Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 23: Chồng À Anh Đến Cứu Em Rồi

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cô cho rằng mình nghĩ nhiều rồi.Cô và người đàn ông đó mới quen nhau hai ngày thôi, sao người ta có thể đến cứu mình được.Đoàn người vừa đến dưới lầu, từng chùm đèn xe chiếu mạnh đến.Mấy chiếc xe, dẫn đầu là chiếu Aston Martin gào thét đến rồi dừng trước mặt họ.Một dàn vệ sĩ bước đến trước chiếc Mercedes, người nào người nấy đều đứng nghiêm, dàn trận như thể chuẩn bị nghênh địch.Một đôi chân dài bước ra từ Aston Martin, Ôn Đình Vực bước xuống.Anh mặc bộ Âu phục màu sậm, toàn thân lộ ra khí thế của đế vương, giữa cặp mày anh tuấn có vẻ băng lãnh, xa cách bằm sinh.“Nhìn đi, đây là tên quỷ nghè Hà Thư Thư chà đạp con gái tôi.”Chu Mỹ Ngọc lớn tiếng nói.Bà ta lập tức cảm thấy không đúng.Bà ta có thể không biết Aston Martin, nhưng vừa nãy bà ta nhận ra, nhiều vệ sĩ đến như vậy, người này mà nghèo sao?Nhưng bà ta rõ ràng thám thính được rằng, Hà Thư Thư rất nghèo mà.“Hà Thư Thư là ai?” Ôn Đình Vực nhíu mày.Đôi mày tuần mỹ của anh đầy vẻ khắc nghiệt, khiến người ta sợ hãi đến run rẩy.“Cậu không phải là Hà Thư Thư sao?” Chu Mỹ Ngọc run rẩy cả người.Đôi mày vừa nhướng của Ôn Đình Vực nhanh chóng thả lỏng.Ban đầu nghe thấy chà đạp, anh còn tưởng cô nhóc này ngoài mình còn bị người khác chạm qua nữa.Bây giờ nghe Chu Mỹ Ngọc nói vậy, anh hiểu ra ngay.Khóe môi Ôn Đình Vực đột nhiên giương lên.Lưu Tư Ngữ đứng một bên gần như nhữn cả chân.Cô ta dụi dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn lầm.Ôn Đình Vực! Người trước mắt này là Ôn Đình Vự!c Dù nhà họ Lưu có tiền, nhưng so với tập đoàn YS thì cũng chỉ là con kiến nhỏ.Lưu Tư Ngữ bình thường mà muốn gặp anh là chuyện còn khó hơn lên trời.“Ôn tổng.” Lưu Tư Ngữ tiếng lên nghênh đón.Cô ta phô bày ra cơ thể duyên dáng, giọng nói mị hoặc.Cô ta tự tin rằng dáng vóc của mình không chê vào đâu được.Bình thường cô ta không được gặp nhân vật lớn như vậy, nhưng nếu gặp được, cô ta tin tưởng rằng với vẻ đẹp của mình thì không một người đàn ông nào có thể kháng cự.Ôn Đình Vực tránh cô ta rồi đi thẳng.Lưu Tư Ngữ chết đứng tại chỗ.Ôn Đình Vực lại không thèm nhìn một cái, cứ vậy mà đi thẳng?Lưu Tư Ngữ không thể tin được.Trong mắt Cố Xảo Xảo cũng đầy hưng phấn và hy vọng.Khi trông thấy Ôn Đình Vực đi về phía mình, trái tim cô ta gần như ngừng đập.“Không sao.” Cố Niệm Niệm hát tay Cố Xảo Xảo ra.Lúc xuống lầu, Cố Bân và Cố Xảo Xảo giữ chặt cô.Lúc này, Cố Xảo Xảo đang sỉ ngốc, hất phát là ra, còn Cố Bân đang giữ chặt tay cô.Ánh mắt Ôn Đình Vực quét đến.Ánh mắt đó như một thanh kiếm sắc, khiến người khác run sợ.Cố Bân bị dọa sợ đến buông lỏng tay.“Chồng à, anh đến cứu em rồi.” Cố Niệm Niệm cười đến xán lạn..

