Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1671
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1671Mọi người nhanh chóng đáp lại.Bọn họ lặn lội đường xa, ngồi thuyền lâu như thế đương nhiên là cần phải nghỉ ngơi.Mộ Dung Bắc Uyên sai người sắp xếp ổn thỏa đám người của Điền Tư Nhật, rồi nhìn về phía Triệu Khương Lan: “Nàng đi theo ta!”Triệu Khương Lan biết, nhiều ngày không gặp, hắn chắn chắn sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói, cho nên không chút chần chừ đi theo sau hắn.Vừa vào trong doanh trướng, Mộ Dung Bắc Uyên đã kéo Triệu Khương Lan đến bên mình, ép nàng lên trên cây cột, hôn xuống một cách mạnh bạo.Triệu Khương Lan lúc đầu còn ghét bỏ mình đã nhiều ngày chưa tắm rửa, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên mới mặc kệ những chuyện đó.Không một ai biết trong khoảng thời gian này hắn đã sống ra sao.Có bao nhiêu lần đột ngột tỉnh giấc mà bên cạnh lại không hề có lấy một bóng người.Đối với hắn mà nói, đêm tối bao giờ cũng thật dài.Vì thế nên chỉ có thắp đèn đọc sách mới có thể giảm bớt một chút dày vò vì nhớ thương.Bây giờ người đã ở trước mặt, hắn chẳng muốn quan tâm điều gì cả, chỉ muốn một lòng một dạ hôn lấy đôi môi nàng, ôm ấp nàng, giữ chặt lấy nàng.Hai người say mê quấn quít một lúc lâu, Mộ Dung Bắc Uyên mới có chút không nỡ mà buông nàng ra.Hắn đưa tay vén tóc mai bị rối của nàng ra sau tai, trong mắt dường như có hơi ươn ướt.“Cực khổ cho nàng rồi, cũng tủi thân cho nàng.”Triệu Khương Lan lắc lắc đầu: “Thiếp thật sự không có tủi thân, có thể giúp được cho chàng, thiếp đều vui hơn ai hết!”“Nhưng ta không hi vọng rằng nàng sẽ dùng cách này để giúp ta, nàng cũng biết đó, ta nghĩ đến chuyện sau khi nàng dùng ong mật để lừa gạt Liên Tư Thành thì sẽ gặp phải tình huống như thế nào, trong lòng ta không có một phút giây yên ổn. Chỉ có thể nhiều lần tự trách móc chính mình, căm hận bản thân mình.”Triệu Khương Lan v**t v* mặt hắn, đưa tay chọt chọt vào chóp mũi của Mộ Dung Bắc Uyên.“Thiếp biết mà chàng lại không ngoan, không chịu ăn cơm đàng hoàng, nhìn chàng gầy rồi này. Chàng phải tin tưởng vào thiếp chứ, vương phi của chàng là nữ tử thông minh nhất trên đời này. Cho dù là đến bước đường cùng, thiếp cũng có thể sống vào giây cuối cùng!”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nàng say đắm, thật giống như nhìn thế nào cũng không chán.“Phải, nàng là người thông minh nhất. Nhưng nàng có thông minh thì cũng là bảo bối ở trong lòng ta. Cho dù nàng chỉ gặp phải một chút xíu xiu nguy hiểm, ta cũng sẽ lo lắng không yên, chớ đừng nói chi đến gió bão như thế.”Mũi Triệu Khương Lan cảm thấy có chút chua xót, dụi dụi vào lòng ngực của hắn.“Thiếp đói quá, chúng ta đi ăn cơm đi có được hay không? Cơm nước xong, thiếp còn muốn tắm nước lạnh nữa, thiếp sắp thối chết rồi.”“Không được tắm nước lạnh, ta đây gọi người đi nấu nước.”“Không cần đâu, quá phiền phức.”“Không phiền phức, quận chúa Minh Châu thì được tắm, vương phi của ta thì không được à!”Nói rồi, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức sai người nhanh chóng chuẩn bị, lần này Triệu Khương Lan trở về gây tiếng vang lớn như vậy, quận chúa Minh Châu cho dù không muốn biết cũng không được.Nàng ta buồn bực mất tập trung đi tới đi lui, nha hoàn bên cạnh không nhịn được nữa đành hỏi.