Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1724
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1724Nhìn thái độ chân thành của đối phương, Triệu Khương Lan không nỡ từ chối.Nàng nhớ tới những lời Mộ Dung Bắc Uyên viết cho nàng trong bức thư.Bức thư này vẫn còn nằm trong vạt áo của nàng.Hắn nói: “Ngày sau gặp lại.”Đối với mọi người, có thể bình an trở về từ nơi này, mới chính là “ngày sau”tốt đẹp nhất.Triệu Khương Lan mở miệng: “Nếu không, gọi đứa bé là “Giai Ninh” đi.”“Giai Ninh? Được, rất dễ nghe! Nhà chồng ta họ Phùng, Phùng Giai Ninh, rất hay!”Chỉ mong tất cả những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.Kinh thành, hoàng cung Thịnh Khang.Chiêu Vũ đế cau mày nhìn tấu chương chồng chất trên bàn.Quân bình định và quân đội Thiết Ngô đại thắng, vốn là chuyện vui.Không ngờ trận chiến vừa kết thúc lại có bệnh dịch bùng lên.Hắn nghĩ đến việc bệnh dịch làm chết nhiều người như vậy, trong lòng phát lạnh.“Cần đảm bảo nguồn cung nhu yếu phẩm vào Giang Nam, phân chia trên cả nước.”Chiêu Vũ đế nghĩ tới Mộ Dung Bắc Uyên đang ở nơi này, làm sao có yên tâm được.Hắn lập tức hạ lệnh cho Mộ Dung Bắc Uyên, không được chậm trễ.Bệnh dịch bùng phát trên quy mô lớn như vậy, không biết sẽ kéo dài bao lâu.Mộ Dung Bắc Uyên là hoàng từ mà hắn coi trọng, có thể ở bất cứ đâu làm chủ tình hình, nhưng mà Chiêu Vũ đế không dám mạo hiểm.Nhìn thấy Chiêu Vũ đế lo lắng, quan lại phía dưới liền đề nghị hắn chọn ngày lành đi núi Long Nha cầu phúc.Nơi gọi là “núi Long Nha”chính là tên ngọn núi ở ngoại ô kinh thành mà tổ tiên đặt ra khi vừa lập quốc.Bởi vì tổ tiên có một bảo đao tên là “Long Nha”, nghe nói có thể trừ yêu, trừ tà, làm kinh sợ bốn phương.Ngọn núi nằm ở phía đông kinh thành, tương truyền rằng làn khói tím của đế vương sẽ bay lên từ phía đông.Lấy Long Nha chấn, có thể tránh được thiên tai.Chiêu Vũ đế đương nhiên không phản đối, tâm hắn ta vốn hướng về Giang Nam, vô cùng lo lắng cho an nguy của Mộ Dung Bắc Uyên, các tướng sĩ và nhân dân, lập tức làm lễ tính ngày đẹp để lên đường.Rất nhanh đã quyết định lên núi Long Nha vào ngày rằm để tế trời, cầu thần linh.Trong sơn trang Bách Thảo, Trữ quốc công ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt thâm trầm.Tin tức Liên Tư Thành đại bại đã truyền trong kinh thành được một thời gian.Hiện nay vẫn chưa tìm ra tung tích của Liên Tư Thành, chỉ biết rằng hắn ta đã bỏ trốn, mang theo hàng trăm người biến mất.Nhưng thủy quân Đông Nam đã nằm trong tay triều đình, Liên Tư Thành đã không còn cơ hội xoay chuyển tình thế.Sau khi Trữ quốc công biết chuyện, ông ta vô cùng phẫn nộ.Ông ta phát điên mắng Liên Tư Thành một trận, nhưng cho dù có trút giận thế nào thì cũng không thay đổi được sự việc đã xảy ra.Nhận thua như vậy, chẳng phải là đồng nghĩa với việc từ nay về sau ông ta sẽ không thể lộ diện được nữa sao.Bất kể là Liên Tư Thành hay là ông ta, hay là Mộ Dung Bắc Quý đang bị nhốt trong cung.Mỗi người họ đều bị gắn với nỗi ô nhục, trở thành tội đồ trong sử sách lưu truyền ngàn năm.Thật đúng là không cam lòng!
