Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 1855

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1855Cũng coi như quận chúa Minh Châu mạng lớn, chim chóc được Triệu khương Lan phái đi truyền miệng nhau, cuối cùng tìm được nàng ta ở cửa một hang động bị đổ.Chim nhỏ ríu rít quay về Vương phủ, chạy đến trước mặt Triệu Khương Lan giành công.Triệu Khương Lan vội vàng báo cho Mộ Dung Bắc Uyên biết: “Mau, chúng tìm được quận chúa rồi, chàng mau tranh thủ thời gian dẫn người đi cứu nàng ấy đi.”Mấy canh giờ sau, Mộ Dung Bắc Uyên cuối cùng cũng tìm thấy quận chúa Minh Châu yếu ớt ở trong hang động.Lâu như vậy không ăn gì, thậm chí một ngụm nước cũng không được uống, nàng ta không có sức lực, nằm xụi lơ trên mặt đất, vừa đói vừa sợ.Đúng lúc cả người đang thảm hại thì đột nhiên nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, giống như tìm thấy được ánh sáng trong bóng tối vậy.Bỗng chốc quận chúa Minh Châu khóc òa lên: “Điện hạ, cuối cùng huynh cũng đến cứu muội rồi!”Mộ Dung Bắc Uyên sài người dìu nàng ta đứng dậy, mở miệng nói: “Hôm nay có thể tìm được quận chúa, tất cả công lao đều ở Triệu Minh. Nếu quận chúa muốn cảm ơn thì vẫn nên cảm ơn huynh ấy.”Quận chúa Minh Châu dừng lại một chút: “Muội biết rồi, chắc chắn muội sẽ đích thân đến cảm ơn Triệu công tử.”Sau khi đưa nàng ta về nhà, Hạ Chiêu vương đã cảm ơn Mộ Dung Bắc Uyên rất nhiều.Mộ Dung Bắc Uyên không nói gì thêm, trực tiếp vào cung báo cáo kết quả nhiệm vụ với Chiêu Vũ đế.Hắn nhịn không được mà hỏi: “Phụ hoàng, cái người còn bị giam trong Kinh Triệu phủ kia, người định xử lý như thế nào?”Chiêu Vũ đế nặng nề than thở một tiếng: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Nàng ấy cũng không phải cố ý lầm đường lạc lối, trẫm cho rằng, vẫn nên tha thứ đi.”Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên có ý định sẽ trực tiếp mang người đến giết nàng ta, giải trừ Sát của Mộ Dung Bắc Hải.Nhưng Triệu Khương Lan khuyên hắn đừng nên tùy tiện làm liều, nếu sau này Chiêu Vũ đế biết được, chắc chắn sẽ sinh ra khoảng cách với hắn.Cái sọt này vốn là do Chiêu Vũ đế tự mình tạo ra, chi bằng để hắn ta tự đưa ra lựa chọn.Mộ Dung Bắc Uyên suy nghĩ, vẫn nên bẩm báo đúng sự thật.“Phụ hoàng, có chuyện này nhi thần phải bấm báo với người. Tính mạng của nữ nhân này, thật ra có liên quan đến bệnh ở chân của tam ca, nếu như nàng ta chết đi, bệnh ở chân của tam ca mới có hy vọng bình phục.”Chiêu Vũ đế bỗng nhiên đứng dậy: “Con nói cái gì? Sao lại có chuyện vớ vẩn như vậy được.”“Những gì nhi thần nói đều là sự thật. Không phải phụ hoàng vẫn luôn cảm thấy kì lạ sao, bệnh ở chân của tam ca có thể bình phục theo từng giai đoạn, uống thuốc hay châm cứu đều không hiệu nghiệm, nhưng qua một khoảng thời gian lại khỏe lên một chút.”Mộ Dung Bắc Uyên bình tĩnh nhìn hắn ta: “Đây là bởi vì, cái gọi là bệnh ở chân của Tam ca, từ đầu đến cuối đều không phải là một căn bệnh, mà là một thứ được gọi là Tử Sát.”“Tử Sát?”Chiêu Vũ đế không rõ Tử Sát là gì, nhưng hắn ta vẫn có thể cảm nhận được một thứ kỳ dị u ám ở đằng sau.“Cuối cùng đó là vật gì?”“Đó là tập hợp những oan hồn đã chết nhưng không được yên nghỉ, luyện chúng thành Sát Khí, cưỡng ép chúng nhập vào trong cơ thể của một người nào đó. Chỉ cần oan hồn đó không được yên nghỉ, Sát Khí vẫn sẽ tồn tại. Nhưng nếu như oan hồn trong đó được yên nghỉ, Tam ca sẽ phá giải được Sát của mình, do đó mới có thể bình phục được.”Chiêu Vũ đế không dám tin nhìn Mộ Dung Bắc Uyên: “Làm sao có thể, thế gian này làm sao có thể có thứ nham hiểm như vậy!”“Phụ hoàng, thiên hạ rộng lớn, không thiếu những điều kỳ lạ. năm đó Tam ca thân là thái tử của một quốc gia, thân phận đặc biệt, đích thị là đã có người cố tình theo dõi mới có thể xuống tay với Tam ca tàn độc đến như vậy. Mà y thuật của những đại phu bình thường có hạn, không thể nhận ra được, chỉ là nhiều lần cho thuốc uống nhưng vẫn không có hiệu quả. Mãi cho đến khi…”Chiêu Vũ đế giận dữ gõ lên bàn: “Mãi cho đến khi Triệu khương Lan hiểu biết sâu rộng, phát hiện ra sự khác thường trong bệnh tình của nó, mới nói ra chân tướng. Vậy các con làm sao mà chân của Hải Nhi có thể chậm rãi tốt lên vậy?”

