Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 1785
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1785Sau một lúc, Chiêu Vũ đế lại nghĩ đến người mà hắn ta vẫn luôn muốn gặp.Vì vậy cất giọng hỏi: “Triệu Minh ở đâu, đến trước đây cho trẫm nhìn kỹ một chút.”Triệu Khương Lan nghe thấy Chiêu Vũ đế đặc biệt gọi mình, chỉ đành thầm than một tiếng, điều chỉnh tâm trạng của mình rồi bước lên phía trước.Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Uyên căng thẳng theo, ánh mắt vẫn luôn rơi trên người hắn.Triệu Khương Lan đi đến phía trước rồi quỳ xuống: “Thảo dân Triệu Minh tham kiến hoàng thượng.”“Đứng dậy rồi nói.”Chiêu Vũ đế thấy dáng vẻ của hắn trông rất trẻ, nhưng mà động tác điềm tĩnh, dáng vẻ thích đáng, trong lòng có phần tán thưởng.“Triệu Minh, trẫm đã nhiều lần nghe nói, người ở Giang Nam lập được công lớn, không chỉ bình định sâu, xông vào trại địch, xúi dục hàng nghìn người phản chiến, mà sau khi bệnh dịch xảy ra đã kịp thời cách ly người dân, chủ động dẫn dắt nhóm đi trị bệnh. Thịnh Khang chúng ta có một người trẻ giống như ngươi, trẫm thật sự rất vui mừng.”Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Thảo dân không dám tranh công, lần này đều là Thần Vương điện hạ có cách dẫn dắt đội, đông đảo tướng sĩ cùng đại phu đồng tâm hiệp lực mới có thể giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất.”“Nghe nói lúc ngươi ở Kinh Thành còn kinh doanh một cửa hàng châu báu trang sức, công việc làm ăn vô cùng phát đạt.”Viên hoàng hậu nhịn không được nói: “Nói ra mới nhớ, bổn cung và ‘Lan Tâm’ có chút duyên phận. Trước đây Sơn Vương đã mua không ít đồ ở cửa hàng các ngươi đến biếu bổn cung, bổn cung nhìn những món đồ trang sức kia thiết kế tinh xảo, khác biệt rất nhiều so với trên phố, trong lòng rất thích. Lúc đó nghĩ rằng, ông chủ đứng phía sau nhất định là một người có tâm tư tinh tế, hôm nay gặp Triệu công tử thì cũng xem như là giải tỏa được nghi hoặc trong lòng.”Triệu Khương Lan chắp tay cười nói: “Nương nương nếu thích thì sau này thảo dân nhất định sẽ càng cố gắng kinh doanh, để có thể mang những đồ vật tinh xảo đến trước mặt nương nương.”Quận chúa Minh Châu nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm khinh thường.Đùa cái gì vậy, chẳng trách ngày bình thường người này lại nham hiểm, ân cần, có thói quen quyến rũ đàn ông.Hóa ra trước giờ vẫn giao thiệp với nữ tử, một đại nam nhân không biết thẹn mà mua châu báu trang sức, thật là không biết xấu hổ.Chiêu Vũ đế trong lòng cũng yêu thích người tài, nóng lòng nói với hoàng hậu: “Này hoàng hậu, tuy nói Triệu công tử là một người kinh doanh tài giỏi, nhưng trẫm lại cảm thấy, nếu như hắn có thể gây dựng trên mặt y thuật thì càng tuyệt vời hơn. Trẫm vẫn luôn muốn bổ sung thành phần nòng cốt mới mẻ cho thái y viện, bây giờ nhìn thấy Triệu Minh, chợt cảm thấy hắn là người lựa chọn thích hợp.”Sắc mặt Triệu Khương Lan khẽ biến, Mộ Dung Bắc Uyên cũng cau mày.Một khi vào thái y viện thì chính là nhận lương bổng của triều đình, trở thành một quan viên biên chế.Mặc dù đối với người bình thường mà nói thì đó là một phần thưởng cực lớn.Nhưng mà, dù sao thì hoàn cảnh của Triệu Khương Lan cũng đặc biệt.Những thái y của của thái y viện, trong đó không thiếu người ngay từ ban đầu đã biết Thần vương phi.Nếu như trong bọn họ có ai đó nghi ngờ về y thuật của Triệu Khương Lan thì không hay rồi.Hơn nữa, thân là một thái y thì khó tránh khỏi việc thường xuyên vào cung, thậm chí là ở lại trong cung.Lúc này, dưới mí mắt của Chiêu Vũ đế, lỡ như bị lộ ra thì Triệu Khương Lan sẽ trở thành con cá trên thớt, khó tránh khỏi một kiếp.