“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 44: Khiến Đàn Ông Điên Cuồng Vì Bạn
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong màn đêm, trông anh lạnh lùng mà xa cách.Anh chỉ tùy tiện đứng ở đó đã tôn quý như đế vương, có khí thế làm người khác kính sợ và khí chất hơn người.Tô Bạch cung kính đi đến bên cạnh: “Ôn tổng, đã thông báo cho quản gia biết hôm nay anh sẽ trở về khu nhà Thang Thần.”Ôn Đình Vực gật đầu: “Đi thôi.”“Vâng, Ôn tổng.”Từ sân bay đến Thang Thần cũng hơi xa, khi về đến đã là chín giờ tối.“Tiên sinh, Cố tiểu thư không về chung với ngài sao?” Dì Lý chỉ thấy có mình Ôn Đình Vực về nên hỏi.Ôn Đình Vực cau mày, hôm nay anh về cũng không báo cho Cố Niệm Niệm biết.“Vừa rồi Cố tiểu thư đi ra ngoài tôi còn tưởng là đi đón ngài, có lẽ là có việc khác.” Dì Lý hiểu chuyện nên vội hoà giải.Ôn Đình Vực gật đầu: “Dì đi nghỉ ngơi trước đi.”Sau khi dì Lý đi nghỉ ngơi, Ôn Đình Vực dùng máy tính xử lý công việc, đã đến mười giờ.Giờ này rồi mà cô gái kia còn chưa về, Ôn Đình Vực cảm thấy bản thân nên hỏi, dù họ chỉ là vợ chồng trên hợp đồng.Anh bâm gọi số điện thoại của Cố Niệm Niệm, nhưng không ai bắt máy.Ôn Đình Vực không hiểu sao lại bức bói trong lòng, anh đi qua đi lại trong phòng khách rộng lớn.Trong lúc vô tình ánh mắt anh rơi vào cái hộp giấy trên sô pha.Hộp giấy đã được mở, phía trên in hình một cô gái ăn mặc gợi cảm hở hang.Ôn Đình Vực cầm hộp giấy lên, bên ngoài có dán đơn chuyển phát nhanh, ghi rõ người nhận là Cố Niệm Niệm, ngày nhận là hôm nay.Trong hộp có tờ giấy, Ôn Đình Vực vừa nhìn tháy, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, đáy mắt xẹt qua tia nguy hiểm.Cửa hàng tình yêu tình thú, thoả mãn các loại nhu cầu để đàn ông điên cuồng vì bạn.“Điều tra vị trí hiện tại của Cố Niệm Niệm.” Ôn Đình Vực gọi điện thoại cho Tô Bạch.Nhanh chóng có kết quả, Cố Niệm Niệm đang ở quán bar lần trước họ gặp nhau.Hôm nay Cố Niệm Niệm cảm thấy hôm nay rất kỳ lạ, làm ăn phát đạt thì không nói, cớ gì thỉnh thoảng luôn có đàn ông huýt sáo với cô vậy.Cô sờ sờ khuôn mặt mình, hôm nay mình trang điểm như ôm bom, sao vẫn có đàn ông huýt sáo thê.Cô trái lo phải nghĩ, xem ra lời nói trên mạng quả nhiên toàn lừa gạt người ta, tất lưới vốn không phải tuyệt chiêu phòng sói.Cố Niệm Niệm chột dạ cũng mò lên theo.Ôn Đình Vực thấy Cố Niệm Niệm bê rượu đi lên thì anh trực tiếp cầm lấy rượu của cô quăng ra ngoài cửa số xe.“Loảng xoảng.”Chai rượu rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy, chất lỏng chảy đầy đất.“Anh dựa vào đâu mà quăng rượu của tôi!” Cế Niệm Niệm hét to.Chỗ rượu đó trị giá mấy nghìn! Cô phải bán bao nhiêu chai rượu mới có thể kiếm đủ, lại bị Ôn Đình Vực quăng thẳng như thế!.
