Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 27: Búp Bê Của Cô Bị Chôn Bên Ngoài

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đùng là cô không phải cô nhóc nữa rồi, Ôn Đình Vực nghĩ.Anh đã ném qua tư vị của cô nên đương nhiên hiểu điều đó.Ôn Đình Vực cố gắng không nghĩ đến ký ức kiều diễm đó.Cố Niệm Niệm không phải loại phụ nữ tính kế để bò lên giường anh, ban đầu không biết nên mới làm vậy với cô.Bây giờ biết rồi, tất nhiên sẽ không làm.“Thích không?” Ôn Đình Vực hỏi.“Thích.” Cố Niệm Niệm gật đầu liên tục: “Rất thích, cảm ơn anh.”Ôn Đình Vực cười nhạt một tiếng: “Em nên được nhận mà, sau này cho em ở căn hộ này.”Cố Niệm Niệm mơ mơ màng màng nhận lấy, sự ngờ vực trên mặt dần chuyển thành sợ hãi.Cái tên Cố Niệm Niệm của cô chình ình trên giấy tờ bất động sản!“Cái này…” Có Niệm Niệm sợ đến run tay: “Sao lại viết tên tôi?”“Tặng cho em nên hiển nhiên phải viết tên em rồi.” Ôn Đình Vực đương nhiên nói.Tặng cô? Cố Niệm Niệm không dám nghĩ đến, căn hộ lớn như vậy mà lại cho cô luôn!Đây là khu nhà Thang Thần! Sợ rằng tiền lương cả đời của một người bình thường cũng không mua nỗi một căn hộ ở đây, vậy mà cứ thế cho Cố Niệm Niệm cô.“Không, tôi không nhận được.” Cố Niệm Niệm nói.Đôi mắt đẹp của Ôn Đình Vực nhìn cô: “Không muốn cũng phải muốn, đồ tôi tặng rồi không có chuyện láy lại.”Trong giọng nói của anh có ý khiến người khác không thể từ chối.Cố Niệm Niệm còn muốn nói thêm gì đó, đã bị Ôn Đình Vực cướp lời: “Tôi đi trước, em cứ ở đây đi.Ngày mai tôi cho người giúp việc đến, em cần gì cứ nói với cô ta.”Nói xong Ôn Đình Vực xoay người rời đi.Cố Niệm Niêm ngây ra cả nửa ngày mới phục hồi tinh thần.Một căn hộ lớn thế này lại thuộc về mình rồi?Nhưng cho dù Ôn Đình Vực nói vậy, cô cũng không phải người có lòng tham.Cố Niệm Niệm, đến khi hết hợp đồng thì mày vẫn nên trả nhà cho người ta.Nghĩ đến sau này sẽ trả, Cố Niệm Niệm nhẹ lòng hẳn, cô lăng xăng nhìn quanh một vòng.Căn hộ này rất lớn, không ngờ mình lại có giá như thế.Cố Niệm Niệm vào phòng ngủ trước.Bên trong có một chiếc giường lớn màu hồng, cửa số có rèn lụa bay màu hồng, còn có một chiếc bàn nhỏ, trên đó bày đủ loại búp bê.Cố Niệm Niệm ngả lưng trên giường lớn, lăn qua lăn lại.Trong mơ cô vẫn còn bé, mặc bộ váy công chúa màu hồng, ôm một con búp bê.Cô ở trong hoa viên, cả ngày không tìm thấy búp bê.Cô rất khổ sở, tìm búp bê khắp nơi.Có một tiếng nói đột nhiên xuất hiện, bảo cô rằng búp bê của cô bị chôn bên ngoài.Cô đi theo tiếng của giọng nói đi, trông thấy một cái hố đất nhỏ.Âm thanh đó tiếp tục vang lên, búp bê của cô bị chôn ở trong đó..

Đùng là cô không phải cô nhóc nữa rồi, Ôn Đình Vực nghĩ.

Anh đã ném qua tư vị của cô nên đương nhiên hiểu điều đó.

Ôn Đình Vực cố gắng không nghĩ đến ký ức kiều diễm đó.

Cố Niệm Niệm không phải loại phụ nữ tính kế để bò lên giường anh, ban đầu không biết nên mới làm vậy với cô.

Bây giờ biết rồi, tất nhiên sẽ không làm.

“Thích không?” Ôn Đình Vực hỏi.

“Thích.” Cố Niệm Niệm gật đầu liên tục: “Rất thích, cảm ơn anh.”

Ôn Đình Vực cười nhạt một tiếng: “Em nên được nhận mà, sau này cho em ở căn hộ này.”

Cố Niệm Niệm mơ mơ màng màng nhận lấy, sự ngờ vực trên mặt dần chuyển thành sợ hãi.

Cái tên Cố Niệm Niệm của cô chình ình trên giấy tờ bất động sản!

“Cái này…” Có Niệm Niệm sợ đến run tay: “Sao lại viết tên tôi?”

“Tặng cho em nên hiển nhiên phải viết tên em rồi.” Ôn Đình Vực đương nhiên nói.

Tặng cô? Cố Niệm Niệm không dám nghĩ đến, căn hộ lớn như vậy mà lại cho cô luôn!

Đây là khu nhà Thang Thần! Sợ rằng tiền lương cả đời của một người bình thường cũng không mua nỗi một căn hộ ở đây, vậy mà cứ thế cho Cố Niệm Niệm cô.

“Không, tôi không nhận được.” Cố Niệm Niệm nói.

Đôi mắt đẹp của Ôn Đình Vực nhìn cô: “Không muốn cũng phải muốn, đồ tôi tặng rồi không có chuyện láy lại.”

Trong giọng nói của anh có ý khiến người khác không thể từ chối.