Cô cho rằng mình nghĩ nhiều rồi.

Cô và người đàn ông đó mới quen nhau hai ngày thôi, sao người ta có thể đến cứu mình được.

Đoàn người vừa đến dưới lầu, từng chùm đèn xe chiếu mạnh đến.

Mấy chiếc xe, dẫn đầu là chiếu Aston Martin gào thét đến rồi dừng trước mặt họ.

Một dàn vệ sĩ bước đến trước chiếc Mercedes, người nào người nấy đều đứng nghiêm, dàn trận như thể chuẩn bị nghênh địch.

Một đôi chân dài bước ra từ Aston Martin, Ôn Đình Vực bước xuống.

Anh mặc bộ Âu phục màu sậm, toàn thân lộ ra khí thế của đế vương, giữa cặp mày anh tuấn có vẻ băng lãnh, xa cách bằm sinh.

“Nhìn đi, đây là tên quỷ nghè Hà Thư Thư chà đạp con gái tôi.”

Chu Mỹ Ngọc lớn tiếng nói.

Bà ta lập tức cảm thấy không đúng.

Bà ta có thể không biết Aston Martin, nhưng vừa nãy bà ta nhận ra, nhiều vệ sĩ đến như vậy, người này mà nghèo sao?

Nhưng bà ta rõ ràng thám thính được rằng, Hà Thư Thư rất nghèo mà.

“Hà Thư Thư là ai?” Ôn Đình Vực nhíu mày.

Đôi mày tuần mỹ của anh đầy vẻ khắc nghiệt, khiến người ta sợ hãi đến run rẩy.

“Cậu không phải là Hà Thư Thư sao?” Chu Mỹ Ngọc run rẩy cả người.

Đôi mày vừa nhướng của Ôn Đình Vực nhanh chóng thả lỏng.

Ban đầu nghe thấy chà đạp, anh còn tưởng cô nhóc này ngoài mình còn bị người khác chạm qua nữa.

Bây giờ nghe Chu Mỹ Ngọc nói vậy, anh hiểu ra ngay.

Khóe môi Ôn Đình Vực đột nhiên giương lên.

Lưu Tư Ngữ đứng một bên gần như nhữn cả chân.

Cô ta dụi dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn lầm.

Ôn Đình Vực! Người trước mắt này là Ôn Đình Vự!

c Dù nhà họ Lưu có tiền, nhưng so với tập đoàn YS thì cũng chỉ là con kiến nhỏ.

Lưu Tư Ngữ bình thường mà muốn gặp anh là chuyện còn khó hơn lên trời.

“Ôn tổng.” Lưu Tư Ngữ tiếng lên nghênh đón.

Cô ta phô bày ra cơ thể duyên dáng, giọng nói mị hoặc.

Cô ta tự tin rằng dáng vóc của mình không chê vào đâu được.

Bình thường cô ta không được gặp nhân vật lớn như vậy, nhưng nếu gặp được, cô ta tin tưởng rằng với vẻ đẹp của mình thì không một người đàn ông nào có thể kháng cự.

Ôn Đình Vực tránh cô ta rồi đi thẳng.

Lưu Tư Ngữ chết đứng tại chỗ.

Ôn Đình Vực lại không thèm nhìn một cái, cứ vậy mà đi thẳng?

Lưu Tư Ngữ không thể tin được.

Trong mắt Cố Xảo Xảo cũng đầy hưng phấn và hy vọng.

Khi trông thấy Ôn Đình Vực đi về phía mình, trái tim cô ta gần như ngừng đập.

“Không sao.” Cố Niệm Niệm hát tay Cố Xảo Xảo ra.

Lúc xuống lầu, Cố Bân và Cố Xảo Xảo giữ chặt cô.

Lúc này, Cố Xảo Xảo đang sỉ ngốc, hất phát là ra, còn Cố Bân đang giữ chặt tay cô.

Ánh mắt Ôn Đình Vực quét đến.

Ánh mắt đó như một thanh kiếm sắc, khiến người khác run sợ.

Cố Bân bị dọa sợ đến buông lỏng tay.

