Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1790

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1790Vì vậy, chân trước Triệu Khương Lan vừa mới đưa bọn trẻ ra ngoài, chân sau đã bị người ta nhìn chằm chằm.“Quận chúa, bên cạnh Triệu Minh là hai con út của Lê Vương, sau khi phu phụ Lê Vương chết, hai tiểu điện hạ vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Thần Vương phủ. Ngoài ra, thiếp thân và thị vệ cũng đi theo bên cạnh Triệu Minh.”Quận chúa Minh Châu vô cùng tức giận, sự đố kỵ nuốt chửng lý trí của nàng ta.Triệu Minh thật sự là quá thủ đoạn.Tiến dần từng bước không nói, đến cả hai đứa trẻ trong quý phủ cũng bị hắn mua chuộc.Mà Mộ Dung Bắc Uyên lại tốt với hắn vô cùng, thiếp thân thị vệ đều cho phép Triệu Minh dùng để bảo vệ an toàn cho hắn.Đây chẳng phải là dự định cho Triệu Minh ở trong phủ cả đời, cùng hắn đầu bạc răng long sao?Lại nghĩ đến trong bữa yến tiệc ở hoàng cung, Mộ Dung Bắc Uyên ở trước mặt mọi người từ chối đề nghị của phụ vương nàng ta, nàng run lên vì thù hận.Nói cái gì mà tưởng niệm tiên vương phi mới không chịu lấy vợ kế, nếu như trong lòng hắn thật sự vừa ý với tiên vương phi thì tại sao lại có thể công khai dẫn một nam nhân vào trong vương phủ chứ.Rõ ràng hắn không muốn cưới nàng ta, toàn tâm toàn ý để cho Triệu Minh bá chiếm.Không được, nàng ta nhất định phải nghĩ cách để diệt trừ cái thứ chướng mắt Triệu Minh này.Hôm sau, quận chúa Minh Châu theo Hạ Chiêu vương vào cung bái kiến.Trước đó, ở yến tiệc chúc mừng, Chiêu Vũ đế định hỏi Hạ Chiêu vương muốn phong thưởng cái gì, ai ngờ rằng ông ta lại lôi chủ đề quận chúa Minh Châu và Mộ Dung Bắc Uyên ra, hại cho Châu Vũ đế không thể tiếp tục hỏi thêm.Thành Mật Đình giàu có và đông đúc không thiếu vàng bạc châu báu.Cuối cùng, Hạ Chiêu vương lập được công lao không nhỏ, cho dù là để thu mua lòng người, Chiêu Vũ đế cũng không thể qua loa quá.Hắn ta có ý định cất nhắc nhi tử của Hạ Chiêu Vương một chút.Từ thời tiên đế đầu tiên, các Phiên vương bình thường không có quyền thừa kế.Trừ khi con trai của Phiên vương có phong hào tương ứng thì triều đình mới suy xét để cho kế thừa vương vị.Chiêu Vũ đế có ý định tạm thời thành toàn cho Mộ Dung Bắc Uyên, vậy thì phong thưởng cho nhi tử của Hạ Chiêu Vương sẽ là biện pháp tốt nhất.Bằng cách này, Hạ Chiêu vương đã chiếm được lợi thế lớn, cũng sẽ không tiện mà níu lấy hôn sự của con gái ông ta không buông nữa.Đúng như Chiêu Vũ đế suy nghĩ, khi Hạ Chiêu vương biết được Chiêu Vũ đế có ý định sắc phong trưởng tử của ông ta, ông ta vui mừng khôn siết.Hạ Chiêu vương quỳ xuống tạ ơn: “Hoàng thượng long ân to lớn, lão thần cảm kích khôn cùng. Lão thần và khuyển tử nhất định sẽ càng dốc sức tận hiến cho hoàng thượng và triều đình, đóng góp cho sự vững chắc của giang sơn triều đình ta.”Quận chúa Minh Châu cũng ở một bên tạ ơn, nhưng trong lòng lo lắng âm ỷ.Nàng ta vốn cho rằng, hôm nay triệu kiến bọn họ vào cung, Chiêu Vũ đế sẽ đề cập đến chuyện phía sau của yến tiệc chúc mừng lần trước.Nhưng Chiêu Vũ đế lại không hề nhắc tới, cũng không biết là quên hoàn toàn hay là cố ý tránh không nói.Trước đây, nàng ta cũng nói với Hạ Chiêu vương rằng, dù thế nào cũng phải nhắc lại một lần.Bây giờ Hạ Chiêu vương bị tin vui to lớn này làm cho đầu óc hoãn loạn, hẳn là đã đem chuyện chung thân đại sự của nữ nhi vứt ra khỏi đầu rồi.Quận chúa Minh Châu cắn môi, bỗng dưng mở miệng: “Hoàng thượng, tiểu nữ có một chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết ngài có thể nghe một lời của tiểu nữ không ạ?”

