Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 28: Tại Sao Anh Lại Làm Tôi Mắt Việc

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cố Niệm Niệm đào đất ra quả nhiên nhìn thấy con búp bê Tây Dương bản thỉu.Cô ôm con búp bê Tây Dương chuẩn bị trở về nhà nhưng lại phát hiện đường trở về nhà dày đặc sương mù, cô rốt cuộc không tìm thấy nhà mình.Chờ tỉnh mộng đã là buổi sáng.Giác mộng này cô thường xuyên mơ thấy, số lần nằm mơ quá nhiều làm Cố Niệm Niệm nghỉ ngờ mình liệu lúc nhỏ có thật sự có một con búp bê Tây Dương như vậy không.Nhưng cô thật sự nhớ không ra, bởi vì Ký ức tuổi thơ của cô gần như trống rỗng.Ôn Đình Vực nói người hầu là được mời đến sau khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại không lâu, là một bác gái khoảng năm mươi tuổi và mấy cô gái trẻ tuôi.“Cố tiểu thư, về sau cô có thể gọi tôi là Lý A Dao.” Bác gái hiền hậu cười.“Vẫn nên gọi bác là dì Lý đi.” Miệng Cố Niệm Niệm thực ngọt.Dì Lý cười càng thêm vui vẻ, bà giới thiệu mấy cô gái trẻ tuổi kia cũng là hầu gái cái khiến Cố Niệm Niệm hoảng sợ.“Căn nhà lớn như vậy tất nhiên cần nhiều người quét tước vệ sinh.” Dì Lý giải thích.“Quá lãng phí, cháu cũng có thể quét tước, cháu rất khỏe.” Cố Niệm Niệm giơ cánh tay lên.Truyện SủngDì Lý cười: “Đây là tiên sinh phân phó, Có tiểu thư cô yên tâm đi, sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh đâu.”Sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh.Mặt của Có Niệm Niệm đỏ lên, có phải dì Lý hiểu lầm gì rồi không.Nghĩ như vậy cô cũng không dám nói cái gì, qua loa lấy lệ xong lập tức chuồn ra khỏi nhà.Sau khi ra cửa cô đến xưởng trà ngay, dù sao học phí cho học kỳ sau vẫn chưa có tin tức nên cô phải nắm chặt việc kiếm tiền.Nhưng mà chưa được bao lâu giám đốc Lý đã chạy tới và ông ta mời Cố Niệm Niệm đến văn phòng.“Aizz, Có tiêu thư ngài đừng lăn lộn công ty nhỏ của chúng tôi, thân phận ngài như vậy cần gì chạy tới nơi này của chúng tôi để làm việc chứ.” Giám đốc Lý bình thường vênh váo tự đắc mà giờ lại ăn nói khép nép.Sáng nay đã nhận được điện thoại của trợ lý Ôn Đình Vực, nói Cố Niệm Niệm là người của Ôn Đình Vực.Lời nói tới đây giám đốc Lý lập tức hiểu rõ có ý gì.Tô Bạch không nói quá rõ ràng nên giám đốc Lý tự suy đoán Cố Niệm Niệm hẳn là tình nhân linh tinh gì đó của Ôn Đình Vực.Loại tổng giám đốc của đề quốc như thế này không phải có rất nhiều tình nhân sao? Giám đốc Lý nghĩ Ôn Đình Vực cũng không ngoại lệ.“Tôi biết.” m thanh của Ôn Đình Vực trong di động trầm thấp hơn, dễ nghe đến độ làm tim người ta đập nhanh hơn.“Không lễ phép như vậy thì trừ bỏ cô ra chẳng còn ai khác.” Ôn Đình Vực không chút khách sáo nói.Mặt Cố Niệm Niệm đỏ lên.Không lễ phép hả? Cô không có cảm thấy.Gọi điện thoại không phải đều như thế à?Được rồi, xã hội thượng lưu quả nhiên khác biệt.“Tại sao anh lại làm tôi mát việc.” Cố Niệm Niệm trực tiếp nói..

