“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 63
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Cô nói xem?” Ánh mắt Ôn Đình Vực vô cùng đáng sợ.“Anh muốn đánh cô ta?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.Ôn Đình Vực bị lời này của cô làm cho vui vẻ: “Cô thật thú vị.”Có Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, cũng không sao rồi, hơn nữa tôi đã để cô ta xin lỗi.”Nghe đến đây, đường nét trên khuôn mặt anh tuấn của Ôn Đình Vực có chút tả lỏng, xem ra nha đầu Cố Niệm Niệm này cũng thật lợi hại, đã để cô ta nói xin lỗi rồi.Nếu không có, Ôn Đình Vực tuyệt đối sẽ không để cho.người nọ sống tốt.Thấy Ôn Đình Vực không nói chuyện, Cố Niệm Niệm cho là anh còn muốn làm gì liền vội vàng nói: “Anh không cần báo thù cho tôi đâu! Sớm biết vậy tôi đã không nói.”Ôn Đình Vực thấy cô một bộ dáng cuống cuồng vội vã thì liền muốn trêu chọc cô một chút: “Đúng vậy.”“Anh chuẩn bị đem cô ta trói lại hay là tìm một đám tráng nam đến luôn phiên cô ta?” Cố Niệm Niệm rất là khẩn trương.Khóe môi Ôn Đình Vực không nhịn được nhếch lên: “Cô muốn như vậy?”“Đương nhiên không muốn, chẳng qua tôi xem trong tổng tài văn, có người xấu chọc vào nữ chính, nhân vật nam chính không phải đều làm thế sao.”*Xem ra cô tự động đem tôi so với nam chính tổng tài văn, vậy cô chính là nữ chính rồi?” Ôn Đình Vực liếc mắt nhìn cô, bên môi mang theo ý cười tà tứ: “Vậy cảnh giường chiếu cô có tự động nhập vào không?”Cố Niệm Niệm mặt thoáng cái đỏ bừng: “Anh người này sao cứ xấu xa như vậy thế!”Nghĩ một chút cô lại trịnh trọng nói: “Dù sao anh không được giúp tôi báo thủ như thế.”“Lần trước ở trung tâm mua sắm, tôi thấy lúc cô nhìn người chị kia của cô bị đánh mặt, cô không phải rất thống khoái sao?” Ôn Đình Vực nói.Cố Niệm Niệm le lưỡi: “Đương nhiên là thống khoái, tôi ước gì đánh nhiều thêm máy lần.Thế nhưng nếu như quá nghiêm trọng giống như trong tổng tài văn thì tôi sẽ không thống khoái.Người khác mắng anh một câu anh liền giết cả nhà người ta, vậy cũng quá khoa trương, tôi không làm được.”“Nhìn không ra cô còn rất lương thiện.”“Tôi vốn dĩ vẫn luôn lương thiện mà.”Ôn Đình Vực khẽ nhếch mày: “Cô yên tâm, cuộc sống không phải là tổng tài văn, không khoa trương như cô nghĩ đâu.Tôi sẽ không vì người khác chửi một câu mà đi giết người ta.”Cố Niệm Niệm thở phào một hơi: “Nhưng vậy thì tốt, nhưng mà kỳ thực cuộc sống cùng tổng tài văn vẫn có chút giống nhau.”“Cái gì?” Ôn Đình Vực nhướng mi.“Chính là tổng tài đều có thể lực kinh người!” Cố Niệm Niệm không do dự mà nói.Cô cũng không quên lần đầu tiên Ôn Đình Vực làm với mình rất nhiều lần.Mặc dù chỉ có một đêm, nhưng cũng là mấy giờ không ngừng nghỉ.Lúc xuống giường chân cô đều run rầy.“Cố Niệm Niệm.” Ôn Đình Vực đột nhiên đến gần cô, đôi mắt tựa như đại dương mênh mông vô bờ: “Tôi đây có thẻ cho rằng cô đang câu dẫn tôi không? Hửm?”Lúc Ôn Đình Vực nói chuyện, hơi thở nóng bỏng phun lên gò má Có Niệm Niệm, mang đến chút cảm giác tê dại.Tim Cố Niệm Niệm giật thót một cái, suýt nữa thì chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm đen láy của Ôn Đình Vực.