Chương 1790

Vì vậy, chân trước Triệu Khương Lan vừa mới đưa bọn trẻ ra ngoài, chân sau đã bị người ta nhìn chằm chằm.

“Quận chúa, bên cạnh Triệu Minh là hai con út của Lê Vương, sau khi phu phụ Lê Vương chết, hai tiểu điện hạ vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Thần Vương phủ. Ngoài ra, thiếp thân và thị vệ cũng đi theo bên cạnh Triệu Minh.”

Quận chúa Minh Châu vô cùng tức giận, sự đố kỵ nuốt chửng lý trí của nàng ta.

Triệu Minh thật sự là quá thủ đoạn.

Tiến dần từng bước không nói, đến cả hai đứa trẻ trong quý phủ cũng bị hắn mua chuộc.

Mà Mộ Dung Bắc Uyên lại tốt với hắn vô cùng, thiếp thân thị vệ đều cho phép Triệu Minh dùng để bảo vệ an toàn cho hắn.

Đây chẳng phải là dự định cho Triệu Minh ở trong phủ cả đời, cùng hắn đầu bạc răng long sao?

Lại nghĩ đến trong bữa yến tiệc ở hoàng cung, Mộ Dung Bắc Uyên ở trước mặt mọi người từ chối đề nghị của phụ vương nàng ta, nàng run lên vì thù hận.

Nói cái gì mà tưởng niệm tiên vương phi mới không chịu lấy vợ kế, nếu như trong lòng hắn thật sự vừa ý với tiên vương phi thì tại sao lại có thể công khai dẫn một nam nhân vào trong vương phủ chứ.

Rõ ràng hắn không muốn cưới nàng ta, toàn tâm toàn ý để cho Triệu Minh bá chiếm.

Không được, nàng ta nhất định phải nghĩ cách để diệt trừ cái thứ chướng mắt Triệu Minh này.

Hôm sau, quận chúa Minh Châu theo Hạ Chiêu vương vào cung bái kiến.

Trước đó, ở yến tiệc chúc mừng, Chiêu Vũ đế định hỏi Hạ Chiêu vương muốn phong thưởng cái gì, ai ngờ rằng ông ta lại lôi chủ đề quận chúa Minh Châu và Mộ Dung Bắc Uyên ra, hại cho Châu Vũ đế không thể tiếp tục hỏi thêm.

Thành Mật Đình giàu có và đông đúc không thiếu vàng bạc châu báu.

Cuối cùng, Hạ Chiêu vương lập được công lao không nhỏ, cho dù là để thu mua lòng người, Chiêu Vũ đế cũng không thể qua loa quá.

Hắn ta có ý định cất nhắc nhi tử của Hạ Chiêu Vương một chút.

Từ thời tiên đế đầu tiên, các Phiên vương bình thường không có quyền thừa kế.

Trừ khi con trai của Phiên vương có phong hào tương ứng thì triều đình mới suy xét để cho kế thừa vương vị.

Chiêu Vũ đế có ý định tạm thời thành toàn cho Mộ Dung Bắc Uyên, vậy thì phong thưởng cho nhi tử của Hạ Chiêu Vương sẽ là biện pháp tốt nhất.

Bằng cách này, Hạ Chiêu vương đã chiếm được lợi thế lớn, cũng sẽ không tiện mà níu lấy hôn sự của con gái ông ta không buông nữa.

Đúng như Chiêu Vũ đế suy nghĩ, khi Hạ Chiêu vương biết được Chiêu Vũ đế có ý định sắc phong trưởng tử của ông ta, ông ta vui mừng khôn siết.

Hạ Chiêu vương quỳ xuống tạ ơn: “Hoàng thượng long ân to lớn, lão thần cảm kích khôn cùng. Lão thần và khuyển tử nhất định sẽ càng dốc sức tận hiến cho hoàng thượng và triều đình, đóng góp cho sự vững chắc của giang sơn triều đình ta.”

Quận chúa Minh Châu cũng ở một bên tạ ơn, nhưng trong lòng lo lắng âm ỷ.

Nàng ta vốn cho rằng, hôm nay triệu kiến bọn họ vào cung, Chiêu Vũ đế sẽ đề cập đến chuyện phía sau của yến tiệc chúc mừng lần trước.

Nhưng Chiêu Vũ đế lại không hề nhắc tới, cũng không biết là quên hoàn toàn hay là cố ý tránh không nói.

Trước đây, nàng ta cũng nói với Hạ Chiêu vương rằng, dù thế nào cũng phải nhắc lại một lần.

Bây giờ Hạ Chiêu vương bị tin vui to lớn này làm cho đầu óc hoãn loạn, hẳn là đã đem chuyện chung thân đại sự của nữ nhi vứt ra khỏi đầu rồi.