Cố Niệm Niệm đào đất ra quả nhiên nhìn thấy con búp bê Tây Dương bản thỉu.

Cô ôm con búp bê Tây Dương chuẩn bị trở về nhà nhưng lại phát hiện đường trở về nhà dày đặc sương mù, cô rốt cuộc không tìm thấy nhà mình.

Chờ tỉnh mộng đã là buổi sáng.

Giác mộng này cô thường xuyên mơ thấy, số lần nằm mơ quá nhiều làm Cố Niệm Niệm nghỉ ngờ mình liệu lúc nhỏ có thật sự có một con búp bê Tây Dương như vậy không.

Nhưng cô thật sự nhớ không ra, bởi vì Ký ức tuổi thơ của cô gần như trống rỗng.

Ôn Đình Vực nói người hầu là được mời đến sau khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại không lâu, là một bác gái khoảng năm mươi tuổi và mấy cô gái trẻ tuôi.

“Cố tiểu thư, về sau cô có thể gọi tôi là Lý A Dao.

” Bác gái hiền hậu cười.

“Vẫn nên gọi bác là dì Lý đi.

” Miệng Cố Niệm Niệm thực ngọt.

Dì Lý cười càng thêm vui vẻ, bà giới thiệu mấy cô gái trẻ tuổi kia cũng là hầu gái cái khiến Cố Niệm Niệm hoảng sợ.

“Căn nhà lớn như vậy tất nhiên cần nhiều người quét tước vệ sinh.

” Dì Lý giải thích.

“Quá lãng phí, cháu cũng có thể quét tước, cháu rất khỏe.

” Cố Niệm Niệm giơ cánh tay lên.

Truyện Sủng

Dì Lý cười: “Đây là tiên sinh phân phó, Có tiểu thư cô yên tâm đi, sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh đâu.

Sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh.

Mặt của Có Niệm Niệm đỏ lên, có phải dì Lý hiểu lầm gì rồi không.

Nghĩ như vậy cô cũng không dám nói cái gì, qua loa lấy lệ xong lập tức chuồn ra khỏi nhà.

Sau khi ra cửa cô đến xưởng trà ngay, dù sao học phí cho học kỳ sau vẫn chưa có tin tức nên cô phải nắm chặt việc kiếm tiền.

Nhưng mà chưa được bao lâu giám đốc Lý đã chạy tới và ông ta mời Cố Niệm Niệm đến văn phòng.

“Aizz, Có tiêu thư ngài đừng lăn lộn công ty nhỏ của chúng tôi, thân phận ngài như vậy cần gì chạy tới nơi này của chúng tôi để làm việc chứ.

” Giám đốc Lý bình thường vênh váo tự đắc mà giờ lại ăn nói khép nép.

Sáng nay đã nhận được điện thoại của trợ lý Ôn Đình Vực, nói Cố Niệm Niệm là người của Ôn Đình Vực.

Lời nói tới đây giám đốc Lý lập tức hiểu rõ có ý gì.

Tô Bạch không nói quá rõ ràng nên giám đốc Lý tự suy đoán Cố Niệm Niệm hẳn là tình nhân linh tinh gì đó của Ôn Đình Vực.

Loại tổng giám đốc của đề quốc như thế này không phải có rất nhiều tình nhân sao? Giám đốc Lý nghĩ Ôn Đình Vực cũng không ngoại lệ.

“Tôi biết.

” m thanh của Ôn Đình Vực trong di động trầm thấp hơn, dễ nghe đến độ làm tim người ta đập nhanh hơn.

“Không lễ phép như vậy thì trừ bỏ cô ra chẳng còn ai khác.

” Ôn Đình Vực không chút khách sáo nói.

Mặt Cố Niệm Niệm đỏ lên.

Không lễ phép hả? Cô không có cảm thấy.

Gọi điện thoại không phải đều như thế à?

Được rồi, xã hội thượng lưu quả nhiên khác biệt.

“Tại sao anh lại làm tôi mát việc.

” Cố Niệm Niệm trực tiếp nói.

.

