“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…
Chương 351: 351: Anh Nói Này Bà Xã Anh Được Mời Đến Đấy
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đúng lúc này Trần Hạo bước vào, Bạch Phi Nhi liếc nhìn Trần Hạo nói: "Buổi tối đi theo Ninh Mòng, anh phải nhớ kỹ, không được đế cò bé uống rượu, còn có, anh phải bảo vệ cò bé an toàn!""Anh nói này bà xã, anh được mời đến đấy, làm thế nào lại giống như anh là vệ sĩ vậy!", Trần Hạo mặt mũi xám xịt nói.Bạch Phi Nhi hung dữ trừng mắt lườm Trân Hạo, không nói gì nhưng cực kỳ oai phong."Được được! Đồng ý với hai người không được sao? Anh cam đoan sẽ đưa cô bé về cho em, hoàn hảo không tổn hại chút nào!""Được rồi, hai người đi đi, em còn có việc phải làm!""Oh yeah! Chị muôn năm!", Tống Ninh Mông hoạt bát nhảy nhót lôi kéo Trần Hạo rời đi.Sau khi hai người rời khỏi Bạch Thị, đi thẳng đến câu lạc bộ siêu xe, Trần Hạo lái chiếc xe BMW 3 của Tống Ninh Mòng, không đến nửa tiếng đã đi đến núi Trấn Vân.Núi Trấn Vân là nơi tụ tập nối tiếng của những kẻ yêu thích đường núi ở tỉnh Hải Dương, mà câu lạc bộ siêu xe mới lại nằm ngay giữa sườn núi của núi.Dọc đường đi Trần Hạo vẫn luôn suy xét nhìn vào gương chiếu hậu.Hành động ấy bị Tống Ninh Mòng nhìn thấy, không kiềm được hỏi: "Anh rể, anh đang nhìn gì vậy!"Trần Hạo cười: "Không có gì!"Trong lòng cò bé hoàn toàn tập trung vào bữa tiệc sắp diễnra ở câu lạc bộ siêu xe, nên không chú ý đến vẻ mặt của anh.Về phần Trần Hạo tại sao cứ liên tục nhìn về phía sau, đó là vì nửa tiếng sau khi rời khỏi Bạch Thị, sau lưng có một chiếc Audi vẫn luôn bám theo hai người.Họ đã bị theo dõi!Người theo dõi này rốt cuộc đến đây vì Tống Ninh Mông hay vì anh.Đối phương rốt cuộc có mục đích gì, Trần Hạo cũng cảm thấy chỉ có đợi bọn họ ra tay rồi mới biết..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đúng lúc này Trần Hạo bước vào, Bạch Phi Nhi liếc nhìn Trần Hạo nói: "Buổi tối đi theo Ninh Mòng, anh phải nhớ kỹ, không được đế cò bé uống rượu, còn có, anh phải bảo vệ cò bé an toàn!"
"Anh nói này bà xã, anh được mời đến đấy, làm thế nào lại giống như anh là vệ sĩ vậy!", Trần Hạo mặt mũi xám xịt nói.
Bạch Phi Nhi hung dữ trừng mắt lườm Trân Hạo, không nói gì nhưng cực kỳ oai phong.
"Được được! Đồng ý với hai người không được sao? Anh cam đoan sẽ đưa cô bé về cho em, hoàn hảo không tổn hại chút nào!"
"Được rồi, hai người đi đi, em còn có việc phải làm!"
"Oh yeah! Chị muôn năm!", Tống Ninh Mông hoạt bát nhảy nhót lôi kéo Trần Hạo rời đi.
Sau khi hai người rời khỏi Bạch Thị, đi thẳng đến câu lạc bộ siêu xe, Trần Hạo lái chiếc xe BMW 3 của Tống Ninh Mòng, không đến nửa tiếng đã đi đến núi Trấn Vân.
Núi Trấn Vân là nơi tụ tập nối tiếng của những kẻ yêu thích đường núi ở tỉnh Hải Dương, mà câu lạc bộ siêu xe mới lại nằm ngay giữa sườn núi của núi.
Dọc đường đi Trần Hạo vẫn luôn suy xét nhìn vào gương chiếu hậu.
Hành động ấy bị Tống Ninh Mòng nhìn thấy, không kiềm được hỏi: "Anh rể, anh đang nhìn gì vậy!"
Trần Hạo cười: "Không có gì!"
Trong lòng cò bé hoàn toàn tập trung vào bữa tiệc sắp diễn
ra ở câu lạc bộ siêu xe, nên không chú ý đến vẻ mặt của anh.
Về phần Trần Hạo tại sao cứ liên tục nhìn về phía sau, đó là vì nửa tiếng sau khi rời khỏi Bạch Thị, sau lưng có một chiếc Audi vẫn luôn bám theo hai người.
Họ đã bị theo dõi!
Người theo dõi này rốt cuộc đến đây vì Tống Ninh Mông hay vì anh.
Đối phương rốt cuộc có mục đích gì, Trần Hạo cũng cảm thấy chỉ có đợi bọn họ ra tay rồi mới biết.
.
Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đúng lúc này Trần Hạo bước vào, Bạch Phi Nhi liếc nhìn Trần Hạo nói: "Buổi tối đi theo Ninh Mòng, anh phải nhớ kỹ, không được đế cò bé uống rượu, còn có, anh phải bảo vệ cò bé an toàn!""Anh nói này bà xã, anh được mời đến đấy, làm thế nào lại giống như anh là vệ sĩ vậy!", Trần Hạo mặt mũi xám xịt nói.Bạch Phi Nhi hung dữ trừng mắt lườm Trân Hạo, không nói gì nhưng cực kỳ oai phong."Được được! Đồng ý với hai người không được sao? Anh cam đoan sẽ đưa cô bé về cho em, hoàn hảo không tổn hại chút nào!""Được rồi, hai người đi đi, em còn có việc phải làm!""Oh yeah! Chị muôn năm!", Tống Ninh Mông hoạt bát nhảy nhót lôi kéo Trần Hạo rời đi.Sau khi hai người rời khỏi Bạch Thị, đi thẳng đến câu lạc bộ siêu xe, Trần Hạo lái chiếc xe BMW 3 của Tống Ninh Mòng, không đến nửa tiếng đã đi đến núi Trấn Vân.Núi Trấn Vân là nơi tụ tập nối tiếng của những kẻ yêu thích đường núi ở tỉnh Hải Dương, mà câu lạc bộ siêu xe mới lại nằm ngay giữa sườn núi của núi.Dọc đường đi Trần Hạo vẫn luôn suy xét nhìn vào gương chiếu hậu.Hành động ấy bị Tống Ninh Mòng nhìn thấy, không kiềm được hỏi: "Anh rể, anh đang nhìn gì vậy!"Trần Hạo cười: "Không có gì!"Trong lòng cò bé hoàn toàn tập trung vào bữa tiệc sắp diễnra ở câu lạc bộ siêu xe, nên không chú ý đến vẻ mặt của anh.Về phần Trần Hạo tại sao cứ liên tục nhìn về phía sau, đó là vì nửa tiếng sau khi rời khỏi Bạch Thị, sau lưng có một chiếc Audi vẫn luôn bám theo hai người.Họ đã bị theo dõi!Người theo dõi này rốt cuộc đến đây vì Tống Ninh Mông hay vì anh.Đối phương rốt cuộc có mục đích gì, Trần Hạo cũng cảm thấy chỉ có đợi bọn họ ra tay rồi mới biết..