Tác giả:

“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…

Chương 371: 371: Nhưng Rồi Khi Họ Đi Thật Thì Lại Thấy Trống Vắng

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đúng vậy.Không ngờ đến cuối cùng kết cục của ông ta lại là như thế, nửa đời trước ông ta khôn khéo biết bao nhiêu.Có lẽ với ông ta, sống trong sự điên khùng sẽ sung sướng hon nhiều!", nói đến đây, Bạch Phi Nhi cúi đầu xuống, đôi mắt cò đầy buồn bã.Anh lập tức nhớ đến một chuyện, đó là Bạch Minh Hợp bảo bà vú Vương bỏ thuốc gây rối loạn tâm thần vào trong thức ăn của anh và Bạch Phi Nhi, sao cuối cùng lại thành ông ta bị điên? Chẳng lẽ!Nghĩ tới đây, Trần Hạo lờ mờ nhận ra điều gì.Cô tiếp tục lẩm bẩm: "Ngày đã qua không quay lại được, lẽ nào những người đứng trên cao thật sự chí được phép cô độc?"Anh biết cô đang suy nghĩ gì bèn an ủi: "Mấy người đó ngoài việc có huyết thống với em ra thì có được cái gì đâu? Trong mắt họ chỉ có lợi ích thôi! Họ đã bị tham vọng làm cho mụ mị đầu óc rồi, tuy anh nói hơi khó nghe nhưng một khi đã có tham vọng, con người ta sẽ không quan tâm đến ai đâu!"Bạch Phi Nhi thờ dài, khôngnhịn được lại nghĩ đến Bạch Tường Vũ: "Nhiều khi em cũng mâu thuẫn với chính bản thân mình, hai chữ người nhà này có lúc rất kỳ lạ, có họ thì cám thấy rất phiền phức, không chịu nổi, nghĩ rằng nếu không có họ thì mình sẽ sống được tốt hơn".Bạch Phi Nhi vừa đi vừa nghĩ, anh không cho rằng mình là người nhà của em sao? Trần Hạo à, sao anh lại nghĩ như vậy?Tại đây có hình.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Đúng vậy.

Không ngờ đến cuối cùng kết cục của ông ta lại là như thế, nửa đời trước ông ta khôn khéo biết bao nhiêu.

Có lẽ với ông ta, sống trong sự điên khùng sẽ sung sướng hon nhiều!", nói đến đây, Bạch Phi Nhi cúi đầu xuống, đôi mắt cò đầy buồn bã.

Anh lập tức nhớ đến một chuyện, đó là Bạch Minh Hợp bảo bà vú Vương bỏ thuốc gây rối loạn tâm thần vào trong thức ăn của anh và Bạch Phi Nhi, sao cuối cùng lại thành ông ta bị điên? Chẳng lẽ!

Nghĩ tới đây, Trần Hạo lờ mờ nhận ra điều gì.

Cô tiếp tục lẩm bẩm: "Ngày đã qua không quay lại được, lẽ nào những người đứng trên cao thật sự chí được phép cô độc?"

Anh biết cô đang suy nghĩ gì bèn an ủi: "Mấy người đó ngoài việc có huyết thống với em ra thì có được cái gì đâu? Trong mắt họ chỉ có lợi ích thôi! Họ đã bị tham vọng làm cho mụ mị đầu óc rồi, tuy anh nói hơi khó nghe nhưng một khi đã có tham vọng, con người ta sẽ không quan tâm đến ai đâu!"

Bạch Phi Nhi thờ dài, không

nhịn được lại nghĩ đến Bạch Tường Vũ: "Nhiều khi em cũng mâu thuẫn với chính bản thân mình, hai chữ người nhà này có lúc rất kỳ lạ, có họ thì cám thấy rất phiền phức, không chịu nổi, nghĩ rằng nếu không có họ thì mình sẽ sống được tốt hơn".

Bạch Phi Nhi vừa đi vừa nghĩ, anh không cho rằng mình là người nhà của em sao? Trần Hạo à, sao anh lại nghĩ như vậy?

Tại đây có hình

Image removed.

.

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đúng vậy.Không ngờ đến cuối cùng kết cục của ông ta lại là như thế, nửa đời trước ông ta khôn khéo biết bao nhiêu.Có lẽ với ông ta, sống trong sự điên khùng sẽ sung sướng hon nhiều!", nói đến đây, Bạch Phi Nhi cúi đầu xuống, đôi mắt cò đầy buồn bã.Anh lập tức nhớ đến một chuyện, đó là Bạch Minh Hợp bảo bà vú Vương bỏ thuốc gây rối loạn tâm thần vào trong thức ăn của anh và Bạch Phi Nhi, sao cuối cùng lại thành ông ta bị điên? Chẳng lẽ!Nghĩ tới đây, Trần Hạo lờ mờ nhận ra điều gì.Cô tiếp tục lẩm bẩm: "Ngày đã qua không quay lại được, lẽ nào những người đứng trên cao thật sự chí được phép cô độc?"Anh biết cô đang suy nghĩ gì bèn an ủi: "Mấy người đó ngoài việc có huyết thống với em ra thì có được cái gì đâu? Trong mắt họ chỉ có lợi ích thôi! Họ đã bị tham vọng làm cho mụ mị đầu óc rồi, tuy anh nói hơi khó nghe nhưng một khi đã có tham vọng, con người ta sẽ không quan tâm đến ai đâu!"Bạch Phi Nhi thờ dài, khôngnhịn được lại nghĩ đến Bạch Tường Vũ: "Nhiều khi em cũng mâu thuẫn với chính bản thân mình, hai chữ người nhà này có lúc rất kỳ lạ, có họ thì cám thấy rất phiền phức, không chịu nổi, nghĩ rằng nếu không có họ thì mình sẽ sống được tốt hơn".Bạch Phi Nhi vừa đi vừa nghĩ, anh không cho rằng mình là người nhà của em sao? Trần Hạo à, sao anh lại nghĩ như vậy?Tại đây có hình.

Chương 371: 371: Nhưng Rồi Khi Họ Đi Thật Thì Lại Thấy Trống Vắng