Đương nhiên là Triệu Khương Lan cũng biết rõ những điều này, nàng cân nhắc và mở miệng: “Hoàng thượng, thảo dân…”“Phụ hoàng, tạm thời Triệu huynh hắn cũng không biết rõ về quyền hạn của thái y viện, sợ rằng không thể trả lời được trong phút chốc. Nếu như phụ hoàng đã coi trọng hắn như thế, vậy chắc cũng không ngại đợi yến hội kết thúc rồi mới nói chuyện riêng, có được không?”Mọi người có con mắt tinh tường đều có thể nhìn ra, Chiêu Vũ đế là thật sự trọng dụng Triệu Minh.Nếu như không để cho hắn ta chút mặt mũi thì sợ là không có lợi đối với Khương Lan.Vì vậy Mộ Dung Bắc Uyên mới ra mặt giải vây, Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy có đạo lý, cho nên để cho Triệu Khương Lan quay về chỗ ngồi trước.Nhưng Triệu Khương Lan lại không biết được, tuy rằng hiện tại nàng tạm thời không có đáp ứng chuyện thái y viện, nhưng tin tức này không cánh mà bay, đã từ trong cung điện truyền ra ngoài.
Chương 1785
Sau một lúc, Chiêu Vũ đế lại nghĩ đến người mà hắn ta vẫn luôn muốn gặp.
Vì vậy cất giọng hỏi: “Triệu Minh ở đâu, đến trước đây cho trẫm nhìn kỹ một chút.”
Triệu Khương Lan nghe thấy Chiêu Vũ đế đặc biệt gọi mình, chỉ đành thầm than một tiếng, điều chỉnh tâm trạng của mình rồi bước lên phía trước.
Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Uyên căng thẳng theo, ánh mắt vẫn luôn rơi trên người hắn.
Triệu Khương Lan đi đến phía trước rồi quỳ xuống: “Thảo dân Triệu Minh tham kiến hoàng thượng.”
“Đứng dậy rồi nói.”
Chiêu Vũ đế thấy dáng vẻ của hắn trông rất trẻ, nhưng mà động tác điềm tĩnh, dáng vẻ thích đáng, trong lòng có phần tán thưởng.
“Triệu Minh, trẫm đã nhiều lần nghe nói, người ở Giang Nam lập được công lớn, không chỉ bình định sâu, xông vào trại địch, xúi dục hàng nghìn người phản chiến, mà sau khi bệnh dịch xảy ra đã kịp thời cách ly người dân, chủ động dẫn dắt nhóm đi trị bệnh. Thịnh Khang chúng ta có một người trẻ giống như ngươi, trẫm thật sự rất vui mừng.”
Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Thảo dân không dám tranh công, lần này đều là Thần Vương điện hạ có cách dẫn dắt đội, đông đảo tướng sĩ cùng đại phu đồng tâm hiệp lực mới có thể giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất.”
“Nghe nói lúc ngươi ở Kinh Thành còn kinh doanh một cửa hàng châu báu trang sức, công việc làm ăn vô cùng phát đạt.”
Viên hoàng hậu nhịn không được nói: “Nói ra mới nhớ, bổn cung và ‘Lan Tâm’ có chút duyên phận. Trước đây Sơn Vương đã mua không ít đồ ở cửa hàng các ngươi đến biếu bổn cung, bổn cung nhìn những món đồ trang sức kia thiết kế tinh xảo, khác biệt rất nhiều so với trên phố, trong lòng rất thích. Lúc đó nghĩ rằng, ông chủ đứng phía sau nhất định là một người có tâm tư tinh tế, hôm nay gặp Triệu công tử thì cũng xem như là giải tỏa được nghi hoặc trong lòng.”
Triệu Khương Lan chắp tay cười nói: “Nương nương nếu thích thì sau này thảo dân nhất định sẽ càng cố gắng kinh doanh, để có thể mang những đồ vật tinh xảo đến trước mặt nương nương.”
Quận chúa Minh Châu nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm khinh thường.
Đùa cái gì vậy, chẳng trách ngày bình thường người này lại nham hiểm, ân cần, có thói quen quyến rũ đàn ông.
Hóa ra trước giờ vẫn giao thiệp với nữ tử, một đại nam nhân không biết thẹn mà mua châu báu trang sức, thật là không biết xấu hổ.
