Tác giả:

“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng…

Chương 520: 520: Chương 518

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… Sau đó, Hàn Vũ hoàn toàn không thể chống lại sức lực của Trần Hạo ở trên người mình, bay vụt ra ngoài như một quả đạn pháo, nện lên mui chiếc Maybach cách đây không xa, trực tiếp khiến cho cái mui xe chống đạn bọc thép lõm xuống một vết thật lớn.Hàn Vũ bị đánh cho tan tác, giãy giụa muốn đứng dậy nhưng lại không thể làm gì được.Cú đánh vừa rồi làm khí thế của anh ta tắt ngúm, lúc này một chữ cũng không nói ra lời, chỉ có thể run rẩy mà nhìn chằm chằm vào Trần Hạo.Trần Hạo chậm rãi bước ra khỏi nhà hàng với một nụ cười, sau khi đến trước chiếc xe Maybach, liếc mắt nhìn vào chỗ tối ở trong xe, anh biết cái cậu Du gì kia đang ở chỗ đó.Thấy mọi chuyện không ổn, Mễ Quả Quả sợ Trần Hạo thật sự không quan tâm cái tên cậu chủ này mà trở mặt liền đuổi tới đây.Nhìn chằm chằm vào chỗ tối một hồi, Trần Hạo khinh thường cười: "Đừng tưởng rằng có một ít tiền là có thể làm xằng làm bậy, đây là tỉnh Sở chứ không phải là Ma Đô của anh! Nếu như anh còn khiêu khích tôi thì anh sẽ hối hận suốt đời!"Để lại một câu nói đơn giản như vậy rồi Trần Hạo lười biếng duỗi người đi về phía đỗ xe của Mễ Quả Quả.Mễ Quả Quả vội vàng đuổi theo rồi khởi động xe, lái xe đưa Trần Hạo nhanh chóng rời khỏi khu dịch vụ.Lúc này, trên Maybach, một gã có khuôn mặt có phần nữ tính chính là cậu Du cười nhạt, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều không liên quan đến mình.Người lái xe ở phía trước vẫn còn đang kinh ngạc nhìn Hàn Vũ nằm trên mui xe không thể đứng dậy nổi: "Tại sao vị bác sĩ nhỏ này lại mạnh như vậy?"Cậu Du cười hắc hắc nói: "Mạnh thì chơi mới vui!"Nhìn vẻ mặt tàn ác và xấu xa của cậu chủ nhà mình, tên thuộc hạ lập tức hiểu được Trần Hạo sắp gặp xui xẻo.Nhưng chuyện quan trọng nhất khi bọn họ đến tỉnh Sở lần này là mời Trần Hạo trở về chữa bệnh cho ông cụ..

Sau đó, Hàn Vũ hoàn toàn không thể chống lại sức lực của Trần Hạo ở trên người mình, bay vụt ra ngoài như một quả đạn pháo, nện lên mui chiếc Maybach cách đây không xa, trực tiếp khiến cho cái mui xe chống đạn bọc thép lõm xuống một vết thật lớn.

Hàn Vũ bị đánh cho tan tác, giãy giụa muốn đứng dậy nhưng lại không thể làm gì được.

Cú đánh vừa rồi làm khí thế của anh ta tắt ngúm, lúc này một chữ cũng không nói ra lời, chỉ có thể run rẩy mà nhìn chằm chằm vào Trần Hạo.

Trần Hạo chậm rãi bước ra khỏi nhà hàng với một nụ cười, sau khi đến trước chiếc xe Maybach, liếc mắt nhìn vào chỗ tối ở trong xe, anh biết cái cậu Du gì kia đang ở chỗ đó.

Thấy mọi chuyện không ổn, Mễ Quả Quả sợ Trần Hạo thật sự không quan tâm cái tên cậu chủ này mà trở mặt liền đuổi tới đây.

Nhìn chằm chằm vào chỗ tối một hồi, Trần Hạo khinh thường cười: "Đừng tưởng rằng có một ít tiền là có thể làm xằng làm bậy, đây là tỉnh Sở chứ không phải là Ma Đô của anh! Nếu như anh còn khiêu khích tôi thì anh sẽ hối hận suốt đời!"

Để lại một câu nói đơn giản như vậy rồi Trần Hạo lười biếng duỗi người đi về phía đỗ xe của Mễ Quả Quả.

Mễ Quả Quả vội vàng đuổi theo rồi khởi động xe, lái xe đưa Trần Hạo nhanh chóng rời khỏi khu dịch vụ.

Lúc này, trên Maybach, một gã có khuôn mặt có phần nữ tính chính là cậu Du cười nhạt, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều không liên quan đến mình.

Người lái xe ở phía trước vẫn còn đang kinh ngạc nhìn Hàn Vũ nằm trên mui xe không thể đứng dậy nổi: "Tại sao vị bác sĩ nhỏ này lại mạnh như vậy?"

