Tác giả:

“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…

Chương 482: 482: Được! Vậy Thì Thả Bọn Họ Ra!quot;

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi tới rồi, thả anh em của tôi ra đi chứ?", Giang Chiến Thiên nói.Giang Chiến Thiên vừa nói xong, Hàn Phong và Cao Uy đều muốn tìm một cái lỗ để chui vào.Bọn họ phản bội Giang Chiến Thiên, bán đứng anh ta, nhưng Giang Chiến Thiên còn tới đây một mình để cứu bọn họ!Hai người liếc nhau, trong lòng đều cảm thấy đắng chát, nhưng vì mạng sống, bọn họ không thể không đưa ra lựa chọn!"Được! Vậy thì thả bọn họ ra!", Diêm Chí Hằng nói.Nhận được mệnh lệnh, đám đàn em Thiết Kỵ và Chiến Ưng đang vây quanh liền thả hai người ra."Hai người đi đi, hôm nay Giang Chiến Thiên tôi là hổ xuống đồng bằng, tôi không oán trách ai, là chính tôi lựa chọn con đường này, nhưng hai người đi cùng tôi, đồng ý làm anh em của tôi, tôi rất biết ơn, tôi thua thì một mình tôi trả nợ, sau này hai người hãy tìm một công việc đàng hoàng, đừng ở thế giới ngầm này nữa!"Giang Chiến Thiên nhìn hai người một chút, ánh mắt kiên định đi đến chỗ Diêm Chí Hằng và Tiêu Vân Kỳ ở giữa sân.Nhưng anh ta lại không ngờ rằng, lúc mình đi qua hai tên đàn em, Hàn Phong bỗng nhiên ra tay, đâm thẳng một con dao nhọn vào phía sau Giang Chiến Thiên.Lần đánh lén này đã vượt qua dự đoán của Giang Chiến Thiên, anh ta nhận được tin tức là hai người đã chống đỡ đến cùng, cuối cùng mới bị bắt, nhưng không nghĩ rằng hai người lại phản bội!Lúc này Giang Chiến Thiên không hề có chút chuẩn bị nào, lúc anh ta nhìn thấy Hàn Phong cầm dao đâm về phía mình, trong lòng ngoại trừ kinh ngạc thì còn có cả buồn bã.Tất cả đều đã được đám người Diêm Chí Hằng tính toán kỹ từ trước, bọn họ biết Giang Chiến Thiên rất mạnh, cho nên đã tỉ mỉ luyện tập về khoảng cách và cả vị trí di chuyển của hai người một lần.Sau khi Giang Chiến Thiên thấy thế liền vọt về phía trước, muốn làm giảm lực sát thương của Hàn Phong đang đánh lén xuống!Lúc này, Cao Uy cũng lao về phía Giang Chiến Thiên, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng."Đại ca cẩn thận...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tôi tới rồi, thả anh em của tôi ra đi chứ?", Giang Chiến Thiên nói.

Giang Chiến Thiên vừa nói xong, Hàn Phong và Cao Uy đều muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Bọn họ phản bội Giang Chiến Thiên, bán đứng anh ta, nhưng Giang Chiến Thiên còn tới đây một mình để cứu bọn họ!

Hai người liếc nhau, trong lòng đều cảm thấy đắng chát, nhưng vì mạng sống, bọn họ không thể không đưa ra lựa chọn!

"Được! Vậy thì thả bọn họ ra!", Diêm Chí Hằng nói.

Nhận được mệnh lệnh, đám đàn em Thiết Kỵ và Chiến Ưng đang vây quanh liền thả hai người ra.

"Hai người đi đi, hôm nay Giang Chiến Thiên tôi là hổ xuống đồng bằng, tôi không oán trách ai, là chính tôi lựa chọn con đường này, nhưng hai người đi cùng tôi, đồng ý làm anh em của tôi, tôi rất biết ơn, tôi thua thì một mình tôi trả nợ, sau này hai người hãy tìm một công việc đàng hoàng, đừng ở thế giới ngầm này nữa!"

Giang Chiến Thiên nhìn hai người một chút, ánh mắt kiên định đi đến chỗ Diêm Chí Hằng và Tiêu Vân Kỳ ở giữa sân.

