“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 36: Tôi Thật Sự Là Một Mỹ Nhân
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cô kêu lên vì suy nghĩ hèn mọn trong đầu, tranh thủ chuyển hướng suy nghĩ.Bồn rửa mặt cạnh cửa có một tắm gương lớn, Cố Niệm Niệm quay sang nhìn gương.Ánh đèn màu quýt trong phòng tắm giống như một tắm lụa mỏng bao trùm lên gương mặt Cố Niệm Niệm, khiến ngũ quan càng thê mông lung, tỉnh xảo, thêm hơi nước trong phòng tắm khiến da cô mịn màng.Cố Niệm Niệm phát hiện mặt mũi của mình cũng rất đẹp đó.Gương mặt này, làn da này, ngũ quan này, chậc chậc, không chê vào đâu được.“Tôi phát hiện tôi thật sự là một mỹ nhân đó.” Cố Niệm Niệm bỗng cảm thán.Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ.Cố Niệm Niệm lấy lại tinh thần, hơi xấu hổ, tức giận: “Anh có ý gì vậy, chẳng lẽ tôi không đủ đẹp sao?”“Lúc em đội tóc giả màu đỏ, hát bài ‘Mua bán tình yêu’ đúng là khuynh quốc khuynh thành thật!” Giọng nói trầm thấp của Ôn Đình Vực truyền đến.“Anh!” Cố Niệm Niệm tức giận, vô thức quay đầu lại muốn đối mặt, chỉ trích Ôn Đình Vực một phen.Đột nhiên nhớ ra Ôn Đình Vực đang tắm, nhưng lúc này anh đang mặc quần áo rồi, không làm gì được nhưng thấy cả rồi.“Tôi… tôi…” Có Niệm niệm cuống quít quay đầu đi, đỏ từ mặt xuống chân: “Tôi không cố ý.”Ôn Đình Vực đã mặc xong áo choảng tắm, đi đến trước mặt Cố Niệm Niệm: “Cố ý hay không cũng chẳng sao, đâu phải chưa từng thấy.”Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, vô cùng quẫn bách.“Em đi tắm đi.” Ôn Đình Vực thấy cô như vậy rồi nên cũng không trêu cô nữa, xoay người sang chỗ khác.“Anh sẽ không nhìn len chứ?” Cố Niệm Niệm vẫn không yên lòng.“Yên tâm, tôi là quân tử.” Ôn Đình Vực nói: “Không giống em.”Cố Niệm Niệm tự biết mình đuối lý nên không cãi nhau với anh, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ.Đến lúc mặc đồ cô mới phái hiện, Lâm Thải Tình có chuẩn bị đồ mặc ngoài, nhưng không chuẩn bị đồ lót.Vì lúc đến căn hộ đi tay không, nên không có gì cả.Cố Niệm Niệm nghĩ một lúc rồi mặc nguyên bộ đồ lót vừa thay ra vào.Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn đôi con ngươi đen kịt của anh, như thể bị hút vào.“Nhìn đủ chưa?”Giọng nói dễ nghe của Ôn Đình Vực chợt vang lên khi bốn mắt nhìn nhau.Lúc này Cố Niệm Niệm mới lấy lại tinh thần, ý thức được hai người đang ở trong tư thế lung túng mà cô còn đang dùng vẻ sỉ mê nhìn anh chằm chằm.Cố Niệm Niệm, mày mắt mặt quá đi!Cô vội vàng muốn ngồi dậy từ trên người Ôn Đình Vực nhưng phát hiện tay anh đang siết chặt eo cô..
Cô kêu lên vì suy nghĩ hèn mọn trong đầu, tranh thủ chuyển hướng suy nghĩ.
Bồn rửa mặt cạnh cửa có một tắm gương lớn, Cố Niệm Niệm quay sang nhìn gương.
Ánh đèn màu quýt trong phòng tắm giống như một tắm lụa mỏng bao trùm lên gương mặt Cố Niệm Niệm, khiến ngũ quan càng thê mông lung, tỉnh xảo, thêm hơi nước trong phòng tắm khiến da cô mịn màng.
Cố Niệm Niệm phát hiện mặt mũi của mình cũng rất đẹp đó.
Gương mặt này, làn da này, ngũ quan này, chậc chậc, không chê vào đâu được.
“Tôi phát hiện tôi thật sự là một mỹ nhân đó.
” Cố Niệm Niệm bỗng cảm thán.
Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ.
Cố Niệm Niệm lấy lại tinh thần, hơi xấu hổ, tức giận: “Anh có ý gì vậy, chẳng lẽ tôi không đủ đẹp sao?”
“Lúc em đội tóc giả màu đỏ, hát bài ‘Mua bán tình yêu’ đúng là khuynh quốc khuynh thành thật!” Giọng nói trầm thấp của Ôn Đình Vực truyền đến.
“Anh!” Cố Niệm Niệm tức giận, vô thức quay đầu lại muốn đối mặt, chỉ trích Ôn Đình Vực một phen.
Đột nhiên nhớ ra Ôn Đình Vực đang tắm, nhưng lúc này anh đang mặc quần áo rồi, không làm gì được nhưng thấy cả rồi.
“Tôi… tôi…” Có Niệm niệm cuống quít quay đầu đi, đỏ từ mặt xuống chân: “Tôi không cố ý.