Chương 1855

Cũng coi như quận chúa Minh Châu mạng lớn, chim chóc được Triệu khương Lan phái đi truyền miệng nhau, cuối cùng tìm được nàng ta ở cửa một hang động bị đổ.

Chim nhỏ ríu rít quay về Vương phủ, chạy đến trước mặt Triệu Khương Lan giành công.

Triệu Khương Lan vội vàng báo cho Mộ Dung Bắc Uyên biết: “Mau, chúng tìm được quận chúa rồi, chàng mau tranh thủ thời gian dẫn người đi cứu nàng ấy đi.”

Mấy canh giờ sau, Mộ Dung Bắc Uyên cuối cùng cũng tìm thấy quận chúa Minh Châu yếu ớt ở trong hang động.

Lâu như vậy không ăn gì, thậm chí một ngụm nước cũng không được uống, nàng ta không có sức lực, nằm xụi lơ trên mặt đất, vừa đói vừa sợ.

Đúng lúc cả người đang thảm hại thì đột nhiên nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, giống như tìm thấy được ánh sáng trong bóng tối vậy.

Bỗng chốc quận chúa Minh Châu khóc òa lên: “Điện hạ, cuối cùng huynh cũng đến cứu muội rồi!”

Mộ Dung Bắc Uyên sài người dìu nàng ta đứng dậy, mở miệng nói: “Hôm nay có thể tìm được quận chúa, tất cả công lao đều ở Triệu Minh. Nếu quận chúa muốn cảm ơn thì vẫn nên cảm ơn huynh ấy.”

Quận chúa Minh Châu dừng lại một chút: “Muội biết rồi, chắc chắn muội sẽ đích thân đến cảm ơn Triệu công tử.”

Sau khi đưa nàng ta về nhà, Hạ Chiêu vương đã cảm ơn Mộ Dung Bắc Uyên rất nhiều.

Mộ Dung Bắc Uyên không nói gì thêm, trực tiếp vào cung báo cáo kết quả nhiệm vụ với Chiêu Vũ đế.

Hắn nhịn không được mà hỏi: “Phụ hoàng, cái người còn bị giam trong Kinh Triệu phủ kia, người định xử lý như thế nào?”

Chiêu Vũ đế nặng nề than thở một tiếng: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Nàng ấy cũng không phải cố ý lầm đường lạc lối, trẫm cho rằng, vẫn nên tha thứ đi.”

Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên có ý định sẽ trực tiếp mang người đến giết nàng ta, giải trừ Sát của Mộ Dung Bắc Hải.

Nhưng Triệu Khương Lan khuyên hắn đừng nên tùy tiện làm liều, nếu sau này Chiêu Vũ đế biết được, chắc chắn sẽ sinh ra khoảng cách với hắn.

Cái sọt này vốn là do Chiêu Vũ đế tự mình tạo ra, chi bằng để hắn ta tự đưa ra lựa chọn.