Cố Niệm Niệm còn muốn nói thêm gì đó, đã bị Ôn Đình Vực cướp lời: “Tôi đi trước, em cứ ở đây đi.

Ngày mai tôi cho người giúp việc đến, em cần gì cứ nói với cô ta.”

Nói xong Ôn Đình Vực xoay người rời đi.

Cố Niệm Niêm ngây ra cả nửa ngày mới phục hồi tinh thần.

Một căn hộ lớn thế này lại thuộc về mình rồi?

Nhưng cho dù Ôn Đình Vực nói vậy, cô cũng không phải người có lòng tham.

Cố Niệm Niệm, đến khi hết hợp đồng thì mày vẫn nên trả nhà cho người ta.

Nghĩ đến sau này sẽ trả, Cố Niệm Niệm nhẹ lòng hẳn, cô lăng xăng nhìn quanh một vòng.

Căn hộ này rất lớn, không ngờ mình lại có giá như thế.

Cố Niệm Niệm vào phòng ngủ trước.

Bên trong có một chiếc giường lớn màu hồng, cửa số có rèn lụa bay màu hồng, còn có một chiếc bàn nhỏ, trên đó bày đủ loại búp bê.

Cố Niệm Niệm ngả lưng trên giường lớn, lăn qua lăn lại.

Trong mơ cô vẫn còn bé, mặc bộ váy công chúa màu hồng, ôm một con búp bê.

Cô ở trong hoa viên, cả ngày không tìm thấy búp bê.

Cô rất khổ sở, tìm búp bê khắp nơi.

Có một tiếng nói đột nhiên xuất hiện, bảo cô rằng búp bê của cô bị chôn bên ngoài.

Cô đi theo tiếng của giọng nói đi, trông thấy một cái hố đất nhỏ.

Âm thanh đó tiếp tục vang lên, búp bê của cô bị chôn ở trong đó..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Đùng là cô không phải cô nhóc nữa rồi, Ôn Đình Vực nghĩ.Anh đã ném qua tư vị của cô nên đương nhiên hiểu điều đó.Ôn Đình Vực cố gắng không nghĩ đến ký ức kiều diễm đó.Cố Niệm Niệm không phải loại phụ nữ tính kế để bò lên giường anh, ban đầu không biết nên mới làm vậy với cô.Bây giờ biết rồi, tất nhiên sẽ không làm.“Thích không?” Ôn Đình Vực hỏi.“Thích.” Cố Niệm Niệm gật đầu liên tục: “Rất thích, cảm ơn anh.”Ôn Đình Vực cười nhạt một tiếng: “Em nên được nhận mà, sau này cho em ở căn hộ này.”Cố Niệm Niệm mơ mơ màng màng nhận lấy, sự ngờ vực trên mặt dần chuyển thành sợ hãi.Cái tên Cố Niệm Niệm của cô chình ình trên giấy tờ bất động sản!“Cái này…” Có Niệm Niệm sợ đến run tay: “Sao lại viết tên tôi?”“Tặng cho em nên hiển nhiên phải viết tên em rồi.” Ôn Đình Vực đương nhiên nói.Tặng cô? Cố Niệm Niệm không dám nghĩ đến, căn hộ lớn như vậy mà lại cho cô luôn!Đây là khu nhà Thang Thần! Sợ rằng tiền lương cả đời của một người bình thường cũng không mua nỗi một căn hộ ở đây, vậy mà cứ thế cho Cố Niệm Niệm cô.“Không, tôi không nhận được.” Cố Niệm Niệm nói.Đôi mắt đẹp của Ôn Đình Vực nhìn cô: “Không muốn cũng phải muốn, đồ tôi tặng rồi không có chuyện láy lại.”Trong giọng nói của anh có ý khiến người khác không thể từ chối.Cố Niệm Niệm còn muốn nói thêm gì đó, đã bị Ôn Đình Vực cướp lời: “Tôi đi trước, em cứ ở đây đi.Ngày mai tôi cho người giúp việc đến, em cần gì cứ nói với cô ta.”Nói xong Ôn Đình Vực xoay người rời đi.Cố Niệm Niêm ngây ra cả nửa ngày mới phục hồi tinh thần.Một căn hộ lớn thế này lại thuộc về mình rồi?Nhưng cho dù Ôn Đình Vực nói vậy, cô cũng không phải người có lòng tham.Cố Niệm Niệm, đến khi hết hợp đồng thì mày vẫn nên trả nhà cho người ta.Nghĩ đến sau này sẽ trả, Cố Niệm Niệm nhẹ lòng hẳn, cô lăng xăng nhìn quanh một vòng.Căn hộ này rất lớn, không ngờ mình lại có giá như thế.Cố Niệm Niệm vào phòng ngủ trước.Bên trong có một chiếc giường lớn màu hồng, cửa số có rèn lụa bay màu hồng, còn có một chiếc bàn nhỏ, trên đó bày đủ loại búp bê.Cố Niệm Niệm ngả lưng trên giường lớn, lăn qua lăn lại.Trong mơ cô vẫn còn bé, mặc bộ váy công chúa màu hồng, ôm một con búp bê.Cô ở trong hoa viên, cả ngày không tìm thấy búp bê.Cô rất khổ sở, tìm búp bê khắp nơi.Có một tiếng nói đột nhiên xuất hiện, bảo cô rằng búp bê của cô bị chôn bên ngoài.Cô đi theo tiếng của giọng nói đi, trông thấy một cái hố đất nhỏ.Âm thanh đó tiếp tục vang lên, búp bê của cô bị chôn ở trong đó..

Chương 27: Búp Bê Của Cô Bị Chôn Bên Ngoài