“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…
Chương 331: 331: Được! Tôi Tin Anh!
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiếng gió vù vù truyền đến, còn có cả những giọt máu bị vẩy ra, khiến bọn binh sĩ run lẩy bẩy!Sau đó, Trần Hạo đứng trước mặt binh sĩ: "Nói cho tòi!”"Tôi thật sự không biết! ’’, binh sĩ chảy cả nước mắt nước mũi!Ầm! Trần Hạo quất gậy sắt vào người một tên đàn em cũng đang quỳ xuống, người kia lập tức bay ra ngoài, khiến bức tường nứt ra một vết đáng sợ rồimới dừng lại."Nói! ", Trần Hạo hung ác hỏi lại lần nữa."Tòi thật sự không biết! Thật đấy, cầu xin anh, tha mạng cho tôi!", binh sĩ dập đầu với Trần Hạo, sợ hãi gào khóc!Trần Hạo thản nhiên nói: "Được! Tôi tin anh!"Binh sĩ như được tha tội ngẩng đầu lên, đã thấy ống thép vung đến, sau đó hai mắt hắn ta tối sầm, không còn biết gì nữa!Mà Trần Hạo làm xong những việc này, thản nhiên ném Ống thép xuống, đi đến bên cạnh Tiêu Nhất Phi, cởi dây trói cho cò ây.Gương mặt Tiêu Nhất Phi lộ vẻ mê hoặc nhìn về phía Trần Hạo, quyến rũ từ trong xươngcốt, giống như chỉ chốc lát sau sẽ bị k*ch th*ch dâng lên, kẻ già đời trong chuyện tình cảm như Trần Hạo nhìn thấy cũng không tránh khỏi tim đập thình thịch."Cò còn cười được à?Không sợ sao?", Trần Hạo cố gắng thoát khỏi tình thế xấu hổ, hỏi một câu."Tòi không sợ! Tôi vẫn luôn đợi cậu!".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếng gió vù vù truyền đến, còn có cả những giọt máu bị vẩy ra, khiến bọn binh sĩ run lẩy bẩy!
Sau đó, Trần Hạo đứng trước mặt binh sĩ: "Nói cho tòi!”
"Tôi thật sự không biết! ’’, binh sĩ chảy cả nước mắt nước mũi!
Ầm! Trần Hạo quất gậy sắt vào người một tên đàn em cũng đang quỳ xuống, người kia lập tức bay ra ngoài, khiến bức tường nứt ra một vết đáng sợ rồi
mới dừng lại.
"Nói! ", Trần Hạo hung ác hỏi lại lần nữa.
"Tòi thật sự không biết! Thật đấy, cầu xin anh, tha mạng cho tôi!", binh sĩ dập đầu với Trần Hạo, sợ hãi gào khóc!
Trần Hạo thản nhiên nói: "Được! Tôi tin anh!"
Binh sĩ như được tha tội ngẩng đầu lên, đã thấy ống thép vung đến, sau đó hai mắt hắn ta tối sầm, không còn biết gì nữa!
Mà Trần Hạo làm xong những việc này, thản nhiên ném Ống thép xuống, đi đến bên cạnh Tiêu Nhất Phi, cởi dây trói cho cò ây.
Gương mặt Tiêu Nhất Phi lộ vẻ mê hoặc nhìn về phía Trần Hạo, quyến rũ từ trong xương
cốt, giống như chỉ chốc lát sau sẽ bị k*ch th*ch dâng lên, kẻ già đời trong chuyện tình cảm như Trần Hạo nhìn thấy cũng không tránh khỏi tim đập thình thịch.
"Cò còn cười được à?
Không sợ sao?", Trần Hạo cố gắng thoát khỏi tình thế xấu hổ, hỏi một câu.
"Tòi không sợ! Tôi vẫn luôn đợi cậu!"
.
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiếng gió vù vù truyền đến, còn có cả những giọt máu bị vẩy ra, khiến bọn binh sĩ run lẩy bẩy!Sau đó, Trần Hạo đứng trước mặt binh sĩ: "Nói cho tòi!”"Tôi thật sự không biết! ’’, binh sĩ chảy cả nước mắt nước mũi!Ầm! Trần Hạo quất gậy sắt vào người một tên đàn em cũng đang quỳ xuống, người kia lập tức bay ra ngoài, khiến bức tường nứt ra một vết đáng sợ rồimới dừng lại."Nói! ", Trần Hạo hung ác hỏi lại lần nữa."Tòi thật sự không biết! Thật đấy, cầu xin anh, tha mạng cho tôi!", binh sĩ dập đầu với Trần Hạo, sợ hãi gào khóc!Trần Hạo thản nhiên nói: "Được! Tôi tin anh!"Binh sĩ như được tha tội ngẩng đầu lên, đã thấy ống thép vung đến, sau đó hai mắt hắn ta tối sầm, không còn biết gì nữa!Mà Trần Hạo làm xong những việc này, thản nhiên ném Ống thép xuống, đi đến bên cạnh Tiêu Nhất Phi, cởi dây trói cho cò ây.Gương mặt Tiêu Nhất Phi lộ vẻ mê hoặc nhìn về phía Trần Hạo, quyến rũ từ trong xươngcốt, giống như chỉ chốc lát sau sẽ bị k*ch th*ch dâng lên, kẻ già đời trong chuyện tình cảm như Trần Hạo nhìn thấy cũng không tránh khỏi tim đập thình thịch."Cò còn cười được à?Không sợ sao?", Trần Hạo cố gắng thoát khỏi tình thế xấu hổ, hỏi một câu."Tòi không sợ! Tôi vẫn luôn đợi cậu!".