Mộ Dung Bắc Uyên suy nghĩ, vẫn nên bẩm báo đúng sự thật.

“Phụ hoàng, có chuyện này nhi thần phải bấm báo với người. Tính mạng của nữ nhân này, thật ra có liên quan đến bệnh ở chân của tam ca, nếu như nàng ta chết đi, bệnh ở chân của tam ca mới có hy vọng bình phục.”

Chiêu Vũ đế bỗng nhiên đứng dậy: “Con nói cái gì? Sao lại có chuyện vớ vẩn như vậy được.”

“Những gì nhi thần nói đều là sự thật. Không phải phụ hoàng vẫn luôn cảm thấy kì lạ sao, bệnh ở chân của tam ca có thể bình phục theo từng giai đoạn, uống thuốc hay châm cứu đều không hiệu nghiệm, nhưng qua một khoảng thời gian lại khỏe lên một chút.”

Mộ Dung Bắc Uyên bình tĩnh nhìn hắn ta: “Đây là bởi vì, cái gọi là bệnh ở chân của Tam ca, từ đầu đến cuối đều không phải là một căn bệnh, mà là một thứ được gọi là Tử Sát.”

“Tử Sát?”

Chiêu Vũ đế không rõ Tử Sát là gì, nhưng hắn ta vẫn có thể cảm nhận được một thứ kỳ dị u ám ở đằng sau.

“Cuối cùng đó là vật gì?”

“Đó là tập hợp những oan hồn đã chết nhưng không được yên nghỉ, luyện chúng thành Sát Khí, cưỡng ép chúng nhập vào trong cơ thể của một người nào đó. Chỉ cần oan hồn đó không được yên nghỉ, Sát Khí vẫn sẽ tồn tại. Nhưng nếu như oan hồn trong đó được yên nghỉ, Tam ca sẽ phá giải được Sát của mình, do đó mới có thể bình phục được.”

Chiêu Vũ đế không dám tin nhìn Mộ Dung Bắc Uyên: “Làm sao có thể, thế gian này làm sao có thể có thứ nham hiểm như vậy!”

“Phụ hoàng, thiên hạ rộng lớn, không thiếu những điều kỳ lạ. năm đó Tam ca thân là thái tử của một quốc gia, thân phận đặc biệt, đích thị là đã có người cố tình theo dõi mới có thể xuống tay với Tam ca tàn độc đến như vậy. Mà y thuật của những đại phu bình thường có hạn, không thể nhận ra được, chỉ là nhiều lần cho thuốc uống nhưng vẫn không có hiệu quả. Mãi cho đến khi…”

