Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 13: Con Nhất Định Phải Cưới Con Bé

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Vẻ mặt hưng phán của Lâm Thải Tình cứng đờ trong nháy mắt.Cô gái trên giường vô cùng trẻ, trước ngực lộ ra một mảng lớn, có thầy thấy dáng người rất tốt.Nhưng cái đầu đỏ kia, đôi lông mày to khiến người khác không nỡ nhìn thẳng.Khó trách Ôn Đình Vực lại không để những cô tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, ưu nhã vào mắt.Thì ra gu thẳm mỹ của con trai mình lại kỳ dị thế này.Khóe miệng Lâm Thải Tình giật giật, trong lòng đủ thứ mùi vị.“Cũng không tệ lắm.” Một lúc sau, bà mới nói ra một câu dối lòng.Ban nãy, Lâm Thải Tình đã thầm cân nhắc.Lão gia đã hối Ôn Đình Vực kết hôn lắm rồi, lửa đã cháy đến mày nhưng Ôn Đình Vực vẫn không để ý đến cô gái nào.Vất vả lắm con trai mình mới cảm thấy hứng thú với con gái, Lâm Thải Tình không thể bỏ qua.Mà ánh mắt bà cũng rất sắc bén nên có thể nhận ra dù cô gái này ăn mặc như kẻ ôm mìn nhưng ngũ quan không tời, sau này gả vào nhà họ Ôn cứ dạy dỗ cho tốt là không thua kém ai hết.Ôn Đình Vực thản nhiên nói: “Mẹ, mẹ nghiêm túc sao?”Lâm Thải Tình ho một tiếng: “Quả thật không tệ, chí ít còn có dáng người, mấy ngày nữa tổ chức hôn lễ luôn đi.”Sắc mặt Ôn Đình Vực không tốt lắm: “Sao còn có thể thành hôn với cô ta?”“Ban đầu con nói không muốn kết hôn là do vẫn chưa tìm được người thích hợp, bây giờ con tìm được rồi còn muốn tìm cớ gì nữa?” Hai đầu mày Lâm Thải Tình nhíu lại, lộ vẻ nghiêm nghị.“Mẹ, mẹ cảm thấy con với cô ta hợp sao?” Giọng Ôn Đình Vực vô cùng lạnh lùng.“Không hợp thì con cũng đã ăn đậu hũ của con nhà người ta rồi, con nhất định phải chịu trách nhiệm với người ta.Chẳng lẽ con lại nói với mẹ là con chưa làm gì người ta sao?” Lâm Thải Tình hỏi.Ôn Đình Vực á khẩu.Đúng là ban nãy anh chưa làm gì Cố Niệm Niệm, nhưng buổi sáng họ đã thật sự phát sinh việc đó rồi.Cái danh tổng giám đốc tập đoàn YS treo cao, thêm nhan sắc thượng thừa.Mấy năm nay, con gái dồn hết tâm tư, thủ đoạn để câu dẫn anh như cá qua sông, nhiều vô số kể.Sau khi Lâm Thải Tình đi, Ôn Đình Vực gọi bác sĩ tư nhân của mình đến.Thứ thuốc Cố Niệm Niệm vừa uống, anh đoán là thuốc ngủ, nhưng dù sao anh cũng khống phải bác sĩ chuyên nghiệm.Bác sĩ gia đình lấy lọ, đỗ thuốc ra kiểm tra rồi nói: “Ôn tổng, anh yêm tâm, thuốc này ngậm xong có tác dụng an thần, không có tác dụng phụ gì.”Lúc này Ôn Đình Vực mới yên tâm rời khỏi phòng tổng thống.Anh đưa Cố Niệm Niệm trúng thuốc k*ch d*c đến khách sạn cũng xem như đã hết lòng giúp đỡ rồi, không cần phải đợi cô tỉnh.Khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau..

Vẻ mặt hưng phán của Lâm Thải Tình cứng đờ trong nháy mắt.

Cô gái trên giường vô cùng trẻ, trước ngực lộ ra một mảng lớn, có thầy thấy dáng người rất tốt.

Nhưng cái đầu đỏ kia, đôi lông mày to khiến người khác không nỡ nhìn thẳng.

Khó trách Ôn Đình Vực lại không để những cô tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, ưu nhã vào mắt.

Thì ra gu thẳm mỹ của con trai mình lại kỳ dị thế này.

Khóe miệng Lâm Thải Tình giật giật, trong lòng đủ thứ mùi vị.

“Cũng không tệ lắm.” Một lúc sau, bà mới nói ra một câu dối lòng.

Ban nãy, Lâm Thải Tình đã thầm cân nhắc.

Lão gia đã hối Ôn Đình Vực kết hôn lắm rồi, lửa đã cháy đến mày nhưng Ôn Đình Vực vẫn không để ý đến cô gái nào.

Vất vả lắm con trai mình mới cảm thấy hứng thú với con gái, Lâm Thải Tình không thể bỏ qua.

Mà ánh mắt bà cũng rất sắc bén nên có thể nhận ra dù cô gái này ăn mặc như kẻ ôm mìn nhưng ngũ quan không tời, sau này gả vào nhà họ Ôn cứ dạy dỗ cho tốt là không thua kém ai hết.

Ôn Đình Vực thản nhiên nói: “Mẹ, mẹ nghiêm túc sao?”

Lâm Thải Tình ho một tiếng: “Quả thật không tệ, chí ít còn có dáng người, mấy ngày nữa tổ chức hôn lễ luôn đi.”

Sắc mặt Ôn Đình Vực không tốt lắm: “Sao còn có thể thành hôn với cô ta?”

