Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1760

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1760Cùng lúc đó tin tức Mộ Dung Bắc Quý và Lan quý phi đều bị cách chức làm thứ dân rốt cuộc cũng truyền đến Giang Nam.La Tước rất kinh ngạc, ban đầu bọn họ đều cho rằng Trữ quốc công đã chết, không ngờ rằng sự thật từ đầu đến cuối là ông ta giả chết.Bây giờ Liên Tư Thành vẫn còn đang bị nhốt trong ngục, La Tước không định nói những tin tức này với hắn.Để ngừa hắn làm ra hành vi kích động gây ảnh hưởng đến hành trình áp giải hắn về kinh thành sau này.Nhưng La Tước không nói, người bên dưới lại không khỏi bàn tán.Đến cả ngục tốt cũng đều thảo luận hăng say thì đương nhiên chuyện này đã truyền đến tai Liên Tư Thành.Trữ Quốc công chết. . .Hắn chán nản nhắm hai mắt lại.Xong rồi, toàn bộ tất cả đều xong rồi.Ngay cả người đa mưu túc trí như Trữ quốc công cuối cùng cũng thất bại, chết thảm trên tay tên hoàng đế chó má.Bây giờ hắn giãy giụa còn có ý nghĩa gì nữa?Hy vọng sống cuối cùng trong lòng Liên Tư Thành giống ngọn nến trong gió bị thổi tắt vậy.Nghe được những tin tức này, Mặc Tuyền lại là đau khổ.Sớm biết Liên Tư Thành sẽ bị bắt, ban đầu ông ta nên chạy trốn một mình.Tội gì ông ta phải theo sát Liên Tư Thành, đến cả ngày lành đều không được trải qua, thậm chí dòng dõi nhà mình cũng hoàn toàn bị chặt đứt rồi.Cứ như vậy thì chắc chắn Liên Tư Thành phải chết, tiếp theo ông ta cũng chết không tử tế được.Không được, ông ta nhất định phải nghĩ cách, chí ít cũng phải làm cho mình tránh khỏi hoạn nạn lúc này.Trong phòng giam mờ tối, Liên Tư Thành nhìn cánh tay mất đi của mình, nở nụ cười khổ.Đến nước này, hắn muốn tìm đến cái chết, nhưng vì thiếu đi một cánh tay, đến cả cách chết có thể diện hắn cũng không thể.Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là ngửa đầu, ra sức cắn lưỡi, chỉ cảm thấy cơn đau đớn thấu trời đất cuồn cuộn kéo đến trong phút chốc.Trước mắt dường như có ánh sáng trắng đầy trời, chặn lại bóng tối tĩnh mịch nơi đây.Hắn không nhìn thấy gì nữa, mọi thứ đều kết thúc rồi.“Tướng quân! Tướng quân!”Bởi vì Liên Tư Thành gục xuống bất ngờ, người phía trên đều ồn ào hô hoán.Động tĩnh này đương nhiên kinh động đến ngục tốt, có người đi tới bên trong dò xét hô hấp của Liên Tư Thành, bị dọa sợ run một cái.“Hắn, hắn không còn thở nữa!”Mặc Tuyền nghe thấy vậy bèn vội vàng đứng lên hô to.“Ta là đại phu, để ta qua xem thử.”Vốn dĩ phòng giam của ông ta và Liên Tư Thành cũng không cùng một chỗ, thậm chí cách nhau khá xa.Vì vậy ông ta đang lo không có cơ hội thích hợp để trải đường thoát thân cho mình sau này.Bây giờ Liên Tư Thành xảy ra chuyện, đây chính là thời cơ tốt nhất.Ngục tốt cũng lo lắng La Tước sẽ hỏi tội nên lập tức đẩy Mặc Tuyền đến cạnh Liên Tư Thành.Liên Tư Thành còn chưa nhắm mắt, một đôi mắt tròn trợn trắng, vô cùng đáng sợ.Mặc Tuyền dò xét cũng biết Liên Tư Thành đã chết hẳn.Nhưng tạm thời ông ta vẫn không thể rời đi, phải chờ La Tước tới mới được.Cho nên ông ta làm bộ làm tịch cứu Liên Tư Thành, khóe mắt lại vẫn luôn chú ý tình hình bên ngoài.