“Lái xe của anh đi.” Nửa ngày sau Cố Niệm Niệm mới cố sức đầy Ôn Đình Vực ra: “Lần sau tôi sẽ không nói nữa.”Vừa rồi cô chỉ là vô thức mà nói tới cái đề tài này, ai biết người đàn ông này lại nghĩ như vậy.Sớm biết vậy cô đã không nói.Cô sao lại ngốc như vậy, nói mà đều không suy nghĩ.Chẳng qua nói thật ra, Ôn Đình Vực người đàn ông này thật khiến người khác chịu nồi.Khi anh ta nhìn chằm chằm vào bạn, khóe môi mang theo chút tà khí, là phụ nữ thì đều phải ngất ngây.Ôn Đình Vực là một người đàn ông có tự chủ cực mạnh.Sau khi khôi phục tâm tình liền đem những ý niệm ngỗn ngang trong đầu ném đi hết.Trước đây anh và Cố Niệm Niệm đã nói tốt hiệp nghị vợ chồng, cho dù anh có suy nghĩ này đi nữa thì cũng sẽ không ép buộc Cố Niệm Niệm, đây là điểm máu chốt của anh..
“Cô nói xem?” Ánh mắt Ôn Đình Vực vô cùng đáng sợ.
“Anh muốn đánh cô ta?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.
Ôn Đình Vực bị lời này của cô làm cho vui vẻ: “Cô thật thú vị.”
Có Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, cũng không sao rồi, hơn nữa tôi đã để cô ta xin lỗi.”
Nghe đến đây, đường nét trên khuôn mặt anh tuấn của Ôn Đình Vực có chút tả lỏng, xem ra nha đầu Cố Niệm Niệm này cũng thật lợi hại, đã để cô ta nói xin lỗi rồi.
Nếu không có, Ôn Đình Vực tuyệt đối sẽ không để cho.
người nọ sống tốt.
Thấy Ôn Đình Vực không nói chuyện, Cố Niệm Niệm cho là anh còn muốn làm gì liền vội vàng nói: “Anh không cần báo thù cho tôi đâu! Sớm biết vậy tôi đã không nói.”
Ôn Đình Vực thấy cô một bộ dáng cuống cuồng vội vã thì liền muốn trêu chọc cô một chút: “Đúng vậy.”
“Anh chuẩn bị đem cô ta trói lại hay là tìm một đám tráng nam đến luôn phiên cô ta?” Cố Niệm Niệm rất là khẩn trương.
Khóe môi Ôn Đình Vực không nhịn được nhếch lên: “Cô muốn như vậy?”
“Đương nhiên không muốn, chẳng qua tôi xem trong tổng tài văn, có người xấu chọc vào nữ chính, nhân vật nam chính không phải đều làm thế sao.”
*Xem ra cô tự động đem tôi so với nam chính tổng tài văn, vậy cô chính là nữ chính rồi?” Ôn Đình Vực liếc mắt nhìn cô, bên môi mang theo ý cười tà tứ: “Vậy cảnh giường chiếu cô có tự động nhập vào không?”
Cố Niệm Niệm mặt thoáng cái đỏ bừng: “Anh người này sao cứ xấu xa như vậy thế!”
Nghĩ một chút cô lại trịnh trọng nói: “Dù sao anh không được giúp tôi báo thủ như thế.”
“Lần trước ở trung tâm mua sắm, tôi thấy lúc cô nhìn người chị kia của cô bị đánh mặt, cô không phải rất thống khoái sao?” Ôn Đình Vực nói.
Cố Niệm Niệm le lưỡi: “Đương nhiên là thống khoái, tôi ước gì đánh nhiều thêm máy lần.
Thế nhưng nếu như quá nghiêm trọng giống như trong tổng tài văn thì tôi sẽ không thống khoái.
Người khác mắng anh một câu anh liền giết cả nhà người ta, vậy cũng quá khoa trương, tôi không làm được.”