Trong màn đêm, trông anh lạnh lùng mà xa cách.
Anh chỉ tùy tiện đứng ở đó đã tôn quý như đế vương, có khí thế làm người khác kính sợ và khí chất hơn người.
Tô Bạch cung kính đi đến bên cạnh: “Ôn tổng, đã thông báo cho quản gia biết hôm nay anh sẽ trở về khu nhà Thang Thần.
”
Ôn Đình Vực gật đầu: “Đi thôi.
”
“Vâng, Ôn tổng.
”
Từ sân bay đến Thang Thần cũng hơi xa, khi về đến đã là chín giờ tối.
“Tiên sinh, Cố tiểu thư không về chung với ngài sao?” Dì Lý chỉ thấy có mình Ôn Đình Vực về nên hỏi.
Ôn Đình Vực cau mày, hôm nay anh về cũng không báo cho Cố Niệm Niệm biết.
“Vừa rồi Cố tiểu thư đi ra ngoài tôi còn tưởng là đi đón ngài, có lẽ là có việc khác.
” Dì Lý hiểu chuyện nên vội hoà giải.
Ôn Đình Vực gật đầu: “Dì đi nghỉ ngơi trước đi.
”
Sau khi dì Lý đi nghỉ ngơi, Ôn Đình Vực dùng máy tính xử lý công việc, đã đến mười giờ.
Giờ này rồi mà cô gái kia còn chưa về, Ôn Đình Vực cảm thấy bản thân nên hỏi, dù họ chỉ là vợ chồng trên hợp đồng.
Anh bâm gọi số điện thoại của Cố Niệm Niệm, nhưng không ai bắt máy.
Ôn Đình Vực không hiểu sao lại bức bói trong lòng, anh đi qua đi lại trong phòng khách rộng lớn.
Trong lúc vô tình ánh mắt anh rơi vào cái hộp giấy trên sô pha.
Hộp giấy đã được mở, phía trên in hình một cô gái ăn mặc gợi cảm hở hang.
Ôn Đình Vực cầm hộp giấy lên, bên ngoài có dán đơn chuyển phát nhanh, ghi rõ người nhận là Cố Niệm Niệm, ngày nhận là hôm nay.
Trong hộp có tờ giấy, Ôn Đình Vực vừa nhìn tháy, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, đáy mắt xẹt qua tia nguy hiểm.
Cửa hàng tình yêu tình thú, thoả mãn các loại nhu cầu để đàn ông điên cuồng vì bạn.
“Điều tra vị trí hiện tại của Cố Niệm Niệm.
” Ôn Đình Vực gọi điện thoại cho Tô Bạch.
Nhanh chóng có kết quả, Cố Niệm Niệm đang ở quán bar lần trước họ gặp nhau.
Hôm nay Cố Niệm Niệm cảm thấy hôm nay rất kỳ lạ, làm ăn phát đạt thì không nói, cớ gì thỉnh thoảng luôn có đàn ông huýt sáo với cô vậy.
Cô sờ sờ khuôn mặt mình, hôm nay mình trang điểm như ôm bom, sao vẫn có đàn ông huýt sáo thê.
Cô trái lo phải nghĩ, xem ra lời nói trên mạng quả nhiên toàn lừa gạt người ta, tất lưới vốn không phải tuyệt chiêu phòng sói.
Cố Niệm Niệm chột dạ cũng mò lên theo.
Ôn Đình Vực thấy Cố Niệm Niệm bê rượu đi lên thì anh trực tiếp cầm lấy rượu của cô quăng ra ngoài cửa số xe.
“Loảng xoảng.
”
Chai rượu rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy, chất lỏng chảy đầy đất.
“Anh dựa vào đâu mà quăng rượu của tôi!” Cế Niệm Niệm hét to.
Chỗ rượu đó trị giá mấy nghìn! Cô phải bán bao nhiêu chai rượu mới có thể kiếm đủ, lại bị Ôn Đình Vực quăng thẳng như thế!.
