Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1720

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1720Ông lão nhìn dáng vẻ của nàng, thở dài một tiếng.“Công tử, sao ngươi lại khóc rồi. Đừng, đừng dọa ta chứ.”Qua một hồi lâu, nàng mới lắc đầu: “Xin lỗi, để ông lo lắng rồi. Ta rất vui mừng, có lẽ ông không biết, trước đây ta đã tưởng rằng hắn đã… không ngờ ông trời thương xót, không để ta phải chịu được nỗi mất mát đó, tâm trạng của ta bây giờ không lời nào có thể diễn tả được.”“Thật kì lạ. Khi Thần vương điện hạ còn ở trên đảo, luôn ngồi trên phiến đá ngẩn người nhìn ra phía xa.Ngài ấy nói người mình yêu vẫn đang chờ ngài ấy trở về, không biết người đó có phải thê tử của ngài hay không?”Triệu Khương Lan cẩn thận cất phong thư, nghe vậy liền ngượng ngùng cười một tiếng.“Vậy phải hỏi bản thân Thần vương, ta cũng không biết.”Sợ ông lão truy hỏi đến cùng, Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Ta dẫn ông đến nơi để vật phẩm, nhưng mà nơi này rất nguy hiểm, ông phải bảo vệ mình cẩn thận. Bất kể là khăn che mặt hay găng tay đều phải đeo vào, mỗi ngày phải uống một bát thuốc để bảo vệ cơ thể.”“Công tử không cần lo lắng cho cơ thể của ta, nếu đến đây thì ta đã phải chuẩn bị tốt rồi, sao lại sợ chịu khổ được.”Triệu Khương Lan mím môi: “Được.”Bởi vì ông lão đã ngoài sáu mươi tuổi nên mọi người ở đây đều thân thiết gọi một tiếng “Ông”.Nhưng không khí ấm áp không thể nào xua đi những mất mát khi con người đối diện với tử thần.Ngày nào cũng có người ra đi, và ngày nào cũng có thêm một người bệnh mới.Một vài đại phu vì tất bật chăm lo cho người bệnh cả ngày lẫn đêm cũng ngã xuống.Cho dù mọi người nỗ lực để bảo vệ bản thân thế nào đi chăng nữa thì vẫn phải cam chịu trước số phận, cam chịu trước dịch bệnh đang mỗi ngày một trầm trọng.“Triệu công tử, ta sẽ chết đúng không?”Trên giường, một y nữ bị lây bệnh nhìn về phía Triệu Khương Lan, mắt đẫm nước.Triệu Khương Lan cắn chặt môi, đưa thuốc cho nàng: “Nào, uống thuốc đi. Ngươi sẽ không chết, ta có thể bói toán, vừa mới xem mệnh của ngươi, người còn sống đến trăm tuổi đó.”Y nữ cố nặn ra một nụ cười tươi: “Ta còn chưa thành thân. Trước đây nương thúc giục ta lập gia đình nhưng ta nghĩ rằng sau khi thành thân rất khó hành nghề y nên đã từ chối. Bây giờ sắp tới quỷ môn quan rồi, lại cảm thấy cuộc đời này không cảm nhận được cảm giác lập gia đình đúng là tiếc nuối vô cùng.”“Đừng nói bừa, ngày sau còn rất dài. Ngươi nhất định sẽ tìm được một gia đình tốt, gặp được một người biết đồng cảm, sẽ không ngăn cản ngươi hành nghề y cứu người khác, sau đó trở thành một nữ đại phu tài giỏi!”Y nữ âm thầm khóc nức nở: “Triệu công tử, ta rất sợ, ta không muốn chết sớm. Trong khoảng thời gian này, ngươi có thể để ý đến ta nhiều hơn không?”Triệu Khương Lan không đành lòng nói: “Được, ta nhất định sẽ thường xuyên để ý đến ngươi.”Không biết y nữ nghĩ tới điều gì, lại vội vàng thay đổi: “Không, ngươi đừng tới, cách xa ta một chút, ta không muốn lây bệnh cho ngươi.”“Ta…”“Triệu đại phu!”Nàng chưa kịp mở miệng thì bên ngoài lại có người hô lớn.“Sắp sinh, có sản phụ sắp sinh non rồi!Triệu Khương Lan vội chạy ra ngoài, nàng nhớ rõ người sản phụ đó.Người đó vốn chưa đến ngày sinh, sao có thể sinh được.Nhưng sau khi mắc bệnh nàng có dùng một số thuốc, có lẽ đã k*ch th*ch thai nhi, ảnh hưởng tới đứa nhỏ.Triệu Khương Lan lau mồ hôi: “Hiện tại nàng ấy đang ở đâu?”“Bị đưa tới căn phòng nhỏ phía đông nam rồi, nhưng mà, nhưng mà nơi này không có bà mụ!”