Chương 1724
Nhìn thái độ chân thành của đối phương, Triệu Khương Lan không nỡ từ chối.
Nàng nhớ tới những lời Mộ Dung Bắc Uyên viết cho nàng trong bức thư.
Bức thư này vẫn còn nằm trong vạt áo của nàng.
Hắn nói: “Ngày sau gặp lại.”
Đối với mọi người, có thể bình an trở về từ nơi này, mới chính là “ngày sau”
tốt đẹp nhất.
Triệu Khương Lan mở miệng: “Nếu không, gọi đứa bé là “Giai Ninh” đi.”
“Giai Ninh? Được, rất dễ nghe! Nhà chồng ta họ Phùng, Phùng Giai Ninh, rất hay!”
Chỉ mong tất cả những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.
Kinh thành, hoàng cung Thịnh Khang.
Chiêu Vũ đế cau mày nhìn tấu chương chồng chất trên bàn.
Quân bình định và quân đội Thiết Ngô đại thắng, vốn là chuyện vui.
Không ngờ trận chiến vừa kết thúc lại có bệnh dịch bùng lên.
Hắn nghĩ đến việc bệnh dịch làm chết nhiều người như vậy, trong lòng phát lạnh.
“Cần đảm bảo nguồn cung nhu yếu phẩm vào Giang Nam, phân chia trên cả nước.”
Chiêu Vũ đế nghĩ tới Mộ Dung Bắc Uyên đang ở nơi này, làm sao có yên tâm được.
Hắn lập tức hạ lệnh cho Mộ Dung Bắc Uyên, không được chậm trễ.
Bệnh dịch bùng phát trên quy mô lớn như vậy, không biết sẽ kéo dài bao lâu.
Mộ Dung Bắc Uyên là hoàng từ mà hắn coi trọng, có thể ở bất cứ đâu làm chủ tình hình, nhưng mà Chiêu Vũ đế không dám mạo hiểm.
Nhìn thấy Chiêu Vũ đế lo lắng, quan lại phía dưới liền đề nghị hắn chọn ngày lành đi núi Long Nha cầu phúc.
Nơi gọi là “núi Long Nha”
chính là tên ngọn núi ở ngoại ô kinh thành mà tổ tiên đặt ra khi vừa lập quốc.
Bởi vì tổ tiên có một bảo đao tên là “Long Nha”, nghe nói có thể trừ yêu, trừ tà, làm kinh sợ bốn phương.
Ngọn núi nằm ở phía đông kinh thành, tương truyền rằng làn khói tím của đế vương sẽ bay lên từ phía đông.
Lấy Long Nha chấn, có thể tránh được thiên tai.
Chiêu Vũ đế đương nhiên không phản đối, tâm hắn ta vốn hướng về Giang Nam, vô cùng lo lắng cho an nguy của Mộ Dung Bắc Uyên, các tướng sĩ và nhân dân, lập tức làm lễ tính ngày đẹp để lên đường.
Rất nhanh đã quyết định lên núi Long Nha vào ngày rằm để tế trời, cầu thần linh.
Trong sơn trang Bách Thảo, Trữ quốc công ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt thâm trầm.
Tin tức Liên Tư Thành đại bại đã truyền trong kinh thành được một thời gian.
Hiện nay vẫn chưa tìm ra tung tích của Liên Tư Thành, chỉ biết rằng hắn ta đã bỏ trốn, mang theo hàng trăm người biến mất.
Nhưng thủy quân Đông Nam đã nằm trong tay triều đình, Liên Tư Thành đã không còn cơ hội xoay chuyển tình thế.
Sau khi Trữ quốc công biết chuyện, ông ta vô cùng phẫn nộ.
Ông ta phát điên mắng Liên Tư Thành một trận, nhưng cho dù có trút giận thế nào thì cũng không thay đổi được sự việc đã xảy ra.
Nhận thua như vậy, chẳng phải là đồng nghĩa với việc từ nay về sau ông ta sẽ không thể lộ diện được nữa sao.
Bất kể là Liên Tư Thành hay là ông ta, hay là Mộ Dung Bắc Quý đang bị nhốt trong cung.
Mỗi người họ đều bị gắn với nỗi ô nhục, trở thành tội đồ trong sử sách lưu truyền ngàn năm.
