“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 62
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Vì tiền, Cố Xảo Xảo có cái gì à không làm được.Tô Nhan chắn kinh một lúc lâu, lại lắp bắp hỏi: “Vừa rồi Cố Xảo Xảo nói cậu đi dạo ở bách hóa Đệ Nhát là giả đúng không!”“Là thật mà.” Cố Niệm Niệm thẳng thắn thành khẩn nói: “Ôn Đình Vực đưa tớ đi.”Tô Nhan là người bạn tốt nhất của Cố Niệm Niệm, chỉ cần cô hỏi, Cố Niệm Niệm nhất định sẽ thẳng thắn thành khẩn mà nói cho cô biết.Tô Nhan sửng sốt, sau đó vỗ đầu Cố Niệm Niệm, rất đồng tình nói: “Cố Niệm Niệm, xem ra cậu thực sự điên rồi.”Lúc tan học Cố Niệm Niệm cùng Tô Nhan và hà Thư Thư đi ra sân trường.Từ xa liền thấy một chiếc xe sang trọng chờ ở cổng trường.Cố Niệm Niệm nhớ ra, đây không phải là xe mà sáng nay Ôn Đình Vực đưa cô đi sao? Cô nghĩ, Ôn Đình Vực sẽ không phải tan học cũng đón mình đi? Cô nhìn quanh bốn phía, không ít bạn học đều tan học, nếu như hiện tại cô lên xe, vậy đoán chừng lại dẫn đến lời đồn điên cuông lan truyện.Cố Niệm Niệm cũng không muốn trở thành người nỗi tiếng trong khuôn viên trường.“Tớ đi WC một lát, các cậu đi trước đi.” Nói xong Cố Niệm Niệm như một làn khói chạy tới WC..Chap mới luôn có tại || TRUмtг цуen.O RG ||Tô Nhan lắc đầu than thở: “Hà Thư Thư, cậu nên quan tâm Cố Niệm Niệm nhiều hon.”Mặt Hà Thư Thư đỏ lên: “Tất nhiên, chúng ta là bạn học mà.”Tô Nhan suy nghĩ một chút rồi nói: “Gần đây Cố Niệm Niệm có chút không được bình thường.”“Niệm Niệm làm sao?” Hà Thư Thư kinh ngạc.Tô Nhan sát vào Hà Thư Thư nói: “Cậu ấy có chứng hoang tưởng.”*A.” Hà Thư Thư trợn to mắt.“Ôn Đình Vực, biết không? Tổng tài tập đoàn S.Quý công tử số một thành phố A.”Hà Thư Thư gật đầu.“Cố Niệm Niệm lại dám ý dâm lên Ôn Đình Vực!” Tô Nhan nghiêm túc nói.Hà Thư Thư bị dọa một trận, cậu nhớ tới việc lần trước Ôn Đình Vực đến thị sát xưởng trà và Cố Niệm Niệm ngắt xỉu.Lẽ nào Cố Niệm Niệm chính là vì lần trước gặp Ôn Đình Vực cho nên mới có suy nghĩ đó? Tim Hà Thư Thư co thắt lại.Niệm Niệm ngốc, sao lại ngốc như vậy? Ôn Đình Vực là người nào chứ, là người mà những người bình thường như bọn họ có thể mơ tưởng sao? “Chúng ta quả thật nên quan tâm đến Niệm Niệm nhiều hơn.”Hà Thư thư trầm ngâm.Cậu cảm thấy mình cùng Tô Nhan phải kéo Cố Niệm Niệm ra khỏi hố sâu.Bên này Cố Niệm Niệm đợi đến khi mọi người trong trường đi gần hết mới lén lén lút lút lẻn ra ngoài, sau đó nhanh như chớp trèo lên xe Ôn Đình Vực.“Cô sao lại giống như làm trộm vậy.” Ôn Đình Vực liếc cô một cái.“Chẳng lẽ không phải sao? Nếu như bị người khác trong trường nhìn thấy liền xong đời.Tôi tuyệt đối sẽ trở thành nhân vật phong vân trong trường, anh nhanh lái xe đi.” Có Nhiệm Nhiệm vỗ vỗ ngực.“Nhưng mà,” Cố Niệm Niệm cắn cắn ngón tay: “Trong trường có người nói tôi bị kim chủ bao nuôi, nêu như anh đưa đón tôi bị người ta nhìn thấy, vậy thì tôi thật sự không cách nào rửa sạch.”Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên tia sắc bén: “Ai dám bôi nhọ cô?”“Anh muốn làm gì?” Có Niệm Niệm bị dọa cho giật mình..