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cố Niệm Niệm đào đất ra quả nhiên nhìn thấy con búp bê Tây Dương bản thỉu.Cô ôm con búp bê Tây Dương chuẩn bị trở về nhà nhưng lại phát hiện đường trở về nhà dày đặc sương mù, cô rốt cuộc không tìm thấy nhà mình.Chờ tỉnh mộng đã là buổi sáng.Giác mộng này cô thường xuyên mơ thấy, số lần nằm mơ quá nhiều làm Cố Niệm Niệm nghỉ ngờ mình liệu lúc nhỏ có thật sự có một con búp bê Tây Dương như vậy không.Nhưng cô thật sự nhớ không ra, bởi vì Ký ức tuổi thơ của cô gần như trống rỗng.Ôn Đình Vực nói người hầu là được mời đến sau khi Cố Niệm Niệm tỉnh lại không lâu, là một bác gái khoảng năm mươi tuổi và mấy cô gái trẻ tuôi.“Cố tiểu thư, về sau cô có thể gọi tôi là Lý A Dao.” Bác gái hiền hậu cười.“Vẫn nên gọi bác là dì Lý đi.” Miệng Cố Niệm Niệm thực ngọt.Dì Lý cười càng thêm vui vẻ, bà giới thiệu mấy cô gái trẻ tuổi kia cũng là hầu gái cái khiến Cố Niệm Niệm hoảng sợ.“Căn nhà lớn như vậy tất nhiên cần nhiều người quét tước vệ sinh.” Dì Lý giải thích.“Quá lãng phí, cháu cũng có thể quét tước, cháu rất khỏe.” Cố Niệm Niệm giơ cánh tay lên.Truyện SủngDì Lý cười: “Đây là tiên sinh phân phó, Có tiểu thư cô yên tâm đi, sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh đâu.”Sẽ không quấy rầy cô và tiên sinh.Mặt của Có Niệm Niệm đỏ lên, có phải dì Lý hiểu lầm gì rồi không.Nghĩ như vậy cô cũng không dám nói cái gì, qua loa lấy lệ xong lập tức chuồn ra khỏi nhà.Sau khi ra cửa cô đến xưởng trà ngay, dù sao học phí cho học kỳ sau vẫn chưa có tin tức nên cô phải nắm chặt việc kiếm tiền.Nhưng mà chưa được bao lâu giám đốc Lý đã chạy tới và ông ta mời Cố Niệm Niệm đến văn phòng.“Aizz, Có tiêu thư ngài đừng lăn lộn công ty nhỏ của chúng tôi, thân phận ngài như vậy cần gì chạy tới nơi này của chúng tôi để làm việc chứ.” Giám đốc Lý bình thường vênh váo tự đắc mà giờ lại ăn nói khép nép.Sáng nay đã nhận được điện thoại của trợ lý Ôn Đình Vực, nói Cố Niệm Niệm là người của Ôn Đình Vực.Lời nói tới đây giám đốc Lý lập tức hiểu rõ có ý gì.Tô Bạch không nói quá rõ ràng nên giám đốc Lý tự suy đoán Cố Niệm Niệm hẳn là tình nhân linh tinh gì đó của Ôn Đình Vực.Loại tổng giám đốc của đề quốc như thế này không phải có rất nhiều tình nhân sao? Giám đốc Lý nghĩ Ôn Đình Vực cũng không ngoại lệ.“Tôi biết.” m thanh của Ôn Đình Vực trong di động trầm thấp hơn, dễ nghe đến độ làm tim người ta đập nhanh hơn.“Không lễ phép như vậy thì trừ bỏ cô ra chẳng còn ai khác.” Ôn Đình Vực không chút khách sáo nói.Mặt Cố Niệm Niệm đỏ lên.Không lễ phép hả? Cô không có cảm thấy.Gọi điện thoại không phải đều như thế à?Được rồi, xã hội thượng lưu quả nhiên khác biệt.“Tại sao anh lại làm tôi mát việc.” Cố Niệm Niệm trực tiếp nói..

Chương 28: Tại Sao Anh Lại Làm Tôi Mắt Việc