Chương 1760

Cùng lúc đó tin tức Mộ Dung Bắc Quý và Lan quý phi đều bị cách chức làm thứ dân rốt cuộc cũng truyền đến Giang Nam.

La Tước rất kinh ngạc, ban đầu bọn họ đều cho rằng Trữ quốc công đã chết, không ngờ rằng sự thật từ đầu đến cuối là ông ta giả chết.

Bây giờ Liên Tư Thành vẫn còn đang bị nhốt trong ngục, La Tước không định nói những tin tức này với hắn.

Để ngừa hắn làm ra hành vi kích động gây ảnh hưởng đến hành trình áp giải hắn về kinh thành sau này.

Nhưng La Tước không nói, người bên dưới lại không khỏi bàn tán.

Đến cả ngục tốt cũng đều thảo luận hăng say thì đương nhiên chuyện này đã truyền đến tai Liên Tư Thành.

Trữ Quốc công chết. . .

Hắn chán nản nhắm hai mắt lại.

Xong rồi, toàn bộ tất cả đều xong rồi.

Ngay cả người đa mưu túc trí như Trữ quốc công cuối cùng cũng thất bại, chết thảm trên tay tên hoàng đế chó má.

Bây giờ hắn giãy giụa còn có ý nghĩa gì nữa?

Hy vọng sống cuối cùng trong lòng Liên Tư Thành giống ngọn nến trong gió bị thổi tắt vậy.

Nghe được những tin tức này, Mặc Tuyền lại là đau khổ.

Sớm biết Liên Tư Thành sẽ bị bắt, ban đầu ông ta nên chạy trốn một mình.

Tội gì ông ta phải theo sát Liên Tư Thành, đến cả ngày lành đều không được trải qua, thậm chí dòng dõi nhà mình cũng hoàn toàn bị chặt đứt rồi.

Cứ như vậy thì chắc chắn Liên Tư Thành phải chết, tiếp theo ông ta cũng chết không tử tế được.

Không được, ông ta nhất định phải nghĩ cách, chí ít cũng phải làm cho mình tránh khỏi hoạn nạn lúc này.

Trong phòng giam mờ tối, Liên Tư Thành nhìn cánh tay mất đi của mình, nở nụ cười khổ.

Đến nước này, hắn muốn tìm đến cái chết, nhưng vì thiếu đi một cánh tay, đến cả cách chết có thể diện hắn cũng không thể.

Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là ngửa đầu, ra sức cắn lưỡi, chỉ cảm thấy cơn đau đớn thấu trời đất cuồn cuộn kéo đến trong phút chốc.

Trước mắt dường như có ánh sáng trắng đầy trời, chặn lại bóng tối tĩnh mịch nơi đây.

Hắn không nhìn thấy gì nữa, mọi thứ đều kết thúc rồi.

“Tướng quân! Tướng quân!”

Bởi vì Liên Tư Thành gục xuống bất ngờ, người phía trên đều ồn ào hô hoán.

Động tĩnh này đương nhiên kinh động đến ngục tốt, có người đi tới bên trong dò xét hô hấp của Liên Tư Thành, bị dọa sợ run một cái.

“Hắn, hắn không còn thở nữa!”

Mặc Tuyền nghe thấy vậy bèn vội vàng đứng lên hô to.

“Ta là đại phu, để ta qua xem thử.”

Vốn dĩ phòng giam của ông ta và Liên Tư Thành cũng không cùng một chỗ, thậm chí cách nhau khá xa.

Vì vậy ông ta đang lo không có cơ hội thích hợp để trải đường thoát thân cho mình sau này.

Bây giờ Liên Tư Thành xảy ra chuyện, đây chính là thời cơ tốt nhất.

Ngục tốt cũng lo lắng La Tước sẽ hỏi tội nên lập tức đẩy Mặc Tuyền đến cạnh Liên Tư Thành.

Liên Tư Thành còn chưa nhắm mắt, một đôi mắt tròn trợn trắng, vô cùng đáng sợ.

Mặc Tuyền dò xét cũng biết Liên Tư Thành đã chết hẳn.

Nhưng tạm thời ông ta vẫn không thể rời đi, phải chờ La Tước tới mới được.