Cậu Du cười hắc hắc nói: "Mạnh thì chơi mới vui!"

Nhìn vẻ mặt tàn ác và xấu xa của cậu chủ nhà mình, tên thuộc hạ lập tức hiểu được Trần Hạo sắp gặp xui xẻo.

Nhưng chuyện quan trọng nhất khi bọn họ đến tỉnh Sở lần này là mời Trần Hạo trở về chữa bệnh cho ông cụ.

.

Anh Chồng KhờTác giả: Tinh QuânTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Hạo, biết đây là đâu không?” Vẻ ngoài của Trần Hạo chỉ khoảng 20, gương mặt đứng đắn, đàng hoàng nhưng ánh mắt đờ đẫn, nét mặt khờ khạo, giống như bị thiểu năng trí tuệ. Lúc này, anh đang bị một đám du côn to cao bao vây, vẻ mặt bối rối trông càng ngốc nghếch. Anh mờ mịt nhìn chung quanh, hỏi một đằng lại trả lời một nẻo: “Tôi muốn về nhà!” “Ha ha! Cậu Trần của chúng ta muốn về nhà! Bọn mày mau giúp đi kìa!”, giọng giễu cợt không nể nang ai vang lên, nó phát ra từ một thanh niên ăn mặc đẹp đẽ ở sau lưng đám người. Đám lưu manh phía trước hắn ta cũng cười ha hả. Dường như Trần Hạo đã cảm nhận được sự ác ý từ họ, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, miệng vẫn chỉ lẩm bẩm câu: “Tôi muốn về nhà!”. ngôn tình sủng “Loại vô dụng ngu si này cũng xứng làm chồng Bạch Phi Nhi à?”, nhìn dáng vẻ ngu ngơ của Trần Hạo, thanh niên mặc quần áo đẹp đẽ bỗng nổi giận, tiến lên túm lấy cổ áo của anh rồi tát anh hai cái. Một tên bất tài như vậy mà lại là chồng đệ nhất mỹ nữ Hải Dương - Bạch Phi Nhi! Còn là chồng… Sau đó, Hàn Vũ hoàn toàn không thể chống lại sức lực của Trần Hạo ở trên người mình, bay vụt ra ngoài như một quả đạn pháo, nện lên mui chiếc Maybach cách đây không xa, trực tiếp khiến cho cái mui xe chống đạn bọc thép lõm xuống một vết thật lớn.Hàn Vũ bị đánh cho tan tác, giãy giụa muốn đứng dậy nhưng lại không thể làm gì được.Cú đánh vừa rồi làm khí thế của anh ta tắt ngúm, lúc này một chữ cũng không nói ra lời, chỉ có thể run rẩy mà nhìn chằm chằm vào Trần Hạo.Trần Hạo chậm rãi bước ra khỏi nhà hàng với một nụ cười, sau khi đến trước chiếc xe Maybach, liếc mắt nhìn vào chỗ tối ở trong xe, anh biết cái cậu Du gì kia đang ở chỗ đó.Thấy mọi chuyện không ổn, Mễ Quả Quả sợ Trần Hạo thật sự không quan tâm cái tên cậu chủ này mà trở mặt liền đuổi tới đây.Nhìn chằm chằm vào chỗ tối một hồi, Trần Hạo khinh thường cười: "Đừng tưởng rằng có một ít tiền là có thể làm xằng làm bậy, đây là tỉnh Sở chứ không phải là Ma Đô của anh! Nếu như anh còn khiêu khích tôi thì anh sẽ hối hận suốt đời!"Để lại một câu nói đơn giản như vậy rồi Trần Hạo lười biếng duỗi người đi về phía đỗ xe của Mễ Quả Quả.Mễ Quả Quả vội vàng đuổi theo rồi khởi động xe, lái xe đưa Trần Hạo nhanh chóng rời khỏi khu dịch vụ.Lúc này, trên Maybach, một gã có khuôn mặt có phần nữ tính chính là cậu Du cười nhạt, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều không liên quan đến mình.Người lái xe ở phía trước vẫn còn đang kinh ngạc nhìn Hàn Vũ nằm trên mui xe không thể đứng dậy nổi: "Tại sao vị bác sĩ nhỏ này lại mạnh như vậy?"Cậu Du cười hắc hắc nói: "Mạnh thì chơi mới vui!"Nhìn vẻ mặt tàn ác và xấu xa của cậu chủ nhà mình, tên thuộc hạ lập tức hiểu được Trần Hạo sắp gặp xui xẻo.Nhưng chuyện quan trọng nhất khi bọn họ đến tỉnh Sở lần này là mời Trần Hạo trở về chữa bệnh cho ông cụ..

Chương 520: 520: Chương 518