Vì tiền, Cố Xảo Xảo có cái gì à không làm được.
Tô Nhan chắn kinh một lúc lâu, lại lắp bắp hỏi: “Vừa rồi Cố Xảo Xảo nói cậu đi dạo ở bách hóa Đệ Nhát là giả đúng không!”
“Là thật mà.” Cố Niệm Niệm thẳng thắn thành khẩn nói: “Ôn Đình Vực đưa tớ đi.”
Tô Nhan là người bạn tốt nhất của Cố Niệm Niệm, chỉ cần cô hỏi, Cố Niệm Niệm nhất định sẽ thẳng thắn thành khẩn mà nói cho cô biết.
Tô Nhan sửng sốt, sau đó vỗ đầu Cố Niệm Niệm, rất đồng tình nói: “Cố Niệm Niệm, xem ra cậu thực sự điên rồi.”
Lúc tan học Cố Niệm Niệm cùng Tô Nhan và hà Thư Thư đi ra sân trường.
Từ xa liền thấy một chiếc xe sang trọng chờ ở cổng trường.
Cố Niệm Niệm nhớ ra, đây không phải là xe mà sáng nay Ôn Đình Vực đưa cô đi sao? Cô nghĩ, Ôn Đình Vực sẽ không phải tan học cũng đón mình đi? Cô nhìn quanh bốn phía, không ít bạn học đều tan học, nếu như hiện tại cô lên xe, vậy đoán chừng lại dẫn đến lời đồn điên cuông lan truyện.
Cố Niệm Niệm cũng không muốn trở thành người nỗi tiếng trong khuôn viên trường.
“Tớ đi WC một lát, các cậu đi trước đi.” Nói xong Cố Niệm Niệm như một làn khói chạy tới WC.
.
Chap mới luôn có tại || TRUмtг цуen.O RG ||
Tô Nhan lắc đầu than thở: “Hà Thư Thư, cậu nên quan tâm Cố Niệm Niệm nhiều hon.”
Mặt Hà Thư Thư đỏ lên: “Tất nhiên, chúng ta là bạn học mà.”
Tô Nhan suy nghĩ một chút rồi nói: “Gần đây Cố Niệm Niệm có chút không được bình thường.”
“Niệm Niệm làm sao?” Hà Thư Thư kinh ngạc.
Tô Nhan sát vào Hà Thư Thư nói: “Cậu ấy có chứng hoang tưởng.”
*A.” Hà Thư Thư trợn to mắt.
“Ôn Đình Vực, biết không? Tổng tài tập đoàn S.
Quý công tử số một thành phố A.”
Hà Thư Thư gật đầu.
“Cố Niệm Niệm lại dám ý dâm lên Ôn Đình Vực!” Tô Nhan nghiêm túc nói.
Hà Thư Thư bị dọa một trận, cậu nhớ tới việc lần trước Ôn Đình Vực đến thị sát xưởng trà và Cố Niệm Niệm ngắt xỉu.
Lẽ nào Cố Niệm Niệm chính là vì lần trước gặp Ôn Đình Vực cho nên mới có suy nghĩ đó? Tim Hà Thư Thư co thắt lại.
Niệm Niệm ngốc, sao lại ngốc như vậy? Ôn Đình Vực là người nào chứ, là người mà những người bình thường như bọn họ có thể mơ tưởng sao? “Chúng ta quả thật nên quan tâm đến Niệm Niệm nhiều hơn.”
Hà Thư thư trầm ngâm.
Cậu cảm thấy mình cùng Tô Nhan phải kéo Cố Niệm Niệm ra khỏi hố sâu.
Bên này Cố Niệm Niệm đợi đến khi mọi người trong trường đi gần hết mới lén lén lút lút lẻn ra ngoài, sau đó nhanh như chớp trèo lên xe Ôn Đình Vực.
“Cô sao lại giống như làm trộm vậy.” Ôn Đình Vực liếc cô một cái.
“Chẳng lẽ không phải sao? Nếu như bị người khác trong trường nhìn thấy liền xong đời.
Tôi tuyệt đối sẽ trở thành nhân vật phong vân trong trường, anh nhanh lái xe đi.” Có Nhiệm Nhiệm vỗ vỗ ngực.
“Nhưng mà,” Cố Niệm Niệm cắn cắn ngón tay: “Trong trường có người nói tôi bị kim chủ bao nuôi, nêu như anh đưa đón tôi bị người ta nhìn thấy, vậy thì tôi thật sự không cách nào rửa sạch.”
Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên tia sắc bén: “Ai dám bôi nhọ cô?”