Chương 1720

Ông lão nhìn dáng vẻ của nàng, thở dài một tiếng.

“Công tử, sao ngươi lại khóc rồi. Đừng, đừng dọa ta chứ.”

Qua một hồi lâu, nàng mới lắc đầu: “Xin lỗi, để ông lo lắng rồi. Ta rất vui mừng, có lẽ ông không biết, trước đây ta đã tưởng rằng hắn đã… không ngờ ông trời thương xót, không để ta phải chịu được nỗi mất mát đó, tâm trạng của ta bây giờ không lời nào có thể diễn tả được.”

“Thật kì lạ. Khi Thần vương điện hạ còn ở trên đảo, luôn ngồi trên phiến đá ngẩn người nhìn ra phía xa.

Ngài ấy nói người mình yêu vẫn đang chờ ngài ấy trở về, không biết người đó có phải thê tử của ngài hay không?”

Triệu Khương Lan cẩn thận cất phong thư, nghe vậy liền ngượng ngùng cười một tiếng.

“Vậy phải hỏi bản thân Thần vương, ta cũng không biết.”

Sợ ông lão truy hỏi đến cùng, Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Ta dẫn ông đến nơi để vật phẩm, nhưng mà nơi này rất nguy hiểm, ông phải bảo vệ mình cẩn thận. Bất kể là khăn che mặt hay găng tay đều phải đeo vào, mỗi ngày phải uống một bát thuốc để bảo vệ cơ thể.”

“Công tử không cần lo lắng cho cơ thể của ta, nếu đến đây thì ta đã phải chuẩn bị tốt rồi, sao lại sợ chịu khổ được.”

Triệu Khương Lan mím môi: “Được.”

Bởi vì ông lão đã ngoài sáu mươi tuổi nên mọi người ở đây đều thân thiết gọi một tiếng “Ông”.

Nhưng không khí ấm áp không thể nào xua đi những mất mát khi con người đối diện với tử thần.

Ngày nào cũng có người ra đi, và ngày nào cũng có thêm một người bệnh mới.

Một vài đại phu vì tất bật chăm lo cho người bệnh cả ngày lẫn đêm cũng ngã xuống.

Cho dù mọi người nỗ lực để bảo vệ bản thân thế nào đi chăng nữa thì vẫn phải cam chịu trước số phận, cam chịu trước dịch bệnh đang mỗi ngày một trầm trọng.

“Triệu công tử, ta sẽ chết đúng không?”

Trên giường, một y nữ bị lây bệnh nhìn về phía Triệu Khương Lan, mắt đẫm nước.

Triệu Khương Lan cắn chặt môi, đưa thuốc cho nàng: “Nào, uống thuốc đi. Ngươi sẽ không chết, ta có thể bói toán, vừa mới xem mệnh của ngươi, người còn sống đến trăm tuổi đó.”

Y nữ cố nặn ra một nụ cười tươi: “Ta còn chưa thành thân. Trước đây nương thúc giục ta lập gia đình nhưng ta nghĩ rằng sau khi thành thân rất khó hành nghề y nên đã từ chối. Bây giờ sắp tới quỷ môn quan rồi, lại cảm thấy cuộc đời này không cảm nhận được cảm giác lập gia đình đúng là tiếc nuối vô cùng.”

“Đừng nói bừa, ngày sau còn rất dài. Ngươi nhất định sẽ tìm được một gia đình tốt, gặp được một người biết đồng cảm, sẽ không ngăn cản ngươi hành nghề y cứu người khác, sau đó trở thành một nữ đại phu tài giỏi!”

Y nữ âm thầm khóc nức nở: “Triệu công tử, ta rất sợ, ta không muốn chết sớm. Trong khoảng thời gian này, ngươi có thể để ý đến ta nhiều hơn không?”

Triệu Khương Lan không đành lòng nói: “Được, ta nhất định sẽ thường xuyên để ý đến ngươi.”

Không biết y nữ nghĩ tới điều gì, lại vội vàng thay đổi: “Không, ngươi đừng tới, cách xa ta một chút, ta không muốn lây bệnh cho ngươi.”

“Ta…”

“Triệu đại phu!”

Nàng chưa kịp mở miệng thì bên ngoài lại có người hô lớn.

“Sắp sinh, có sản phụ sắp sinh non rồi!

Triệu Khương Lan vội chạy ra ngoài, nàng nhớ rõ người sản phụ đó.

Người đó vốn chưa đến ngày sinh, sao có thể sinh được.

Nhưng sau khi mắc bệnh nàng có dùng một số thuốc, có lẽ đã k*ch th*ch thai nhi, ảnh hưởng tới đứa nhỏ.

Triệu Khương Lan lau mồ hôi: “Hiện tại nàng ấy đang ở đâu?”