Cho nên ông ta làm bộ làm tịch cứu Liên Tư Thành, khóe mắt lại vẫn luôn chú ý tình hình bên ngoài.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1760Cùng lúc đó tin tức Mộ Dung Bắc Quý và Lan quý phi đều bị cách chức làm thứ dân rốt cuộc cũng truyền đến Giang Nam.La Tước rất kinh ngạc, ban đầu bọn họ đều cho rằng Trữ quốc công đã chết, không ngờ rằng sự thật từ đầu đến cuối là ông ta giả chết.Bây giờ Liên Tư Thành vẫn còn đang bị nhốt trong ngục, La Tước không định nói những tin tức này với hắn.Để ngừa hắn làm ra hành vi kích động gây ảnh hưởng đến hành trình áp giải hắn về kinh thành sau này.Nhưng La Tước không nói, người bên dưới lại không khỏi bàn tán.Đến cả ngục tốt cũng đều thảo luận hăng say thì đương nhiên chuyện này đã truyền đến tai Liên Tư Thành.Trữ Quốc công chết. . .Hắn chán nản nhắm hai mắt lại.Xong rồi, toàn bộ tất cả đều xong rồi.Ngay cả người đa mưu túc trí như Trữ quốc công cuối cùng cũng thất bại, chết thảm trên tay tên hoàng đế chó má.Bây giờ hắn giãy giụa còn có ý nghĩa gì nữa?Hy vọng sống cuối cùng trong lòng Liên Tư Thành giống ngọn nến trong gió bị thổi tắt vậy.Nghe được những tin tức này, Mặc Tuyền lại là đau khổ.Sớm biết Liên Tư Thành sẽ bị bắt, ban đầu ông ta nên chạy trốn một mình.Tội gì ông ta phải theo sát Liên Tư Thành, đến cả ngày lành đều không được trải qua, thậm chí dòng dõi nhà mình cũng hoàn toàn bị chặt đứt rồi.Cứ như vậy thì chắc chắn Liên Tư Thành phải chết, tiếp theo ông ta cũng chết không tử tế được.Không được, ông ta nhất định phải nghĩ cách, chí ít cũng phải làm cho mình tránh khỏi hoạn nạn lúc này.Trong phòng giam mờ tối, Liên Tư Thành nhìn cánh tay mất đi của mình, nở nụ cười khổ.Đến nước này, hắn muốn tìm đến cái chết, nhưng vì thiếu đi một cánh tay, đến cả cách chết có thể diện hắn cũng không thể.Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là ngửa đầu, ra sức cắn lưỡi, chỉ cảm thấy cơn đau đớn thấu trời đất cuồn cuộn kéo đến trong phút chốc.Trước mắt dường như có ánh sáng trắng đầy trời, chặn lại bóng tối tĩnh mịch nơi đây.Hắn không nhìn thấy gì nữa, mọi thứ đều kết thúc rồi.“Tướng quân! Tướng quân!”Bởi vì Liên Tư Thành gục xuống bất ngờ, người phía trên đều ồn ào hô hoán.Động tĩnh này đương nhiên kinh động đến ngục tốt, có người đi tới bên trong dò xét hô hấp của Liên Tư Thành, bị dọa sợ run một cái.“Hắn, hắn không còn thở nữa!”Mặc Tuyền nghe thấy vậy bèn vội vàng đứng lên hô to.“Ta là đại phu, để ta qua xem thử.”Vốn dĩ phòng giam của ông ta và Liên Tư Thành cũng không cùng một chỗ, thậm chí cách nhau khá xa.Vì vậy ông ta đang lo không có cơ hội thích hợp để trải đường thoát thân cho mình sau này.Bây giờ Liên Tư Thành xảy ra chuyện, đây chính là thời cơ tốt nhất.Ngục tốt cũng lo lắng La Tước sẽ hỏi tội nên lập tức đẩy Mặc Tuyền đến cạnh Liên Tư Thành.Liên Tư Thành còn chưa nhắm mắt, một đôi mắt tròn trợn trắng, vô cùng đáng sợ.Mặc Tuyền dò xét cũng biết Liên Tư Thành đã chết hẳn.Nhưng tạm thời ông ta vẫn không thể rời đi, phải chờ La Tước tới mới được.Cho nên ông ta làm bộ làm tịch cứu Liên Tư Thành, khóe mắt lại vẫn luôn chú ý tình hình bên ngoài.

Chương 1760