“Anh muốn làm gì?” Có Niệm Niệm bị dọa cho giật mình..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Vì tiền, Cố Xảo Xảo có cái gì à không làm được.Tô Nhan chắn kinh một lúc lâu, lại lắp bắp hỏi: “Vừa rồi Cố Xảo Xảo nói cậu đi dạo ở bách hóa Đệ Nhát là giả đúng không!”“Là thật mà.” Cố Niệm Niệm thẳng thắn thành khẩn nói: “Ôn Đình Vực đưa tớ đi.”Tô Nhan là người bạn tốt nhất của Cố Niệm Niệm, chỉ cần cô hỏi, Cố Niệm Niệm nhất định sẽ thẳng thắn thành khẩn mà nói cho cô biết.Tô Nhan sửng sốt, sau đó vỗ đầu Cố Niệm Niệm, rất đồng tình nói: “Cố Niệm Niệm, xem ra cậu thực sự điên rồi.”Lúc tan học Cố Niệm Niệm cùng Tô Nhan và hà Thư Thư đi ra sân trường.Từ xa liền thấy một chiếc xe sang trọng chờ ở cổng trường.Cố Niệm Niệm nhớ ra, đây không phải là xe mà sáng nay Ôn Đình Vực đưa cô đi sao? Cô nghĩ, Ôn Đình Vực sẽ không phải tan học cũng đón mình đi? Cô nhìn quanh bốn phía, không ít bạn học đều tan học, nếu như hiện tại cô lên xe, vậy đoán chừng lại dẫn đến lời đồn điên cuông lan truyện.Cố Niệm Niệm cũng không muốn trở thành người nỗi tiếng trong khuôn viên trường.“Tớ đi WC một lát, các cậu đi trước đi.” Nói xong Cố Niệm Niệm như một làn khói chạy tới WC..Chap mới luôn có tại || TRUмtг цуen.O RG ||Tô Nhan lắc đầu than thở: “Hà Thư Thư, cậu nên quan tâm Cố Niệm Niệm nhiều hon.”Mặt Hà Thư Thư đỏ lên: “Tất nhiên, chúng ta là bạn học mà.”Tô Nhan suy nghĩ một chút rồi nói: “Gần đây Cố Niệm Niệm có chút không được bình thường.”“Niệm Niệm làm sao?” Hà Thư Thư kinh ngạc.Tô Nhan sát vào Hà Thư Thư nói: “Cậu ấy có chứng hoang tưởng.”*A.” Hà Thư Thư trợn to mắt.“Ôn Đình Vực, biết không? Tổng tài tập đoàn S.Quý công tử số một thành phố A.”Hà Thư Thư gật đầu.“Cố Niệm Niệm lại dám ý dâm lên Ôn Đình Vực!” Tô Nhan nghiêm túc nói.Hà Thư Thư bị dọa một trận, cậu nhớ tới việc lần trước Ôn Đình Vực đến thị sát xưởng trà và Cố Niệm Niệm ngắt xỉu.Lẽ nào Cố Niệm Niệm chính là vì lần trước gặp Ôn Đình Vực cho nên mới có suy nghĩ đó? Tim Hà Thư Thư co thắt lại.Niệm Niệm ngốc, sao lại ngốc như vậy? Ôn Đình Vực là người nào chứ, là người mà những người bình thường như bọn họ có thể mơ tưởng sao? “Chúng ta quả thật nên quan tâm đến Niệm Niệm nhiều hơn.”Hà Thư thư trầm ngâm.Cậu cảm thấy mình cùng Tô Nhan phải kéo Cố Niệm Niệm ra khỏi hố sâu.Bên này Cố Niệm Niệm đợi đến khi mọi người trong trường đi gần hết mới lén lén lút lút lẻn ra ngoài, sau đó nhanh như chớp trèo lên xe Ôn Đình Vực.“Cô sao lại giống như làm trộm vậy.” Ôn Đình Vực liếc cô một cái.“Chẳng lẽ không phải sao? Nếu như bị người khác trong trường nhìn thấy liền xong đời.Tôi tuyệt đối sẽ trở thành nhân vật phong vân trong trường, anh nhanh lái xe đi.” Có Nhiệm Nhiệm vỗ vỗ ngực.“Nhưng mà,” Cố Niệm Niệm cắn cắn ngón tay: “Trong trường có người nói tôi bị kim chủ bao nuôi, nêu như anh đưa đón tôi bị người ta nhìn thấy, vậy thì tôi thật sự không cách nào rửa sạch.”Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên tia sắc bén: “Ai dám bôi nhọ cô?”“Anh muốn làm gì?” Có Niệm Niệm bị dọa cho giật mình..