“Ban đầu con nói không muốn kết hôn là do vẫn chưa tìm được người thích hợp, bây giờ con tìm được rồi còn muốn tìm cớ gì nữa?” Hai đầu mày Lâm Thải Tình nhíu lại, lộ vẻ nghiêm nghị.

“Mẹ, mẹ cảm thấy con với cô ta hợp sao?” Giọng Ôn Đình Vực vô cùng lạnh lùng.

“Không hợp thì con cũng đã ăn đậu hũ của con nhà người ta rồi, con nhất định phải chịu trách nhiệm với người ta.

Chẳng lẽ con lại nói với mẹ là con chưa làm gì người ta sao?” Lâm Thải Tình hỏi.

Ôn Đình Vực á khẩu.

Đúng là ban nãy anh chưa làm gì Cố Niệm Niệm, nhưng buổi sáng họ đã thật sự phát sinh việc đó rồi.

Cái danh tổng giám đốc tập đoàn YS treo cao, thêm nhan sắc thượng thừa.

Mấy năm nay, con gái dồn hết tâm tư, thủ đoạn để câu dẫn anh như cá qua sông, nhiều vô số kể.

Sau khi Lâm Thải Tình đi, Ôn Đình Vực gọi bác sĩ tư nhân của mình đến.

Thứ thuốc Cố Niệm Niệm vừa uống, anh đoán là thuốc ngủ, nhưng dù sao anh cũng khống phải bác sĩ chuyên nghiệm.

Bác sĩ gia đình lấy lọ, đỗ thuốc ra kiểm tra rồi nói: “Ôn tổng, anh yêm tâm, thuốc này ngậm xong có tác dụng an thần, không có tác dụng phụ gì.”

Lúc này Ôn Đình Vực mới yên tâm rời khỏi phòng tổng thống.

Anh đưa Cố Niệm Niệm trúng thuốc k*ch d*c đến khách sạn cũng xem như đã hết lòng giúp đỡ rồi, không cần phải đợi cô tỉnh.

Khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Vẻ mặt hưng phán của Lâm Thải Tình cứng đờ trong nháy mắt.Cô gái trên giường vô cùng trẻ, trước ngực lộ ra một mảng lớn, có thầy thấy dáng người rất tốt.Nhưng cái đầu đỏ kia, đôi lông mày to khiến người khác không nỡ nhìn thẳng.Khó trách Ôn Đình Vực lại không để những cô tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, ưu nhã vào mắt.Thì ra gu thẳm mỹ của con trai mình lại kỳ dị thế này.Khóe miệng Lâm Thải Tình giật giật, trong lòng đủ thứ mùi vị.“Cũng không tệ lắm.” Một lúc sau, bà mới nói ra một câu dối lòng.Ban nãy, Lâm Thải Tình đã thầm cân nhắc.Lão gia đã hối Ôn Đình Vực kết hôn lắm rồi, lửa đã cháy đến mày nhưng Ôn Đình Vực vẫn không để ý đến cô gái nào.Vất vả lắm con trai mình mới cảm thấy hứng thú với con gái, Lâm Thải Tình không thể bỏ qua.Mà ánh mắt bà cũng rất sắc bén nên có thể nhận ra dù cô gái này ăn mặc như kẻ ôm mìn nhưng ngũ quan không tời, sau này gả vào nhà họ Ôn cứ dạy dỗ cho tốt là không thua kém ai hết.Ôn Đình Vực thản nhiên nói: “Mẹ, mẹ nghiêm túc sao?”Lâm Thải Tình ho một tiếng: “Quả thật không tệ, chí ít còn có dáng người, mấy ngày nữa tổ chức hôn lễ luôn đi.”Sắc mặt Ôn Đình Vực không tốt lắm: “Sao còn có thể thành hôn với cô ta?”“Ban đầu con nói không muốn kết hôn là do vẫn chưa tìm được người thích hợp, bây giờ con tìm được rồi còn muốn tìm cớ gì nữa?” Hai đầu mày Lâm Thải Tình nhíu lại, lộ vẻ nghiêm nghị.“Mẹ, mẹ cảm thấy con với cô ta hợp sao?” Giọng Ôn Đình Vực vô cùng lạnh lùng.“Không hợp thì con cũng đã ăn đậu hũ của con nhà người ta rồi, con nhất định phải chịu trách nhiệm với người ta.Chẳng lẽ con lại nói với mẹ là con chưa làm gì người ta sao?” Lâm Thải Tình hỏi.Ôn Đình Vực á khẩu.Đúng là ban nãy anh chưa làm gì Cố Niệm Niệm, nhưng buổi sáng họ đã thật sự phát sinh việc đó rồi.Cái danh tổng giám đốc tập đoàn YS treo cao, thêm nhan sắc thượng thừa.Mấy năm nay, con gái dồn hết tâm tư, thủ đoạn để câu dẫn anh như cá qua sông, nhiều vô số kể.Sau khi Lâm Thải Tình đi, Ôn Đình Vực gọi bác sĩ tư nhân của mình đến.Thứ thuốc Cố Niệm Niệm vừa uống, anh đoán là thuốc ngủ, nhưng dù sao anh cũng khống phải bác sĩ chuyên nghiệm.Bác sĩ gia đình lấy lọ, đỗ thuốc ra kiểm tra rồi nói: “Ôn tổng, anh yêm tâm, thuốc này ngậm xong có tác dụng an thần, không có tác dụng phụ gì.”Lúc này Ôn Đình Vực mới yên tâm rời khỏi phòng tổng thống.Anh đưa Cố Niệm Niệm trúng thuốc k*ch d*c đến khách sạn cũng xem như đã hết lòng giúp đỡ rồi, không cần phải đợi cô tỉnh.Khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau..

Chương 13: Con Nhất Định Phải Cưới Con Bé