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong màn đêm, trông anh lạnh lùng mà xa cách.Anh chỉ tùy tiện đứng ở đó đã tôn quý như đế vương, có khí thế làm người khác kính sợ và khí chất hơn người.Tô Bạch cung kính đi đến bên cạnh: “Ôn tổng, đã thông báo cho quản gia biết hôm nay anh sẽ trở về khu nhà Thang Thần.”Ôn Đình Vực gật đầu: “Đi thôi.”“Vâng, Ôn tổng.”Từ sân bay đến Thang Thần cũng hơi xa, khi về đến đã là chín giờ tối.“Tiên sinh, Cố tiểu thư không về chung với ngài sao?” Dì Lý chỉ thấy có mình Ôn Đình Vực về nên hỏi.Ôn Đình Vực cau mày, hôm nay anh về cũng không báo cho Cố Niệm Niệm biết.“Vừa rồi Cố tiểu thư đi ra ngoài tôi còn tưởng là đi đón ngài, có lẽ là có việc khác.” Dì Lý hiểu chuyện nên vội hoà giải.Ôn Đình Vực gật đầu: “Dì đi nghỉ ngơi trước đi.”Sau khi dì Lý đi nghỉ ngơi, Ôn Đình Vực dùng máy tính xử lý công việc, đã đến mười giờ.Giờ này rồi mà cô gái kia còn chưa về, Ôn Đình Vực cảm thấy bản thân nên hỏi, dù họ chỉ là vợ chồng trên hợp đồng.Anh bâm gọi số điện thoại của Cố Niệm Niệm, nhưng không ai bắt máy.Ôn Đình Vực không hiểu sao lại bức bói trong lòng, anh đi qua đi lại trong phòng khách rộng lớn.Trong lúc vô tình ánh mắt anh rơi vào cái hộp giấy trên sô pha.Hộp giấy đã được mở, phía trên in hình một cô gái ăn mặc gợi cảm hở hang.Ôn Đình Vực cầm hộp giấy lên, bên ngoài có dán đơn chuyển phát nhanh, ghi rõ người nhận là Cố Niệm Niệm, ngày nhận là hôm nay.Trong hộp có tờ giấy, Ôn Đình Vực vừa nhìn tháy, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, đáy mắt xẹt qua tia nguy hiểm.Cửa hàng tình yêu tình thú, thoả mãn các loại nhu cầu để đàn ông điên cuồng vì bạn.“Điều tra vị trí hiện tại của Cố Niệm Niệm.” Ôn Đình Vực gọi điện thoại cho Tô Bạch.Nhanh chóng có kết quả, Cố Niệm Niệm đang ở quán bar lần trước họ gặp nhau.Hôm nay Cố Niệm Niệm cảm thấy hôm nay rất kỳ lạ, làm ăn phát đạt thì không nói, cớ gì thỉnh thoảng luôn có đàn ông huýt sáo với cô vậy.Cô sờ sờ khuôn mặt mình, hôm nay mình trang điểm như ôm bom, sao vẫn có đàn ông huýt sáo thê.Cô trái lo phải nghĩ, xem ra lời nói trên mạng quả nhiên toàn lừa gạt người ta, tất lưới vốn không phải tuyệt chiêu phòng sói.Cố Niệm Niệm chột dạ cũng mò lên theo.Ôn Đình Vực thấy Cố Niệm Niệm bê rượu đi lên thì anh trực tiếp cầm lấy rượu của cô quăng ra ngoài cửa số xe.“Loảng xoảng.”Chai rượu rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang thanh thúy, chất lỏng chảy đầy đất.“Anh dựa vào đâu mà quăng rượu của tôi!” Cế Niệm Niệm hét to.Chỗ rượu đó trị giá mấy nghìn! Cô phải bán bao nhiêu chai rượu mới có thể kiếm đủ, lại bị Ôn Đình Vực quăng thẳng như thế!.