”
Ôn Đình Vực đã mặc xong áo choảng tắm, đi đến trước mặt Cố Niệm Niệm: “Cố ý hay không cũng chẳng sao, đâu phải chưa từng thấy.
”
Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, vô cùng quẫn bách.
“Em đi tắm đi.
” Ôn Đình Vực thấy cô như vậy rồi nên cũng không trêu cô nữa, xoay người sang chỗ khác.
“Anh sẽ không nhìn len chứ?” Cố Niệm Niệm vẫn không yên lòng.
“Yên tâm, tôi là quân tử.
” Ôn Đình Vực nói: “Không giống em.
”
Cố Niệm Niệm tự biết mình đuối lý nên không cãi nhau với anh, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ.
Đến lúc mặc đồ cô mới phái hiện, Lâm Thải Tình có chuẩn bị đồ mặc ngoài, nhưng không chuẩn bị đồ lót.
Vì lúc đến căn hộ đi tay không, nên không có gì cả.
Cố Niệm Niệm nghĩ một lúc rồi mặc nguyên bộ đồ lót vừa thay ra vào.
Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn đôi con ngươi đen kịt của anh, như thể bị hút vào.
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng nói dễ nghe của Ôn Đình Vực chợt vang lên khi bốn mắt nhìn nhau.
Lúc này Cố Niệm Niệm mới lấy lại tinh thần, ý thức được hai người đang ở trong tư thế lung túng mà cô còn đang dùng vẻ sỉ mê nhìn anh chằm chằm.
Cố Niệm Niệm, mày mắt mặt quá đi!
Cô vội vàng muốn ngồi dậy từ trên người Ôn Đình Vực nhưng phát hiện tay anh đang siết chặt eo cô.
.
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Cô kêu lên vì suy nghĩ hèn mọn trong đầu, tranh thủ chuyển hướng suy nghĩ.Bồn rửa mặt cạnh cửa có một tắm gương lớn, Cố Niệm Niệm quay sang nhìn gương.Ánh đèn màu quýt trong phòng tắm giống như một tắm lụa mỏng bao trùm lên gương mặt Cố Niệm Niệm, khiến ngũ quan càng thê mông lung, tỉnh xảo, thêm hơi nước trong phòng tắm khiến da cô mịn màng.Cố Niệm Niệm phát hiện mặt mũi của mình cũng rất đẹp đó.Gương mặt này, làn da này, ngũ quan này, chậc chậc, không chê vào đâu được.“Tôi phát hiện tôi thật sự là một mỹ nhân đó.” Cố Niệm Niệm bỗng cảm thán.Sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ.Cố Niệm Niệm lấy lại tinh thần, hơi xấu hổ, tức giận: “Anh có ý gì vậy, chẳng lẽ tôi không đủ đẹp sao?”“Lúc em đội tóc giả màu đỏ, hát bài ‘Mua bán tình yêu’ đúng là khuynh quốc khuynh thành thật!” Giọng nói trầm thấp của Ôn Đình Vực truyền đến.“Anh!” Cố Niệm Niệm tức giận, vô thức quay đầu lại muốn đối mặt, chỉ trích Ôn Đình Vực một phen.Đột nhiên nhớ ra Ôn Đình Vực đang tắm, nhưng lúc này anh đang mặc quần áo rồi, không làm gì được nhưng thấy cả rồi.“Tôi… tôi…” Có Niệm niệm cuống quít quay đầu đi, đỏ từ mặt xuống chân: “Tôi không cố ý.”Ôn Đình Vực đã mặc xong áo choảng tắm, đi đến trước mặt Cố Niệm Niệm: “Cố ý hay không cũng chẳng sao, đâu phải chưa từng thấy.”Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, vô cùng quẫn bách.“Em đi tắm đi.” Ôn Đình Vực thấy cô như vậy rồi nên cũng không trêu cô nữa, xoay người sang chỗ khác.“Anh sẽ không nhìn len chứ?” Cố Niệm Niệm vẫn không yên lòng.“Yên tâm, tôi là quân tử.” Ôn Đình Vực nói: “Không giống em.”Cố Niệm Niệm tự biết mình đuối lý nên không cãi nhau với anh, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ.Đến lúc mặc đồ cô mới phái hiện, Lâm Thải Tình có chuẩn bị đồ mặc ngoài, nhưng không chuẩn bị đồ lót.Vì lúc đến căn hộ đi tay không, nên không có gì cả.Cố Niệm Niệm nghĩ một lúc rồi mặc nguyên bộ đồ lót vừa thay ra vào.Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn đôi con ngươi đen kịt của anh, như thể bị hút vào.“Nhìn đủ chưa?”Giọng nói dễ nghe của Ôn Đình Vực chợt vang lên khi bốn mắt nhìn nhau.Lúc này Cố Niệm Niệm mới lấy lại tinh thần, ý thức được hai người đang ở trong tư thế lung túng mà cô còn đang dùng vẻ sỉ mê nhìn anh chằm chằm.Cố Niệm Niệm, mày mắt mặt quá đi!Cô vội vàng muốn ngồi dậy từ trên người Ôn Đình Vực nhưng phát hiện tay anh đang siết chặt eo cô..