“Chồng à, anh đến cứu em rồi.” Cố Niệm Niệm cười đến xán lạn..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cô cho rằng mình nghĩ nhiều rồi.Cô và người đàn ông đó mới quen nhau hai ngày thôi, sao người ta có thể đến cứu mình được.Đoàn người vừa đến dưới lầu, từng chùm đèn xe chiếu mạnh đến.Mấy chiếc xe, dẫn đầu là chiếu Aston Martin gào thét đến rồi dừng trước mặt họ.Một dàn vệ sĩ bước đến trước chiếc Mercedes, người nào người nấy đều đứng nghiêm, dàn trận như thể chuẩn bị nghênh địch.Một đôi chân dài bước ra từ Aston Martin, Ôn Đình Vực bước xuống.Anh mặc bộ Âu phục màu sậm, toàn thân lộ ra khí thế của đế vương, giữa cặp mày anh tuấn có vẻ băng lãnh, xa cách bằm sinh.“Nhìn đi, đây là tên quỷ nghè Hà Thư Thư chà đạp con gái tôi.”Chu Mỹ Ngọc lớn tiếng nói.Bà ta lập tức cảm thấy không đúng.Bà ta có thể không biết Aston Martin, nhưng vừa nãy bà ta nhận ra, nhiều vệ sĩ đến như vậy, người này mà nghèo sao?Nhưng bà ta rõ ràng thám thính được rằng, Hà Thư Thư rất nghèo mà.“Hà Thư Thư là ai?” Ôn Đình Vực nhíu mày.Đôi mày tuần mỹ của anh đầy vẻ khắc nghiệt, khiến người ta sợ hãi đến run rẩy.“Cậu không phải là Hà Thư Thư sao?” Chu Mỹ Ngọc run rẩy cả người.Đôi mày vừa nhướng của Ôn Đình Vực nhanh chóng thả lỏng.Ban đầu nghe thấy chà đạp, anh còn tưởng cô nhóc này ngoài mình còn bị người khác chạm qua nữa.Bây giờ nghe Chu Mỹ Ngọc nói vậy, anh hiểu ra ngay.Khóe môi Ôn Đình Vực đột nhiên giương lên.Lưu Tư Ngữ đứng một bên gần như nhữn cả chân.Cô ta dụi dụi mắt, nghi ngờ mình nhìn lầm.Ôn Đình Vực! Người trước mắt này là Ôn Đình Vự!c Dù nhà họ Lưu có tiền, nhưng so với tập đoàn YS thì cũng chỉ là con kiến nhỏ.Lưu Tư Ngữ bình thường mà muốn gặp anh là chuyện còn khó hơn lên trời.“Ôn tổng.” Lưu Tư Ngữ tiếng lên nghênh đón.Cô ta phô bày ra cơ thể duyên dáng, giọng nói mị hoặc.Cô ta tự tin rằng dáng vóc của mình không chê vào đâu được.Bình thường cô ta không được gặp nhân vật lớn như vậy, nhưng nếu gặp được, cô ta tin tưởng rằng với vẻ đẹp của mình thì không một người đàn ông nào có thể kháng cự.Ôn Đình Vực tránh cô ta rồi đi thẳng.Lưu Tư Ngữ chết đứng tại chỗ.Ôn Đình Vực lại không thèm nhìn một cái, cứ vậy mà đi thẳng?Lưu Tư Ngữ không thể tin được.Trong mắt Cố Xảo Xảo cũng đầy hưng phấn và hy vọng.Khi trông thấy Ôn Đình Vực đi về phía mình, trái tim cô ta gần như ngừng đập.“Không sao.” Cố Niệm Niệm hát tay Cố Xảo Xảo ra.Lúc xuống lầu, Cố Bân và Cố Xảo Xảo giữ chặt cô.Lúc này, Cố Xảo Xảo đang sỉ ngốc, hất phát là ra, còn Cố Bân đang giữ chặt tay cô.Ánh mắt Ôn Đình Vực quét đến.Ánh mắt đó như một thanh kiếm sắc, khiến người khác run sợ.Cố Bân bị dọa sợ đến buông lỏng tay.“Chồng à, anh đến cứu em rồi.” Cố Niệm Niệm cười đến xán lạn..

Chương 23: Chồng À Anh Đến Cứu Em Rồi