“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 34: Gọi Mẹ
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cố Niệm Niệm thầm cảm thán.Không hỗổ là mẹ của Ôn Đình Vực, tuổi tác cũng không nhỏ mà vẫn còn đẹp đến vậy.“Niệm Niệm.” Giọng Lâm Thải Tình rất ôn hòa.“Dì.” Trước mặt một người đẹp như thế, không hiểu sao Cố Niệm Niệm lại thấy hơi hồi hộp.“Còn gọi dì sao?” Lâm Thải Tình sẵng giọng.Cố Niệm Niệm ngần người.“Gọi mẹ.” Ôn Đình Vực nói khẽ bên tai cô.“Mẹ.” Cả cơ mặt Cố Niệm Niệm đều cứng ngắc.Lâm Thải Tinh càng cười dịu dàng hơn.Bà nhìn Cố Niệm Niệm từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy thuận mắt.Bộ dạng như ôm bom ở lần đầu gặp gỡ khiến bà khiếp đảm quá nên bây giờ Cố Niệm Niễm chỉ cần mặc lại như thường thì Lâm Thải Tình đã cảm thấy rất vui và ngạc nhiên.“Ăn gì đây?” Lâm Thải Tình đẩy thực đơn về phía Cố Niệm Niệm.“Di… mẹ, mẹ chọn đi.” Cố Niệm Niệm cuống quít đẩy thực đơn về lại.Lâm Thải Tinh vỗ vỗ tay cô: “Con chọn đi, cô dâu mới vào cửa nên hôm nay để con làm chủ, không cần phải câu nệ.”R Ngữ khsi của Lâm Thải Tình rất dịu dàng, dễ chịu, khiến Cố Niệm Niệm an tâm hơn.Cô mở thực đơn ra, cảm thấy bắt đầu choáng váng, hoa mắt.Toàn bộ đều là tiếng Anh, nhiều quá làm cô đọc không hiểu.Mặc dù cô học tiếng Anh ở Đại học cũng khá tốt, nhưng từ ngữ trong thực đơn thật sự rất chuyên nghiệp.Cố Niệm Niệm vô cùng khó xử.Ôn Đình Vực không đổi sắc mặt nhận lấy thực đơn: “Bò bít tết đi, Niệm Niệm, em muốn chín máy phần?”Chín mấy phần.Cố Niệm Niệm đỏ cả mặt.Đối với một cô gái trẻ, đến nhà hàng Tây ăn bít tết cũng bình thương.Nhưng Cố Niệm Niệm cô xưa nay chưa từng đến nhà hàng đồ tây ăn bít tết, cô vốn không biết nên chín mấy phần.“Chín bảy phần đi.” Ôn Đình Vực nói với phục vụ.Anh nhìn ra sự khó khăn của cô, giúp cô giải vây.Lâm Thải Tỉnh cũng chọn mấy món.Vì chỉ có một bàn nhà họ nên đồ ăn lên rất nhanh.Bít tết, salad, súp kiểu Tây, điểm tâm ngọt đầy cả bàn lớn.) Ôn Đình Vực và Lâm Thải Tình đều cầm dao nĩa lên cắt bít tết, Có Niệm Niệm cũng gắng học cách cắt bít tết của họ.“Phốc…”Cả miếng bít tết cứ thế được Ôn Đình Vực đút từng chút cho cô.Sau khi cơm nước xong, Lâm Thải Tình muốn đến xem phòng tân hôn của họ.Ôn Đình Vực không tỏ vẻ gì, lái xe đến thẳng khu nhà Thang Thần.Đến thì thấy rõ, trong này chẳng có chút vật dụng gì của đàn ông.“Đình Vực, con không vào ở sao?” Lâm Thải Tình có chút không vui.“Vừa chuẩn bị xong, vẫn chưa kịp dọn vào ở.” Ôn Đình Vực thản nhiên.“Đây là phòng tân hôn của hai đứa sao? Nhỏ như vậy, cũng không đủ cao cấp, cái này mà cũng làm phòng tân hôn được sao?” Lâm Thải Tình chất vấn..