Chiêu Vũ đế trong lòng cũng yêu thích người tài, nóng lòng nói với hoàng hậu: “Này hoàng hậu, tuy nói Triệu công tử là một người kinh doanh tài giỏi, nhưng trẫm lại cảm thấy, nếu như hắn có thể gây dựng trên mặt y thuật thì càng tuyệt vời hơn. Trẫm vẫn luôn muốn bổ sung thành phần nòng cốt mới mẻ cho thái y viện, bây giờ nhìn thấy Triệu Minh, chợt cảm thấy hắn là người lựa chọn thích hợp.”
Sắc mặt Triệu Khương Lan khẽ biến, Mộ Dung Bắc Uyên cũng cau mày.
Một khi vào thái y viện thì chính là nhận lương bổng của triều đình, trở thành một quan viên biên chế.
Mặc dù đối với người bình thường mà nói thì đó là một phần thưởng cực lớn.
Nhưng mà, dù sao thì hoàn cảnh của Triệu Khương Lan cũng đặc biệt.
Những thái y của của thái y viện, trong đó không thiếu người ngay từ ban đầu đã biết Thần vương phi.
Nếu như trong bọn họ có ai đó nghi ngờ về y thuật của Triệu Khương Lan thì không hay rồi.
Hơn nữa, thân là một thái y thì khó tránh khỏi việc thường xuyên vào cung, thậm chí là ở lại trong cung.
Lúc này, dưới mí mắt của Chiêu Vũ đế, lỡ như bị lộ ra thì Triệu Khương Lan sẽ trở thành con cá trên thớt, khó tránh khỏi một kiếp.
Đương nhiên là Triệu Khương Lan cũng biết rõ những điều này, nàng cân nhắc và mở miệng: “Hoàng thượng, thảo dân…”
“Phụ hoàng, tạm thời Triệu huynh hắn cũng không biết rõ về quyền hạn của thái y viện, sợ rằng không thể trả lời được trong phút chốc. Nếu như phụ hoàng đã coi trọng hắn như thế, vậy chắc cũng không ngại đợi yến hội kết thúc rồi mới nói chuyện riêng, có được không?”
Mọi người có con mắt tinh tường đều có thể nhìn ra, Chiêu Vũ đế là thật sự trọng dụng Triệu Minh.
Nếu như không để cho hắn ta chút mặt mũi thì sợ là không có lợi đối với Khương Lan.
Vì vậy Mộ Dung Bắc Uyên mới ra mặt giải vây, Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy có đạo lý, cho nên để cho Triệu Khương Lan quay về chỗ ngồi trước.
Nhưng Triệu Khương Lan lại không biết được, tuy rằng hiện tại nàng tạm thời không có đáp ứng chuyện thái y viện, nhưng tin tức này không cánh mà bay, đã từ trong cung điện truyền ra ngoài.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1785Sau một lúc, Chiêu Vũ đế lại nghĩ đến người mà hắn ta vẫn luôn muốn gặp.Vì vậy cất giọng hỏi: “Triệu Minh ở đâu, đến trước đây cho trẫm nhìn kỹ một chút.”Triệu Khương Lan nghe thấy Chiêu Vũ đế đặc biệt gọi mình, chỉ đành thầm than một tiếng, điều chỉnh tâm trạng của mình rồi bước lên phía trước.Vẻ mặt Mộ Dung Bắc Uyên căng thẳng theo, ánh mắt vẫn luôn rơi trên người hắn.Triệu Khương Lan đi đến phía trước rồi quỳ xuống: “Thảo dân Triệu Minh tham kiến hoàng thượng.”“Đứng dậy rồi nói.”Chiêu Vũ đế thấy dáng vẻ của hắn trông rất trẻ, nhưng mà động tác điềm tĩnh, dáng vẻ thích đáng, trong lòng có phần tán thưởng.“Triệu Minh, trẫm đã nhiều lần nghe nói, người ở Giang Nam lập được công lớn, không chỉ bình định sâu, xông vào trại địch, xúi dục hàng nghìn người phản chiến, mà sau khi bệnh dịch xảy ra đã kịp thời cách ly người dân, chủ động dẫn dắt nhóm đi trị bệnh. Thịnh Khang chúng ta có một người trẻ giống như ngươi, trẫm thật sự rất vui mừng.”Triệu Khương Lan vội vàng nói: “Thảo dân không dám tranh công, lần này đều là Thần Vương điện hạ có cách dẫn dắt đội, đông đảo tướng sĩ cùng đại phu đồng tâm hiệp lực mới có thể giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất.”