Nhưng anh ta lại không ngờ rằng, lúc mình đi qua hai tên đàn em, Hàn Phong bỗng nhiên ra tay, đâm thẳng một con dao nhọn vào phía sau Giang Chiến Thiên.

Lần đánh lén này đã vượt qua dự đoán của Giang Chiến Thiên, anh ta nhận được tin tức là hai người đã chống đỡ đến cùng, cuối cùng mới bị bắt, nhưng không nghĩ rằng hai người lại phản bội!

Lúc này Giang Chiến Thiên không hề có chút chuẩn bị nào, lúc anh ta nhìn thấy Hàn Phong cầm dao đâm về phía mình, trong lòng ngoại trừ kinh ngạc thì còn có cả buồn bã.

Tất cả đều đã được đám người Diêm Chí Hằng tính toán kỹ từ trước, bọn họ biết Giang Chiến Thiên rất mạnh, cho nên đã tỉ mỉ luyện tập về khoảng cách và cả vị trí di chuyển của hai người một lần.

Sau khi Giang Chiến Thiên thấy thế liền vọt về phía trước, muốn làm giảm lực sát thương của Hàn Phong đang đánh lén xuống!

Lúc này, Cao Uy cũng lao về phía Giang Chiến Thiên, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

"Đại ca cẩn thận..

Image removed.

.

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi tới rồi, thả anh em của tôi ra đi chứ?", Giang Chiến Thiên nói.Giang Chiến Thiên vừa nói xong, Hàn Phong và Cao Uy đều muốn tìm một cái lỗ để chui vào.Bọn họ phản bội Giang Chiến Thiên, bán đứng anh ta, nhưng Giang Chiến Thiên còn tới đây một mình để cứu bọn họ!Hai người liếc nhau, trong lòng đều cảm thấy đắng chát, nhưng vì mạng sống, bọn họ không thể không đưa ra lựa chọn!"Được! Vậy thì thả bọn họ ra!", Diêm Chí Hằng nói.Nhận được mệnh lệnh, đám đàn em Thiết Kỵ và Chiến Ưng đang vây quanh liền thả hai người ra."Hai người đi đi, hôm nay Giang Chiến Thiên tôi là hổ xuống đồng bằng, tôi không oán trách ai, là chính tôi lựa chọn con đường này, nhưng hai người đi cùng tôi, đồng ý làm anh em của tôi, tôi rất biết ơn, tôi thua thì một mình tôi trả nợ, sau này hai người hãy tìm một công việc đàng hoàng, đừng ở thế giới ngầm này nữa!"Giang Chiến Thiên nhìn hai người một chút, ánh mắt kiên định đi đến chỗ Diêm Chí Hằng và Tiêu Vân Kỳ ở giữa sân.Nhưng anh ta lại không ngờ rằng, lúc mình đi qua hai tên đàn em, Hàn Phong bỗng nhiên ra tay, đâm thẳng một con dao nhọn vào phía sau Giang Chiến Thiên.Lần đánh lén này đã vượt qua dự đoán của Giang Chiến Thiên, anh ta nhận được tin tức là hai người đã chống đỡ đến cùng, cuối cùng mới bị bắt, nhưng không nghĩ rằng hai người lại phản bội!Lúc này Giang Chiến Thiên không hề có chút chuẩn bị nào, lúc anh ta nhìn thấy Hàn Phong cầm dao đâm về phía mình, trong lòng ngoại trừ kinh ngạc thì còn có cả buồn bã.Tất cả đều đã được đám người Diêm Chí Hằng tính toán kỹ từ trước, bọn họ biết Giang Chiến Thiên rất mạnh, cho nên đã tỉ mỉ luyện tập về khoảng cách và cả vị trí di chuyển của hai người một lần.Sau khi Giang Chiến Thiên thấy thế liền vọt về phía trước, muốn làm giảm lực sát thương của Hàn Phong đang đánh lén xuống!Lúc này, Cao Uy cũng lao về phía Giang Chiến Thiên, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng."Đại ca cẩn thận...

Chương 482: 482: Được! Vậy Thì Thả Bọn Họ Ra!quot;