“Nhìn không ra cô còn rất lương thiện.”
“Tôi vốn dĩ vẫn luôn lương thiện mà.”
Ôn Đình Vực khẽ nhếch mày: “Cô yên tâm, cuộc sống không phải là tổng tài văn, không khoa trương như cô nghĩ đâu.
Tôi sẽ không vì người khác chửi một câu mà đi giết người ta.”
Cố Niệm Niệm thở phào một hơi: “Nhưng vậy thì tốt, nhưng mà kỳ thực cuộc sống cùng tổng tài văn vẫn có chút giống nhau.”
“Cái gì?” Ôn Đình Vực nhướng mi.
“Chính là tổng tài đều có thể lực kinh người!” Cố Niệm Niệm không do dự mà nói.
Cô cũng không quên lần đầu tiên Ôn Đình Vực làm với mình rất nhiều lần.
Mặc dù chỉ có một đêm, nhưng cũng là mấy giờ không ngừng nghỉ.
Lúc xuống giường chân cô đều run rầy.
“Cố Niệm Niệm.” Ôn Đình Vực đột nhiên đến gần cô, đôi mắt tựa như đại dương mênh mông vô bờ: “Tôi đây có thẻ cho rằng cô đang câu dẫn tôi không? Hửm?”
Lúc Ôn Đình Vực nói chuyện, hơi thở nóng bỏng phun lên gò má Có Niệm Niệm, mang đến chút cảm giác tê dại.
Tim Cố Niệm Niệm giật thót một cái, suýt nữa thì chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm đen láy của Ôn Đình Vực.
“Lái xe của anh đi.” Nửa ngày sau Cố Niệm Niệm mới cố sức đầy Ôn Đình Vực ra: “Lần sau tôi sẽ không nói nữa.”
Vừa rồi cô chỉ là vô thức mà nói tới cái đề tài này, ai biết người đàn ông này lại nghĩ như vậy.
Sớm biết vậy cô đã không nói.
Cô sao lại ngốc như vậy, nói mà đều không suy nghĩ.
Chẳng qua nói thật ra, Ôn Đình Vực người đàn ông này thật khiến người khác chịu nồi.
Khi anh ta nhìn chằm chằm vào bạn, khóe môi mang theo chút tà khí, là phụ nữ thì đều phải ngất ngây.
Ôn Đình Vực là một người đàn ông có tự chủ cực mạnh.
Sau khi khôi phục tâm tình liền đem những ý niệm ngỗn ngang trong đầu ném đi hết.
Trước đây anh và Cố Niệm Niệm đã nói tốt hiệp nghị vợ chồng, cho dù anh có suy nghĩ này đi nữa thì cũng sẽ không ép buộc Cố Niệm Niệm, đây là điểm máu chốt của anh..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Cô nói xem?” Ánh mắt Ôn Đình Vực vô cùng đáng sợ.“Anh muốn đánh cô ta?” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.Ôn Đình Vực bị lời này của cô làm cho vui vẻ: “Cô thật thú vị.”Có Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, cũng không sao rồi, hơn nữa tôi đã để cô ta xin lỗi.”Nghe đến đây, đường nét trên khuôn mặt anh tuấn của Ôn Đình Vực có chút tả lỏng, xem ra nha đầu Cố Niệm Niệm này cũng thật lợi hại, đã để cô ta nói xin lỗi rồi.Nếu không có, Ôn Đình Vực tuyệt đối sẽ không để cho.người nọ sống tốt.Thấy Ôn Đình Vực không nói chuyện, Cố Niệm Niệm cho là anh còn muốn làm gì liền vội vàng nói: “Anh không cần báo thù cho tôi đâu! Sớm biết vậy tôi đã không nói.”Ôn Đình Vực thấy cô một bộ dáng cuống cuồng vội vã thì liền muốn trêu chọc cô một chút: “Đúng vậy.”“Anh chuẩn bị đem cô ta trói lại hay là tìm một đám tráng nam đến luôn phiên cô ta?” Cố Niệm Niệm rất là khẩn trương.Khóe môi Ôn Đình Vực không nhịn được nhếch lên: “Cô muốn như vậy?”