Quận chúa Minh Châu cắn môi, bỗng dưng mở miệng: “Hoàng thượng, tiểu nữ có một chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết ngài có thể nghe một lời của tiểu nữ không ạ?”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1790Vì vậy, chân trước Triệu Khương Lan vừa mới đưa bọn trẻ ra ngoài, chân sau đã bị người ta nhìn chằm chằm.“Quận chúa, bên cạnh Triệu Minh là hai con út của Lê Vương, sau khi phu phụ Lê Vương chết, hai tiểu điện hạ vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Thần Vương phủ. Ngoài ra, thiếp thân và thị vệ cũng đi theo bên cạnh Triệu Minh.”Quận chúa Minh Châu vô cùng tức giận, sự đố kỵ nuốt chửng lý trí của nàng ta.Triệu Minh thật sự là quá thủ đoạn.Tiến dần từng bước không nói, đến cả hai đứa trẻ trong quý phủ cũng bị hắn mua chuộc.Mà Mộ Dung Bắc Uyên lại tốt với hắn vô cùng, thiếp thân thị vệ đều cho phép Triệu Minh dùng để bảo vệ an toàn cho hắn.Đây chẳng phải là dự định cho Triệu Minh ở trong phủ cả đời, cùng hắn đầu bạc răng long sao?Lại nghĩ đến trong bữa yến tiệc ở hoàng cung, Mộ Dung Bắc Uyên ở trước mặt mọi người từ chối đề nghị của phụ vương nàng ta, nàng run lên vì thù hận.Nói cái gì mà tưởng niệm tiên vương phi mới không chịu lấy vợ kế, nếu như trong lòng hắn thật sự vừa ý với tiên vương phi thì tại sao lại có thể công khai dẫn một nam nhân vào trong vương phủ chứ.Rõ ràng hắn không muốn cưới nàng ta, toàn tâm toàn ý để cho Triệu Minh bá chiếm.Không được, nàng ta nhất định phải nghĩ cách để diệt trừ cái thứ chướng mắt Triệu Minh này.Hôm sau, quận chúa Minh Châu theo Hạ Chiêu vương vào cung bái kiến.Trước đó, ở yến tiệc chúc mừng, Chiêu Vũ đế định hỏi Hạ Chiêu vương muốn phong thưởng cái gì, ai ngờ rằng ông ta lại lôi chủ đề quận chúa Minh Châu và Mộ Dung Bắc Uyên ra, hại cho Châu Vũ đế không thể tiếp tục hỏi thêm.Thành Mật Đình giàu có và đông đúc không thiếu vàng bạc châu báu.Cuối cùng, Hạ Chiêu vương lập được công lao không nhỏ, cho dù là để thu mua lòng người, Chiêu Vũ đế cũng không thể qua loa quá.Hắn ta có ý định cất nhắc nhi tử của Hạ Chiêu Vương một chút.Từ thời tiên đế đầu tiên, các Phiên vương bình thường không có quyền thừa kế.Trừ khi con trai của Phiên vương có phong hào tương ứng thì triều đình mới suy xét để cho kế thừa vương vị.Chiêu Vũ đế có ý định tạm thời thành toàn cho Mộ Dung Bắc Uyên, vậy thì phong thưởng cho nhi tử của Hạ Chiêu Vương sẽ là biện pháp tốt nhất.Bằng cách này, Hạ Chiêu vương đã chiếm được lợi thế lớn, cũng sẽ không tiện mà níu lấy hôn sự của con gái ông ta không buông nữa.Đúng như Chiêu Vũ đế suy nghĩ, khi Hạ Chiêu vương biết được Chiêu Vũ đế có ý định sắc phong trưởng tử của ông ta, ông ta vui mừng khôn siết.Hạ Chiêu vương quỳ xuống tạ ơn: “Hoàng thượng long ân to lớn, lão thần cảm kích khôn cùng. Lão thần và khuyển tử nhất định sẽ càng dốc sức tận hiến cho hoàng thượng và triều đình, đóng góp cho sự vững chắc của giang sơn triều đình ta.”Quận chúa Minh Châu cũng ở một bên tạ ơn, nhưng trong lòng lo lắng âm ỷ.Nàng ta vốn cho rằng, hôm nay triệu kiến bọn họ vào cung, Chiêu Vũ đế sẽ đề cập đến chuyện phía sau của yến tiệc chúc mừng lần trước.Nhưng Chiêu Vũ đế lại không hề nhắc tới, cũng không biết là quên hoàn toàn hay là cố ý tránh không nói.Trước đây, nàng ta cũng nói với Hạ Chiêu vương rằng, dù thế nào cũng phải nhắc lại một lần.Bây giờ Hạ Chiêu vương bị tin vui to lớn này làm cho đầu óc hoãn loạn, hẳn là đã đem chuyện chung thân đại sự của nữ nhi vứt ra khỏi đầu rồi.Quận chúa Minh Châu cắn môi, bỗng dưng mở miệng: “Hoàng thượng, tiểu nữ có một chuyện muốn nói riêng với ngài, không biết ngài có thể nghe một lời của tiểu nữ không ạ?”

Chương 1790