Cố Niệm Niệm thầm cảm thán.
Không hỗổ là mẹ của Ôn Đình Vực, tuổi tác cũng không nhỏ mà vẫn còn đẹp đến vậy.
“Niệm Niệm.” Giọng Lâm Thải Tình rất ôn hòa.
“Dì.” Trước mặt một người đẹp như thế, không hiểu sao Cố Niệm Niệm lại thấy hơi hồi hộp.
“Còn gọi dì sao?” Lâm Thải Tình sẵng giọng.
Cố Niệm Niệm ngần người.
“Gọi mẹ.” Ôn Đình Vực nói khẽ bên tai cô.
“Mẹ.” Cả cơ mặt Cố Niệm Niệm đều cứng ngắc.
Lâm Thải Tinh càng cười dịu dàng hơn.
Bà nhìn Cố Niệm Niệm từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Bộ dạng như ôm bom ở lần đầu gặp gỡ khiến bà khiếp đảm quá nên bây giờ Cố Niệm Niễm chỉ cần mặc lại như thường thì Lâm Thải Tình đã cảm thấy rất vui và ngạc nhiên.
“Ăn gì đây?” Lâm Thải Tình đẩy thực đơn về phía Cố Niệm Niệm.
“Di… mẹ, mẹ chọn đi.” Cố Niệm Niệm cuống quít đẩy thực đơn về lại.
Lâm Thải Tinh vỗ vỗ tay cô: “Con chọn đi, cô dâu mới vào cửa nên hôm nay để con làm chủ, không cần phải câu nệ.”
R Ngữ khsi của Lâm Thải Tình rất dịu dàng, dễ chịu, khiến Cố Niệm Niệm an tâm hơn.
Cô mở thực đơn ra, cảm thấy bắt đầu choáng váng, hoa mắt.
Toàn bộ đều là tiếng Anh, nhiều quá làm cô đọc không hiểu.
Mặc dù cô học tiếng Anh ở Đại học cũng khá tốt, nhưng từ ngữ trong thực đơn thật sự rất chuyên nghiệp.
Cố Niệm Niệm vô cùng khó xử.
Ôn Đình Vực không đổi sắc mặt nhận lấy thực đơn: “Bò bít tết đi, Niệm Niệm, em muốn chín máy phần?”
Chín mấy phần.
Cố Niệm Niệm đỏ cả mặt.
Đối với một cô gái trẻ, đến nhà hàng Tây ăn bít tết cũng bình thương.
Nhưng Cố Niệm Niệm cô xưa nay chưa từng đến nhà hàng đồ tây ăn bít tết, cô vốn không biết nên chín mấy phần.
“Chín bảy phần đi.” Ôn Đình Vực nói với phục vụ.
Anh nhìn ra sự khó khăn của cô, giúp cô giải vây.
Lâm Thải Tỉnh cũng chọn mấy món.
Vì chỉ có một bàn nhà họ nên đồ ăn lên rất nhanh.
Bít tết, salad, súp kiểu Tây, điểm tâm ngọt đầy cả bàn lớn.
) Ôn Đình Vực và Lâm Thải Tình đều cầm dao nĩa lên cắt bít tết, Có Niệm Niệm cũng gắng học cách cắt bít tết của họ.
“Phốc…”
Cả miếng bít tết cứ thế được Ôn Đình Vực đút từng chút cho cô.
Sau khi cơm nước xong, Lâm Thải Tình muốn đến xem phòng tân hôn của họ.
Ôn Đình Vực không tỏ vẻ gì, lái xe đến thẳng khu nhà Thang Thần.
Đến thì thấy rõ, trong này chẳng có chút vật dụng gì của đàn ông.
“Đình Vực, con không vào ở sao?” Lâm Thải Tình có chút không vui.
“Vừa chuẩn bị xong, vẫn chưa kịp dọn vào ở.” Ôn Đình Vực thản nhiên.