“Quận chúa, người đây là sao thế? Lẽ nào người lo lắng cái tên Triệu công tử luôn làm người ta chán ghét kia sau này vẫn sẽ đối đầu với người mọi nơi sao, nhưng dù sao thì lần trước cũng là hắn cứu người mà, cũng không coi như là người xấu đi.”“Ngươi thì biết cái gì?”Trong đầu nàng ta lúc này đều là những lời mà Mộ Dung Bắc Uyên đã nói với nàng ta trước đó.Lần trước nghe xong, quận chúa Minh Châu cũng đã cảm thấy không thể nào tin nổi, nhiều lần tự an ủi bản thân là mình chắc chắn đã nghe lầm.Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể có ý đó với cái loại nam tử như thế chứ!Nhưng nàng ta lại không thể quên được trong khoảng thời gian này Mộ Dung Bắc Uyên đã buồn bực, lo lắng, cơ thể càng ngày càng gầy gò như thế nào.Nếu không phải là người đặc biệt quan trọng thì làm sao có thể tự dằn vặt mình đến thế chứ.Càng nghĩ, quận chúa Minh Châu lại càng không yên lòng.Cho nên nàng ta bảo người làm một ít bánh ngọt cố ý muốn đưa cho Triệu Khương Lan.Nói là muốn cảm ơn, nhưng trên thực tế là muốn thăm dò sự thật của một vài chuyện.
Chương 1671
Mọi người nhanh chóng đáp lại.
Bọn họ lặn lội đường xa, ngồi thuyền lâu như thế đương nhiên là cần phải nghỉ ngơi.
Mộ Dung Bắc Uyên sai người sắp xếp ổn thỏa đám người của Điền Tư Nhật, rồi nhìn về phía Triệu Khương Lan: “Nàng đi theo ta!”
Triệu Khương Lan biết, nhiều ngày không gặp, hắn chắn chắn sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói, cho nên không chút chần chừ đi theo sau hắn.
Vừa vào trong doanh trướng, Mộ Dung Bắc Uyên đã kéo Triệu Khương Lan đến bên mình, ép nàng lên trên cây cột, hôn xuống một cách mạnh bạo.
Triệu Khương Lan lúc đầu còn ghét bỏ mình đã nhiều ngày chưa tắm rửa, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên mới mặc kệ những chuyện đó.
Không một ai biết trong khoảng thời gian này hắn đã sống ra sao.
Có bao nhiêu lần đột ngột tỉnh giấc mà bên cạnh lại không hề có lấy một bóng người.
Đối với hắn mà nói, đêm tối bao giờ cũng thật dài.
Vì thế nên chỉ có thắp đèn đọc sách mới có thể giảm bớt một chút dày vò vì nhớ thương.
Bây giờ người đã ở trước mặt, hắn chẳng muốn quan tâm điều gì cả, chỉ muốn một lòng một dạ hôn lấy đôi môi nàng, ôm ấp nàng, giữ chặt lấy nàng.
Hai người say mê quấn quít một lúc lâu, Mộ Dung Bắc Uyên mới có chút không nỡ mà buông nàng ra.
Hắn đưa tay vén tóc mai bị rối của nàng ra sau tai, trong mắt dường như có hơi ươn ướt.
“Cực khổ cho nàng rồi, cũng tủi thân cho nàng.”
Triệu Khương Lan lắc lắc đầu: “Thiếp thật sự không có tủi thân, có thể giúp được cho chàng, thiếp đều vui hơn ai hết!”
“Nhưng ta không hi vọng rằng nàng sẽ dùng cách này để giúp ta, nàng cũng biết đó, ta nghĩ đến chuyện sau khi nàng dùng ong mật để lừa gạt Liên Tư Thành thì sẽ gặp phải tình huống như thế nào, trong lòng ta không có một phút giây yên ổn. Chỉ có thể nhiều lần tự trách móc chính mình, căm hận bản thân mình.”
Triệu Khương Lan v**t v* mặt hắn, đưa tay chọt chọt vào chóp mũi của Mộ Dung Bắc Uyên.
“Thiếp biết mà chàng lại không ngoan, không chịu ăn cơm đàng hoàng, nhìn chàng gầy rồi này. Chàng phải tin tưởng vào thiếp chứ, vương phi của chàng là nữ tử thông minh nhất trên đời này. Cho dù là đến bước đường cùng, thiếp cũng có thể sống vào giây cuối cùng!”
Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nàng say đắm, thật giống như nhìn thế nào cũng không chán.
“Phải, nàng là người thông minh nhất. Nhưng nàng có thông minh thì cũng là bảo bối ở trong lòng ta. Cho dù nàng chỉ gặp phải một chút xíu xiu nguy hiểm, ta cũng sẽ lo lắng không yên, chớ đừng nói chi đến gió bão như thế.”
Mũi Triệu Khương Lan cảm thấy có chút chua xót, dụi dụi vào lòng ngực của hắn.
“Thiếp đói quá, chúng ta đi ăn cơm đi có được hay không? Cơm nước xong, thiếp còn muốn tắm nước lạnh nữa, thiếp sắp thối chết rồi.”
“Không được tắm nước lạnh, ta đây gọi người đi nấu nước.”
“Không cần đâu, quá phiền phức.”
“Không phiền phức, quận chúa Minh Châu thì được tắm, vương phi của ta thì không được à!”
Nói rồi, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức sai người nhanh chóng chuẩn bị, lần này Triệu Khương Lan trở về gây tiếng vang lớn như vậy, quận chúa Minh Châu cho dù không muốn biết cũng không được.
Nàng ta buồn bực mất tập trung đi tới đi lui, nha hoàn bên cạnh không nhịn được nữa đành hỏi.
“Quận chúa, người đây là sao thế? Lẽ nào người lo lắng cái tên Triệu công tử luôn làm người ta chán ghét kia sau này vẫn sẽ đối đầu với người mọi nơi sao, nhưng dù sao thì lần trước cũng là hắn cứu người mà, cũng không coi như là người xấu đi.”
“Ngươi thì biết cái gì?”
Trong đầu nàng ta lúc này đều là những lời mà Mộ Dung Bắc Uyên đã nói với nàng ta trước đó.
Lần trước nghe xong, quận chúa Minh Châu cũng đã cảm thấy không thể nào tin nổi, nhiều lần tự an ủi bản thân là mình chắc chắn đã nghe lầm.
Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể có ý đó với cái loại nam tử như thế chứ!
Nhưng nàng ta lại không thể quên được trong khoảng thời gian này Mộ Dung Bắc Uyên đã buồn bực, lo lắng, cơ thể càng ngày càng gầy gò như thế nào.
Nếu không phải là người đặc biệt quan trọng thì làm sao có thể tự dằn vặt mình đến thế chứ.
Càng nghĩ, quận chúa Minh Châu lại càng không yên lòng.
Cho nên nàng ta bảo người làm một ít bánh ngọt cố ý muốn đưa cho Triệu Khương Lan.
Nói là muốn cảm ơn, nhưng trên thực tế là muốn thăm dò sự thật của một vài chuyện.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1671Mọi người nhanh chóng đáp lại.Bọn họ lặn lội đường xa, ngồi thuyền lâu như thế đương nhiên là cần phải nghỉ ngơi.Mộ Dung Bắc Uyên sai người sắp xếp ổn thỏa đám người của Điền Tư Nhật, rồi nhìn về phía Triệu Khương Lan: “Nàng đi theo ta!”Triệu Khương Lan biết, nhiều ngày không gặp, hắn chắn chắn sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói, cho nên không chút chần chừ đi theo sau hắn.Vừa vào trong doanh trướng, Mộ Dung Bắc Uyên đã kéo Triệu Khương Lan đến bên mình, ép nàng lên trên cây cột, hôn xuống một cách mạnh bạo.Triệu Khương Lan lúc đầu còn ghét bỏ mình đã nhiều ngày chưa tắm rửa, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên mới mặc kệ những chuyện đó.Không một ai biết trong khoảng thời gian này hắn đã sống ra sao.Có bao nhiêu lần đột ngột tỉnh giấc mà bên cạnh lại không hề có lấy một bóng người.