“Đương nhiên không muốn, chẳng qua tôi xem trong tổng tài văn, có người xấu chọc vào nữ chính, nhân vật nam chính không phải đều làm thế sao.”*Xem ra cô tự động đem tôi so với nam chính tổng tài văn, vậy cô chính là nữ chính rồi?” Ôn Đình Vực liếc mắt nhìn cô, bên môi mang theo ý cười tà tứ: “Vậy cảnh giường chiếu cô có tự động nhập vào không?”Cố Niệm Niệm mặt thoáng cái đỏ bừng: “Anh người này sao cứ xấu xa như vậy thế!”Nghĩ một chút cô lại trịnh trọng nói: “Dù sao anh không được giúp tôi báo thủ như thế.”“Lần trước ở trung tâm mua sắm, tôi thấy lúc cô nhìn người chị kia của cô bị đánh mặt, cô không phải rất thống khoái sao?” Ôn Đình Vực nói.Cố Niệm Niệm le lưỡi: “Đương nhiên là thống khoái, tôi ước gì đánh nhiều thêm máy lần.Thế nhưng nếu như quá nghiêm trọng giống như trong tổng tài văn thì tôi sẽ không thống khoái.Người khác mắng anh một câu anh liền giết cả nhà người ta, vậy cũng quá khoa trương, tôi không làm được.”“Nhìn không ra cô còn rất lương thiện.”“Tôi vốn dĩ vẫn luôn lương thiện mà.”Ôn Đình Vực khẽ nhếch mày: “Cô yên tâm, cuộc sống không phải là tổng tài văn, không khoa trương như cô nghĩ đâu.Tôi sẽ không vì người khác chửi một câu mà đi giết người ta.”Cố Niệm Niệm thở phào một hơi: “Nhưng vậy thì tốt, nhưng mà kỳ thực cuộc sống cùng tổng tài văn vẫn có chút giống nhau.”“Cái gì?” Ôn Đình Vực nhướng mi.“Chính là tổng tài đều có thể lực kinh người!” Cố Niệm Niệm không do dự mà nói.Cô cũng không quên lần đầu tiên Ôn Đình Vực làm với mình rất nhiều lần.Mặc dù chỉ có một đêm, nhưng cũng là mấy giờ không ngừng nghỉ.Lúc xuống giường chân cô đều run rầy.“Cố Niệm Niệm.” Ôn Đình Vực đột nhiên đến gần cô, đôi mắt tựa như đại dương mênh mông vô bờ: “Tôi đây có thẻ cho rằng cô đang câu dẫn tôi không? Hửm?”Lúc Ôn Đình Vực nói chuyện, hơi thở nóng bỏng phun lên gò má Có Niệm Niệm, mang đến chút cảm giác tê dại.Tim Cố Niệm Niệm giật thót một cái, suýt nữa thì chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm đen láy của Ôn Đình Vực.“Lái xe của anh đi.” Nửa ngày sau Cố Niệm Niệm mới cố sức đầy Ôn Đình Vực ra: “Lần sau tôi sẽ không nói nữa.”Vừa rồi cô chỉ là vô thức mà nói tới cái đề tài này, ai biết người đàn ông này lại nghĩ như vậy.Sớm biết vậy cô đã không nói.Cô sao lại ngốc như vậy, nói mà đều không suy nghĩ.Chẳng qua nói thật ra, Ôn Đình Vực người đàn ông này thật khiến người khác chịu nồi.Khi anh ta nhìn chằm chằm vào bạn, khóe môi mang theo chút tà khí, là phụ nữ thì đều phải ngất ngây.Ôn Đình Vực là một người đàn ông có tự chủ cực mạnh.Sau khi khôi phục tâm tình liền đem những ý niệm ngỗn ngang trong đầu ném đi hết.Trước đây anh và Cố Niệm Niệm đã nói tốt hiệp nghị vợ chồng, cho dù anh có suy nghĩ này đi nữa thì cũng sẽ không ép buộc Cố Niệm Niệm, đây là điểm máu chốt của anh..