cớ xuất hiện trên mặt sông chứ.Chắc chắn là có người điều khiển.Vậy trong quân doanh của thủy quân Đông Nam, có ai có khả năng điều khiển đám ong mật này.Chỉ có Triệu Khương Lan, hoặc là một vu y khác!Nhưng rõ ràng là đám ong mật này giúp đỡ bọn họ, vả lại là lúc gần đánh trận còn quay giáo về phe địch… Bởi vậy, bọn chúng chỉ có thể là do Triệu Khương Lan phái đến!Mộ Dung Bắc Uyên lo lắng hít sâu.Không xong rồi, nếu như thật sự là Triệu Khương Lan, liệu nàng ấy có gặp nguy hiểm không?

Chương 1660

Liên Tư Thành lúc này cũng không yên tâm để Triệu Khương Lan đi về trước rồi.

Thứ nhất là sợ nàng nhân lúc rối ren bị người ta cứu đi mất, thứ hai là trong lòng hắn ta ngày càng không tin tưởng Triệu Khương Lan.

Thấy Liên Tư Thành bây giờ cứ nhìn chằm chằm vào mình, Triệu Khương Lan giơ ngón tay lên.

“Triệu Minh ta xin thề với trời, nếu như ta phản bội thủy quân Đông Nam, vậy thì Triệu Ngọc ta sẽ bị sấm sét đánh trúng, chết không được yên, vậy được rồi chứ, thật sự không phải là ta làm!”

Nàng nhủ thầm trong lòng: “Ông trời ơi, những lời khi nãy xin ông đừng để bụng nhé. Con là Triệu Khương Lan, không phải tên Triệu Minh, ông đừng đánh sai người đó!”

Vẻ mặt Liên Tư Thành khó coi không nhìn Triệu Khương Lan nữa.

Hắn ta nắm chặt bàn tay, cuối cùng cũng cho người bắt Triệu Khương Lan lại.

Triệu Khương Lan liền hét nói: “Tướng quân, người thật sự không tin ta sao? Sao ta lại làm ra chuyện ngu ngốc như thế này chứ, đây là cơ hội tốt để ta bộc lộ tài năng, nếu như trận chiến này thất bại, ta thừa biết là sẽ bị nghi ngờ, nói không chừng sẽ rơi vào cảnh chết không yên thân, sao ta lại làm vậy được chứ! Thật sự là do cái tên Mặc Tuyền kia làm đó. Tâm địa của ông ta không ngay thẳng, vô cùng đố kị. Nếu như người thật sự trọng dụng ông ta, thì chỉ có mỗi năng lực nói chuyện với chim thú này thôi, linh lực của ta còn có tác dụng lớn hơn mà!”

Nghe Triệu Khương Lan nhắc đến linh lực, Liên Tư Thành lại bắt đầu do dự.

Đúng vậy, bản lĩnh của người này lớn hơn cả trời, lợi hại hơn với Mặc Tuyền.

Nếu như thực sự là trong lòng Mặc Tuyền đố kị với hắn, cố ý làm vậy, vậy hắn không phải là để mất một người tài hiếm có hay sao?

Sau một hồi suy nghĩ, Liên Tư Thành chỉ đành nói: “Nhưng cho dù thế nào thì bây giờ ngươi cũng không còn cách nào thoái thác trách nhiệm, chuyện này ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu!”

Triệu Khương Lan không nói thêm câu nào.

Nàng nghe ra được sự tức giận từ trong giọng nói của Liên Tư Thành, nhưng hắn ta sẽ không g**t ch*t bản thân mình.

Chỉ cần bây giờ có thể giữ lại mạng sống, mọi thứ từ từ rồi nói.

Sau khi Mặc Tuyền đi lên phía trước, liền cố hết sức ra lệnh với bầy ong đó, muốn bọn chúng thay đổi đối tượng tấn công.

Nhưng cho dù ông ta nỗ lực thế nào, thì đám ong này vẫn cứ như bị điếc vậy.

Thế nào cũng không nghe lời của bản thân ông ta, chỉ điên cuồng tấn công thủy quân Đông Nam.

Thậm chí đến bản thân của Mặc Tuyền còn bị bọn chúng ép đến liên tục phải lùi về sau, ông ta gần như sụp đổ chỉ đành đưa người rút về sau.

Trong quân đội của triều đình, Mộ Dung Bắc Uyên nhận được tin.

Hắn nghe thấy bẩm báo ở phía trước, ban đầu thì đám ong mật đó gần như là bay về hướng bọn họ, nhưng không biết vì sao lại chuyển ngược phương hướng lại, cứ đối phó với thủy quân Đông Nam thôi.

Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên muốn bật cười lớn, cảm thấy đối phương tự tạo nghiệp không thể sống sót.

Nhưng hắn vừa cười, thì lại vụt tắt nụ cười.

Không đúng, không đúng lắm… Nếu như thực sự có hơn nghìn con ong, thì tại sao lại vô duyên vô cớ xuất hiện trên mặt sông chứ.

Chắc chắn là có người điều khiển.

Vậy trong quân doanh của thủy quân Đông Nam, có ai có khả năng điều khiển đám ong mật này.

Chỉ có Triệu Khương Lan, hoặc là một vu y khác!