Thật đúng là không cam lòng!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1724Nhìn thái độ chân thành của đối phương, Triệu Khương Lan không nỡ từ chối.Nàng nhớ tới những lời Mộ Dung Bắc Uyên viết cho nàng trong bức thư.Bức thư này vẫn còn nằm trong vạt áo của nàng.Hắn nói: “Ngày sau gặp lại.”Đối với mọi người, có thể bình an trở về từ nơi này, mới chính là “ngày sau”tốt đẹp nhất.Triệu Khương Lan mở miệng: “Nếu không, gọi đứa bé là “Giai Ninh” đi.”“Giai Ninh? Được, rất dễ nghe! Nhà chồng ta họ Phùng, Phùng Giai Ninh, rất hay!”Chỉ mong tất cả những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.Kinh thành, hoàng cung Thịnh Khang.Chiêu Vũ đế cau mày nhìn tấu chương chồng chất trên bàn.Quân bình định và quân đội Thiết Ngô đại thắng, vốn là chuyện vui.Không ngờ trận chiến vừa kết thúc lại có bệnh dịch bùng lên.Hắn nghĩ đến việc bệnh dịch làm chết nhiều người như vậy, trong lòng phát lạnh.“Cần đảm bảo nguồn cung nhu yếu phẩm vào Giang Nam, phân chia trên cả nước.”Chiêu Vũ đế nghĩ tới Mộ Dung Bắc Uyên đang ở nơi này, làm sao có yên tâm được.Hắn lập tức hạ lệnh cho Mộ Dung Bắc Uyên, không được chậm trễ.Bệnh dịch bùng phát trên quy mô lớn như vậy, không biết sẽ kéo dài bao lâu.Mộ Dung Bắc Uyên là hoàng từ mà hắn coi trọng, có thể ở bất cứ đâu làm chủ tình hình, nhưng mà Chiêu Vũ đế không dám mạo hiểm.Nhìn thấy Chiêu Vũ đế lo lắng, quan lại phía dưới liền đề nghị hắn chọn ngày lành đi núi Long Nha cầu phúc.Nơi gọi là “núi Long Nha”chính là tên ngọn núi ở ngoại ô kinh thành mà tổ tiên đặt ra khi vừa lập quốc.Bởi vì tổ tiên có một bảo đao tên là “Long Nha”, nghe nói có thể trừ yêu, trừ tà, làm kinh sợ bốn phương.Ngọn núi nằm ở phía đông kinh thành, tương truyền rằng làn khói tím của đế vương sẽ bay lên từ phía đông.Lấy Long Nha chấn, có thể tránh được thiên tai.Chiêu Vũ đế đương nhiên không phản đối, tâm hắn ta vốn hướng về Giang Nam, vô cùng lo lắng cho an nguy của Mộ Dung Bắc Uyên, các tướng sĩ và nhân dân, lập tức làm lễ tính ngày đẹp để lên đường.Rất nhanh đã quyết định lên núi Long Nha vào ngày rằm để tế trời, cầu thần linh.Trong sơn trang Bách Thảo, Trữ quốc công ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt thâm trầm.Tin tức Liên Tư Thành đại bại đã truyền trong kinh thành được một thời gian.Hiện nay vẫn chưa tìm ra tung tích của Liên Tư Thành, chỉ biết rằng hắn ta đã bỏ trốn, mang theo hàng trăm người biến mất.Nhưng thủy quân Đông Nam đã nằm trong tay triều đình, Liên Tư Thành đã không còn cơ hội xoay chuyển tình thế.Sau khi Trữ quốc công biết chuyện, ông ta vô cùng phẫn nộ.Ông ta phát điên mắng Liên Tư Thành một trận, nhưng cho dù có trút giận thế nào thì cũng không thay đổi được sự việc đã xảy ra.Nhận thua như vậy, chẳng phải là đồng nghĩa với việc từ nay về sau ông ta sẽ không thể lộ diện được nữa sao.Bất kể là Liên Tư Thành hay là ông ta, hay là Mộ Dung Bắc Quý đang bị nhốt trong cung.Mỗi người họ đều bị gắn với nỗi ô nhục, trở thành tội đồ trong sử sách lưu truyền ngàn năm.Thật đúng là không cam lòng!