Đối với hắn mà nói, đêm tối bao giờ cũng thật dài.Vì thế nên chỉ có thắp đèn đọc sách mới có thể giảm bớt một chút dày vò vì nhớ thương.Bây giờ người đã ở trước mặt, hắn chẳng muốn quan tâm điều gì cả, chỉ muốn một lòng một dạ hôn lấy đôi môi nàng, ôm ấp nàng, giữ chặt lấy nàng.Hai người say mê quấn quít một lúc lâu, Mộ Dung Bắc Uyên mới có chút không nỡ mà buông nàng ra.Hắn đưa tay vén tóc mai bị rối của nàng ra sau tai, trong mắt dường như có hơi ươn ướt.“Cực khổ cho nàng rồi, cũng tủi thân cho nàng.”Triệu Khương Lan lắc lắc đầu: “Thiếp thật sự không có tủi thân, có thể giúp được cho chàng, thiếp đều vui hơn ai hết!”“Nhưng ta không hi vọng rằng nàng sẽ dùng cách này để giúp ta, nàng cũng biết đó, ta nghĩ đến chuyện sau khi nàng dùng ong mật để lừa gạt Liên Tư Thành thì sẽ gặp phải tình huống như thế nào, trong lòng ta không có một phút giây yên ổn. Chỉ có thể nhiều lần tự trách móc chính mình, căm hận bản thân mình.”Triệu Khương Lan v**t v* mặt hắn, đưa tay chọt chọt vào chóp mũi của Mộ Dung Bắc Uyên.“Thiếp biết mà chàng lại không ngoan, không chịu ăn cơm đàng hoàng, nhìn chàng gầy rồi này. Chàng phải tin tưởng vào thiếp chứ, vương phi của chàng là nữ tử thông minh nhất trên đời này. Cho dù là đến bước đường cùng, thiếp cũng có thể sống vào giây cuối cùng!”Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nàng say đắm, thật giống như nhìn thế nào cũng không chán.“Phải, nàng là người thông minh nhất. Nhưng nàng có thông minh thì cũng là bảo bối ở trong lòng ta. Cho dù nàng chỉ gặp phải một chút xíu xiu nguy hiểm, ta cũng sẽ lo lắng không yên, chớ đừng nói chi đến gió bão như thế.”Mũi Triệu Khương Lan cảm thấy có chút chua xót, dụi dụi vào lòng ngực của hắn.“Thiếp đói quá, chúng ta đi ăn cơm đi có được hay không? Cơm nước xong, thiếp còn muốn tắm nước lạnh nữa, thiếp sắp thối chết rồi.”“Không được tắm nước lạnh, ta đây gọi người đi nấu nước.”“Không cần đâu, quá phiền phức.”“Không phiền phức, quận chúa Minh Châu thì được tắm, vương phi của ta thì không được à!”Nói rồi, Mộ Dung Bắc Uyên lập tức sai người nhanh chóng chuẩn bị, lần này Triệu Khương Lan trở về gây tiếng vang lớn như vậy, quận chúa Minh Châu cho dù không muốn biết cũng không được.Nàng ta buồn bực mất tập trung đi tới đi lui, nha hoàn bên cạnh không nhịn được nữa đành hỏi.“Quận chúa, người đây là sao thế? Lẽ nào người lo lắng cái tên Triệu công tử luôn làm người ta chán ghét kia sau này vẫn sẽ đối đầu với người mọi nơi sao, nhưng dù sao thì lần trước cũng là hắn cứu người mà, cũng không coi như là người xấu đi.”“Ngươi thì biết cái gì?”Trong đầu nàng ta lúc này đều là những lời mà Mộ Dung Bắc Uyên đã nói với nàng ta trước đó.Lần trước nghe xong, quận chúa Minh Châu cũng đã cảm thấy không thể nào tin nổi, nhiều lần tự an ủi bản thân là mình chắc chắn đã nghe lầm.Mộ Dung Bắc Uyên làm sao có thể có ý đó với cái loại nam tử như thế chứ!Nhưng nàng ta lại không thể quên được trong khoảng thời gian này Mộ Dung Bắc Uyên đã buồn bực, lo lắng, cơ thể càng ngày càng gầy gò như thế nào.Nếu không phải là người đặc biệt quan trọng thì làm sao có thể tự dằn vặt mình đến thế chứ.Càng nghĩ, quận chúa Minh Châu lại càng không yên lòng.Cho nên nàng ta bảo người làm một ít bánh ngọt cố ý muốn đưa cho Triệu Khương Lan.Nói là muốn cảm ơn, nhưng trên thực tế là muốn thăm dò sự thật của một vài chuyện.