“Nghe nói lúc ngươi ở Kinh Thành còn kinh doanh một cửa hàng châu báu trang sức, công việc làm ăn vô cùng phát đạt.”Viên hoàng hậu nhịn không được nói: “Nói ra mới nhớ, bổn cung và ‘Lan Tâm’ có chút duyên phận. Trước đây Sơn Vương đã mua không ít đồ ở cửa hàng các ngươi đến biếu bổn cung, bổn cung nhìn những món đồ trang sức kia thiết kế tinh xảo, khác biệt rất nhiều so với trên phố, trong lòng rất thích. Lúc đó nghĩ rằng, ông chủ đứng phía sau nhất định là một người có tâm tư tinh tế, hôm nay gặp Triệu công tử thì cũng xem như là giải tỏa được nghi hoặc trong lòng.”Triệu Khương Lan chắp tay cười nói: “Nương nương nếu thích thì sau này thảo dân nhất định sẽ càng cố gắng kinh doanh, để có thể mang những đồ vật tinh xảo đến trước mặt nương nương.”Quận chúa Minh Châu nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm khinh thường.Đùa cái gì vậy, chẳng trách ngày bình thường người này lại nham hiểm, ân cần, có thói quen quyến rũ đàn ông.Hóa ra trước giờ vẫn giao thiệp với nữ tử, một đại nam nhân không biết thẹn mà mua châu báu trang sức, thật là không biết xấu hổ.Chiêu Vũ đế trong lòng cũng yêu thích người tài, nóng lòng nói với hoàng hậu: “Này hoàng hậu, tuy nói Triệu công tử là một người kinh doanh tài giỏi, nhưng trẫm lại cảm thấy, nếu như hắn có thể gây dựng trên mặt y thuật thì càng tuyệt vời hơn. Trẫm vẫn luôn muốn bổ sung thành phần nòng cốt mới mẻ cho thái y viện, bây giờ nhìn thấy Triệu Minh, chợt cảm thấy hắn là người lựa chọn thích hợp.”Sắc mặt Triệu Khương Lan khẽ biến, Mộ Dung Bắc Uyên cũng cau mày.Một khi vào thái y viện thì chính là nhận lương bổng của triều đình, trở thành một quan viên biên chế.Mặc dù đối với người bình thường mà nói thì đó là một phần thưởng cực lớn.Nhưng mà, dù sao thì hoàn cảnh của Triệu Khương Lan cũng đặc biệt.Những thái y của của thái y viện, trong đó không thiếu người ngay từ ban đầu đã biết Thần vương phi.Nếu như trong bọn họ có ai đó nghi ngờ về y thuật của Triệu Khương Lan thì không hay rồi.Hơn nữa, thân là một thái y thì khó tránh khỏi việc thường xuyên vào cung, thậm chí là ở lại trong cung.Lúc này, dưới mí mắt của Chiêu Vũ đế, lỡ như bị lộ ra thì Triệu Khương Lan sẽ trở thành con cá trên thớt, khó tránh khỏi một kiếp.Đương nhiên là Triệu Khương Lan cũng biết rõ những điều này, nàng cân nhắc và mở miệng: “Hoàng thượng, thảo dân…”“Phụ hoàng, tạm thời Triệu huynh hắn cũng không biết rõ về quyền hạn của thái y viện, sợ rằng không thể trả lời được trong phút chốc. Nếu như phụ hoàng đã coi trọng hắn như thế, vậy chắc cũng không ngại đợi yến hội kết thúc rồi mới nói chuyện riêng, có được không?”Mọi người có con mắt tinh tường đều có thể nhìn ra, Chiêu Vũ đế là thật sự trọng dụng Triệu Minh.Nếu như không để cho hắn ta chút mặt mũi thì sợ là không có lợi đối với Khương Lan.Vì vậy Mộ Dung Bắc Uyên mới ra mặt giải vây, Chiêu Vũ đế cũng cảm thấy có đạo lý, cho nên để cho Triệu Khương Lan quay về chỗ ngồi trước.Nhưng Triệu Khương Lan lại không biết được, tuy rằng hiện tại nàng tạm thời không có đáp ứng chuyện thái y viện, nhưng tin tức này không cánh mà bay, đã từ trong cung điện truyền ra ngoài.