Chiêu Vũ đế giận dữ gõ lên bàn: “Mãi cho đến khi Triệu khương Lan hiểu biết sâu rộng, phát hiện ra sự khác thường trong bệnh tình của nó, mới nói ra chân tướng. Vậy các con làm sao mà chân của Hải Nhi có thể chậm rãi tốt lên vậy?”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 1855Cũng coi như quận chúa Minh Châu mạng lớn, chim chóc được Triệu khương Lan phái đi truyền miệng nhau, cuối cùng tìm được nàng ta ở cửa một hang động bị đổ.Chim nhỏ ríu rít quay về Vương phủ, chạy đến trước mặt Triệu Khương Lan giành công.Triệu Khương Lan vội vàng báo cho Mộ Dung Bắc Uyên biết: “Mau, chúng tìm được quận chúa rồi, chàng mau tranh thủ thời gian dẫn người đi cứu nàng ấy đi.”Mấy canh giờ sau, Mộ Dung Bắc Uyên cuối cùng cũng tìm thấy quận chúa Minh Châu yếu ớt ở trong hang động.Lâu như vậy không ăn gì, thậm chí một ngụm nước cũng không được uống, nàng ta không có sức lực, nằm xụi lơ trên mặt đất, vừa đói vừa sợ.Đúng lúc cả người đang thảm hại thì đột nhiên nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên, giống như tìm thấy được ánh sáng trong bóng tối vậy.Bỗng chốc quận chúa Minh Châu khóc òa lên: “Điện hạ, cuối cùng huynh cũng đến cứu muội rồi!”Mộ Dung Bắc Uyên sài người dìu nàng ta đứng dậy, mở miệng nói: “Hôm nay có thể tìm được quận chúa, tất cả công lao đều ở Triệu Minh. Nếu quận chúa muốn cảm ơn thì vẫn nên cảm ơn huynh ấy.”Quận chúa Minh Châu dừng lại một chút: “Muội biết rồi, chắc chắn muội sẽ đích thân đến cảm ơn Triệu công tử.”Sau khi đưa nàng ta về nhà, Hạ Chiêu vương đã cảm ơn Mộ Dung Bắc Uyên rất nhiều.Mộ Dung Bắc Uyên không nói gì thêm, trực tiếp vào cung báo cáo kết quả nhiệm vụ với Chiêu Vũ đế.Hắn nhịn không được mà hỏi: “Phụ hoàng, cái người còn bị giam trong Kinh Triệu phủ kia, người định xử lý như thế nào?”Chiêu Vũ đế nặng nề than thở một tiếng: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Nàng ấy cũng không phải cố ý lầm đường lạc lối, trẫm cho rằng, vẫn nên tha thứ đi.”Vốn dĩ Mộ Dung Bắc Uyên có ý định sẽ trực tiếp mang người đến giết nàng ta, giải trừ Sát của Mộ Dung Bắc Hải.Nhưng Triệu Khương Lan khuyên hắn đừng nên tùy tiện làm liều, nếu sau này Chiêu Vũ đế biết được, chắc chắn sẽ sinh ra khoảng cách với hắn.Cái sọt này vốn là do Chiêu Vũ đế tự mình tạo ra, chi bằng để hắn ta tự đưa ra lựa chọn.Mộ Dung Bắc Uyên suy nghĩ, vẫn nên bẩm báo đúng sự thật.“Phụ hoàng, có chuyện này nhi thần phải bấm báo với người. Tính mạng của nữ nhân này, thật ra có liên quan đến bệnh ở chân của tam ca, nếu như nàng ta chết đi, bệnh ở chân của tam ca mới có hy vọng bình phục.”Chiêu Vũ đế bỗng nhiên đứng dậy: “Con nói cái gì? Sao lại có chuyện vớ vẩn như vậy được.”“Những gì nhi thần nói đều là sự thật. Không phải phụ hoàng vẫn luôn cảm thấy kì lạ sao, bệnh ở chân của tam ca có thể bình phục theo từng giai đoạn, uống thuốc hay châm cứu đều không hiệu nghiệm, nhưng qua một khoảng thời gian lại khỏe lên một chút.”Mộ Dung Bắc Uyên bình tĩnh nhìn hắn ta: “Đây là bởi vì, cái gọi là bệnh ở chân của Tam ca, từ đầu đến cuối đều không phải là một căn bệnh, mà là một thứ được gọi là Tử Sát.”“Tử Sát?”Chiêu Vũ đế không rõ Tử Sát là gì, nhưng hắn ta vẫn có thể cảm nhận được một thứ kỳ dị u ám ở đằng sau.“Cuối cùng đó là vật gì?”“Đó là tập hợp những oan hồn đã chết nhưng không được yên nghỉ, luyện chúng thành Sát Khí, cưỡng ép chúng nhập vào trong cơ thể của một người nào đó. Chỉ cần oan hồn đó không được yên nghỉ, Sát Khí vẫn sẽ tồn tại. Nhưng nếu như oan hồn trong đó được yên nghỉ, Tam ca sẽ phá giải được Sát của mình, do đó mới có thể bình phục được.”Chiêu Vũ đế không dám tin nhìn Mộ Dung Bắc Uyên: “Làm sao có thể, thế gian này làm sao có thể có thứ nham hiểm như vậy!”“Phụ hoàng, thiên hạ rộng lớn, không thiếu những điều kỳ lạ. năm đó Tam ca thân là thái tử của một quốc gia, thân phận đặc biệt, đích thị là đã có người cố tình theo dõi mới có thể xuống tay với Tam ca tàn độc đến như vậy. Mà y thuật của những đại phu bình thường có hạn, không thể nhận ra được, chỉ là nhiều lần cho thuốc uống nhưng vẫn không có hiệu quả. Mãi cho đến khi…”Chiêu Vũ đế giận dữ gõ lên bàn: “Mãi cho đến khi Triệu khương Lan hiểu biết sâu rộng, phát hiện ra sự khác thường trong bệnh tình của nó, mới nói ra chân tướng. Vậy các con làm sao mà chân của Hải Nhi có thể chậm rãi tốt lên vậy?”

Chương 1855