Nhưng rõ ràng là đám ong mật này giúp đỡ bọn họ, vả lại là lúc gần đánh trận còn quay giáo về phe địch… Bởi vậy, bọn chúng chỉ có thể là do Triệu Khương Lan phái đến!

Mộ Dung Bắc Uyên lo lắng hít sâu.

Không xong rồi, nếu như thật sự là Triệu Khương Lan, liệu nàng ấy có gặp nguy hiểm không?

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1660Liên Tư Thành lúc này cũng không yên tâm để Triệu Khương Lan đi về trước rồi.Thứ nhất là sợ nàng nhân lúc rối ren bị người ta cứu đi mất, thứ hai là trong lòng hắn ta ngày càng không tin tưởng Triệu Khương Lan.Thấy Liên Tư Thành bây giờ cứ nhìn chằm chằm vào mình, Triệu Khương Lan giơ ngón tay lên.“Triệu Minh ta xin thề với trời, nếu như ta phản bội thủy quân Đông Nam, vậy thì Triệu Ngọc ta sẽ bị sấm sét đánh trúng, chết không được yên, vậy được rồi chứ, thật sự không phải là ta làm!”Nàng nhủ thầm trong lòng: “Ông trời ơi, những lời khi nãy xin ông đừng để bụng nhé. Con là Triệu Khương Lan, không phải tên Triệu Minh, ông đừng đánh sai người đó!”Vẻ mặt Liên Tư Thành khó coi không nhìn Triệu Khương Lan nữa.Hắn ta nắm chặt bàn tay, cuối cùng cũng cho người bắt Triệu Khương Lan lại.Triệu Khương Lan liền hét nói: “Tướng quân, người thật sự không tin ta sao? Sao ta lại làm ra chuyện ngu ngốc như thế này chứ, đây là cơ hội tốt để ta bộc lộ tài năng, nếu như trận chiến này thất bại, ta thừa biết là sẽ bị nghi ngờ, nói không chừng sẽ rơi vào cảnh chết không yên thân, sao ta lại làm vậy được chứ! Thật sự là do cái tên Mặc Tuyền kia làm đó. Tâm địa của ông ta không ngay thẳng, vô cùng đố kị. Nếu như người thật sự trọng dụng ông ta, thì chỉ có mỗi năng lực nói chuyện với chim thú này thôi, linh lực của ta còn có tác dụng lớn hơn mà!”Nghe Triệu Khương Lan nhắc đến linh lực, Liên Tư Thành lại bắt đầu do dự.Đúng vậy, bản lĩnh của người này lớn hơn cả trời, lợi hại hơn với Mặc Tuyền.Nếu như thực sự là trong lòng Mặc Tuyền đố kị với hắn, cố ý làm vậy, vậy hắn không phải là để mất một người tài hiếm có hay sao?Sau một hồi suy nghĩ, Liên Tư Thành chỉ đành nói: “Nhưng cho dù thế nào thì bây giờ ngươi cũng không còn cách nào thoái thác trách nhiệm, chuyện này ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu!”Triệu Khương Lan không nói thêm câu nào.Nàng nghe ra được sự tức giận từ trong giọng nói của Liên Tư Thành, nhưng hắn ta sẽ không g**t ch*t bản thân mình.Chỉ cần bây giờ có thể giữ lại mạng sống, mọi thứ từ từ rồi nói.Sau khi Mặc Tuyền đi lên phía trước, liền cố hết sức ra lệnh với bầy ong đó, muốn bọn chúng thay đổi đối tượng tấn công.Nhưng cho dù ông ta nỗ lực thế nào, thì đám ong này vẫn cứ như bị điếc vậy.Thế nào cũng không nghe lời của bản thân ông ta, chỉ điên cuồng tấn công thủy quân Đông Nam.Thậm chí đến bản thân của Mặc Tuyền còn bị bọn chúng ép đến liên tục phải lùi về sau, ông ta gần như sụp đổ chỉ đành đưa người rút về sau.Trong quân đội của triều đình, Mộ Dung Bắc Uyên nhận được tin.Hắn nghe thấy bẩm báo ở phía trước, ban đầu thì đám ong mật đó gần như là bay về hướng bọn họ, nhưng không biết vì sao lại chuyển ngược phương hướng lại, cứ đối phó với thủy quân Đông Nam thôi.Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên muốn bật cười lớn, cảm thấy đối phương tự tạo nghiệp không thể sống sót.Nhưng hắn vừa cười, thì lại vụt tắt nụ cười.Không đúng, không đúng lắm… Nếu như thực sự có hơn nghìn con ong, thì tại sao lại vô duyên vô cớ xuất hiện trên mặt sông chứ.Chắc chắn là có người điều khiển.Vậy trong quân doanh của thủy quân Đông Nam, có ai có khả năng điều khiển đám ong mật này.Chỉ có Triệu Khương Lan, hoặc là một vu y khác!Nhưng rõ ràng là đám ong mật này giúp đỡ bọn họ, vả lại là lúc gần đánh trận còn quay giáo về phe địch… Bởi vậy, bọn chúng chỉ có thể là do Triệu Khương Lan phái đến!Mộ Dung Bắc Uyên lo lắng hít sâu.Không xong rồi, nếu như thật sự là Triệu Khương Lan, liệu nàng ấy có gặp nguy hiểm không?

Chương 1660