“Đây là phòng tân hôn của hai đứa sao? Nhỏ như vậy, cũng không đủ cao cấp, cái này mà cũng làm phòng tân hôn được sao?” Lâm Thải Tình chất vấn..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cố Niệm Niệm thầm cảm thán.Không hỗổ là mẹ của Ôn Đình Vực, tuổi tác cũng không nhỏ mà vẫn còn đẹp đến vậy.“Niệm Niệm.” Giọng Lâm Thải Tình rất ôn hòa.“Dì.” Trước mặt một người đẹp như thế, không hiểu sao Cố Niệm Niệm lại thấy hơi hồi hộp.“Còn gọi dì sao?” Lâm Thải Tình sẵng giọng.Cố Niệm Niệm ngần người.“Gọi mẹ.” Ôn Đình Vực nói khẽ bên tai cô.“Mẹ.” Cả cơ mặt Cố Niệm Niệm đều cứng ngắc.Lâm Thải Tinh càng cười dịu dàng hơn.Bà nhìn Cố Niệm Niệm từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy thuận mắt.Bộ dạng như ôm bom ở lần đầu gặp gỡ khiến bà khiếp đảm quá nên bây giờ Cố Niệm Niễm chỉ cần mặc lại như thường thì Lâm Thải Tình đã cảm thấy rất vui và ngạc nhiên.“Ăn gì đây?” Lâm Thải Tình đẩy thực đơn về phía Cố Niệm Niệm.“Di… mẹ, mẹ chọn đi.” Cố Niệm Niệm cuống quít đẩy thực đơn về lại.Lâm Thải Tinh vỗ vỗ tay cô: “Con chọn đi, cô dâu mới vào cửa nên hôm nay để con làm chủ, không cần phải câu nệ.”R Ngữ khsi của Lâm Thải Tình rất dịu dàng, dễ chịu, khiến Cố Niệm Niệm an tâm hơn.Cô mở thực đơn ra, cảm thấy bắt đầu choáng váng, hoa mắt.Toàn bộ đều là tiếng Anh, nhiều quá làm cô đọc không hiểu.Mặc dù cô học tiếng Anh ở Đại học cũng khá tốt, nhưng từ ngữ trong thực đơn thật sự rất chuyên nghiệp.Cố Niệm Niệm vô cùng khó xử.Ôn Đình Vực không đổi sắc mặt nhận lấy thực đơn: “Bò bít tết đi, Niệm Niệm, em muốn chín máy phần?”Chín mấy phần.Cố Niệm Niệm đỏ cả mặt.Đối với một cô gái trẻ, đến nhà hàng Tây ăn bít tết cũng bình thương.Nhưng Cố Niệm Niệm cô xưa nay chưa từng đến nhà hàng đồ tây ăn bít tết, cô vốn không biết nên chín mấy phần.“Chín bảy phần đi.” Ôn Đình Vực nói với phục vụ.Anh nhìn ra sự khó khăn của cô, giúp cô giải vây.Lâm Thải Tỉnh cũng chọn mấy món.Vì chỉ có một bàn nhà họ nên đồ ăn lên rất nhanh.Bít tết, salad, súp kiểu Tây, điểm tâm ngọt đầy cả bàn lớn.) Ôn Đình Vực và Lâm Thải Tình đều cầm dao nĩa lên cắt bít tết, Có Niệm Niệm cũng gắng học cách cắt bít tết của họ.“Phốc…”Cả miếng bít tết cứ thế được Ôn Đình Vực đút từng chút cho cô.Sau khi cơm nước xong, Lâm Thải Tình muốn đến xem phòng tân hôn của họ.Ôn Đình Vực không tỏ vẻ gì, lái xe đến thẳng khu nhà Thang Thần.Đến thì thấy rõ, trong này chẳng có chút vật dụng gì của đàn ông.“Đình Vực, con không vào ở sao?” Lâm Thải Tình có chút không vui.“Vừa chuẩn bị xong, vẫn chưa kịp dọn vào ở.” Ôn Đình Vực thản nhiên.“Đây là phòng tân hôn của hai đứa sao? Nhỏ như vậy, cũng không đủ cao cấp, cái này mà cũng làm phòng tân hôn được sao?” Lâm Thải Tình chất vấn..