“Bị đưa tới căn phòng nhỏ phía đông nam rồi, nhưng mà, nhưng mà nơi này không có bà mụ!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1720Ông lão nhìn dáng vẻ của nàng, thở dài một tiếng.“Công tử, sao ngươi lại khóc rồi. Đừng, đừng dọa ta chứ.”Qua một hồi lâu, nàng mới lắc đầu: “Xin lỗi, để ông lo lắng rồi. Ta rất vui mừng, có lẽ ông không biết, trước đây ta đã tưởng rằng hắn đã… không ngờ ông trời thương xót, không để ta phải chịu được nỗi mất mát đó, tâm trạng của ta bây giờ không lời nào có thể diễn tả được.”“Thật kì lạ. Khi Thần vương điện hạ còn ở trên đảo, luôn ngồi trên phiến đá ngẩn người nhìn ra phía xa.Ngài ấy nói người mình yêu vẫn đang chờ ngài ấy trở về, không biết người đó có phải thê tử của ngài hay không?”Triệu Khương Lan cẩn thận cất phong thư, nghe vậy liền ngượng ngùng cười một tiếng.“Vậy phải hỏi bản thân Thần vương, ta cũng không biết.”Sợ ông lão truy hỏi đến cùng, Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Ta dẫn ông đến nơi để vật phẩm, nhưng mà nơi này rất nguy hiểm, ông phải bảo vệ mình cẩn thận. Bất kể là khăn che mặt hay găng tay đều phải đeo vào, mỗi ngày phải uống một bát thuốc để bảo vệ cơ thể.”“Công tử không cần lo lắng cho cơ thể của ta, nếu đến đây thì ta đã phải chuẩn bị tốt rồi, sao lại sợ chịu khổ được.”Triệu Khương Lan mím môi: “Được.”Bởi vì ông lão đã ngoài sáu mươi tuổi nên mọi người ở đây đều thân thiết gọi một tiếng “Ông”.Nhưng không khí ấm áp không thể nào xua đi những mất mát khi con người đối diện với tử thần.Ngày nào cũng có người ra đi, và ngày nào cũng có thêm một người bệnh mới.Một vài đại phu vì tất bật chăm lo cho người bệnh cả ngày lẫn đêm cũng ngã xuống.Cho dù mọi người nỗ lực để bảo vệ bản thân thế nào đi chăng nữa thì vẫn phải cam chịu trước số phận, cam chịu trước dịch bệnh đang mỗi ngày một trầm trọng.“Triệu công tử, ta sẽ chết đúng không?”Trên giường, một y nữ bị lây bệnh nhìn về phía Triệu Khương Lan, mắt đẫm nước.Triệu Khương Lan cắn chặt môi, đưa thuốc cho nàng: “Nào, uống thuốc đi. Ngươi sẽ không chết, ta có thể bói toán, vừa mới xem mệnh của ngươi, người còn sống đến trăm tuổi đó.”Y nữ cố nặn ra một nụ cười tươi: “Ta còn chưa thành thân. Trước đây nương thúc giục ta lập gia đình nhưng ta nghĩ rằng sau khi thành thân rất khó hành nghề y nên đã từ chối. Bây giờ sắp tới quỷ môn quan rồi, lại cảm thấy cuộc đời này không cảm nhận được cảm giác lập gia đình đúng là tiếc nuối vô cùng.”“Đừng nói bừa, ngày sau còn rất dài. Ngươi nhất định sẽ tìm được một gia đình tốt, gặp được một người biết đồng cảm, sẽ không ngăn cản ngươi hành nghề y cứu người khác, sau đó trở thành một nữ đại phu tài giỏi!”Y nữ âm thầm khóc nức nở: “Triệu công tử, ta rất sợ, ta không muốn chết sớm. Trong khoảng thời gian này, ngươi có thể để ý đến ta nhiều hơn không?”Triệu Khương Lan không đành lòng nói: “Được, ta nhất định sẽ thường xuyên để ý đến ngươi.”Không biết y nữ nghĩ tới điều gì, lại vội vàng thay đổi: “Không, ngươi đừng tới, cách xa ta một chút, ta không muốn lây bệnh cho ngươi.”“Ta…”“Triệu đại phu!”Nàng chưa kịp mở miệng thì bên ngoài lại có người hô lớn.“Sắp sinh, có sản phụ sắp sinh non rồi!Triệu Khương Lan vội chạy ra ngoài, nàng nhớ rõ người sản phụ đó.Người đó vốn chưa đến ngày sinh, sao có thể sinh được.Nhưng sau khi mắc bệnh nàng có dùng một số thuốc, có lẽ đã k*ch th*ch thai nhi, ảnh hưởng tới đứa nhỏ.Triệu Khương Lan lau mồ hôi: “Hiện tại nàng ấy đang ở đâu?”“Bị đưa tới căn phòng nhỏ phía đông nam rồi, nhưng mà, nhưng mà nơi này không có bà mụ!”

Chương 1720