Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 82

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Đúng rồi, hôm nay cô không mặc quần áo tôi đưa?” Ôn Đình Vực đột nhiên nghĩ tới cái này.Hôm nay Cố Niệm niệm mặc một bộ váy liền màu trắng, chất liệu rất kém, vừa nhìn là biết là hàng vỉa hè.*Còn không phải nghĩ là mình mang thai sao, cũng không còn tâm tư mặc đồ xinh đẹp đi khoe một phen.” Có Niệm Niệm cười khan.Đương nhiên vẫn còn một nguyên nhân, chính là tuy rằng cô có chút chờ mong cảnh tượng mình mặc quần áo đẹp, nhưng sau ngẫm lại lại có vài phần cảm giác như cáo mượn oai hùm.Cố Niệm Niệm cô chính là một đứa con gái nghèo, giả người giàu có làm cái gì.Chẳng qua, bất luận nữ nhân nào cũng không cự tuyệt được quần áo đẹp đẽ.Vừa nghe Ôn Đình Vực nói như thế, tâm Có Niệm Niệm lại khế động.Cô nghĩ, nếu không hôm nào đó liền mặc một bộ tửu xem, chỉ mặc một ngày, chỉ một ngày.Sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, Cố Niệm Niệm liền đến trường học.“Hiện tại đã xác định tôi không mang thai rồi, anh không cần đưa tôi nữa đâu.” Cố Niệm Niệm không muốn Ôn Đình Vực lại đưa cô đi.“Những ngày này cô không thoải mái, tôi vẫn nên đưa cô đi.” Ôn Đình Vực nghĩ một chút rồi nói.“Không sao.” có Niệm Niệm xua xua tay: “Là phụ nữ đều sẽ có những ngày này, nào có quý giá như vậy, không cần đưa liền không cần đưa.”Ôn Đình Vực ngẫm lại, hôm nay công ty xác thực rất nhiều việc, đặc biệt còn vì hôm qua trở về trước vì Cố Niệm Niệm, còn rất nhiều việc chưa xử lý xong, anh cũng liền từ bỏ.Có Niệm Niệm đi đến bến xe bus.Một chiếc Ferrari màu đỏ vô cùng bắt mắt nhanh chóng phi qua trước mắt cô.“Vụt.” mộ tiếng, chiếc Ferrari đã lái qua vài mét lại lùi trở lại.Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt đẹp trai tỉnh xảo.“Cố mỹ nữ.” Bên môi người đàn ông nở một nụ cười tà khí, khóe mắt cong cong: “Chúng ta lại gặp mặt.”Cố Niệm Niệm khiếp sợ, định thần nhìn lại, thì ra là Dung Chỉ.“Tôi đưa cô đi?” Dung Chỉ cười hì hì.Cố Niệm Niệm cũng không làm ra vẻ liền lên xe.“Hồ Ly tiên sinh, xin chào.” Cố Niệm Niệm chào hỏi.Dung Chỉ đẹp đến giống như một con Hồ Ly, một con hồ ly đực.“Kỳ thật không phải đã lâu không gặp, hôm qua hình như tôi có thấy anh.” Cố Niệm Niệm tùy tiện nói: “Anh đang cùng Thái Thi Khả hôn môi.”“Thái Thi Khả?” Khóe mắt Dung Chỉ nhướng lên một chút: *Thì ra cô ta tên Thái Thi Khả? Tên này thật không dễ nghe, không dễ nghe bằng Cố Niệm Niệm.”Có Niệm Niệm kinh ngạc: “Anh cùng người ta hôn môi mà không biết người ta tên gì?”Dung Chỉ cười tủm tỉm: “Tôi không quen cô ta, cô ta nhào vào trong ngực tôi, tôi cũng không tiện cự tuyệt, đúng không?”Cố Niệm Niệm quả thật không biết nói gì.“Thái Thi Khả vẫn luôn rất cao ngạo, sẽ không chủ động nhào vào lòng anh đi?” Có Niệm Niệm có chút không itin.“Người nhào vào lòng tôi rất nhiều, xinh đẹp công phu trên giường lại tốt hơn cô ta nhiều.” Dung Chỉ không che giấu chút nào.“Anh nói chuyện thật không biết xáu hổ.” Cố Niệm Niệm nói.“Tôi không những nói chuyện không biết xấu hổ,” Dung Chỉ đột nhiên sát lại gần cô: “Tôi trên giường càng không biết xáu hỗ, cô muốn thử một chút không?”Có Niệm Niệm kỳ thật rất chán ghét người tùy tiện, nhưng Dung Chỉ tùy tiện lại không khiến cô cảm tháy chán ghét.Hắn biết đúng mực, tại lúc bạn sắp ni giận thì hắn ta liền thu lại.“Anh thật sự không quen biết Thái Thi Khả?” Cố Niệm Niệm vẫn không tin..

“Đúng rồi, hôm nay cô không mặc quần áo tôi đưa?” Ôn Đình Vực đột nhiên nghĩ tới cái này.

Hôm nay Cố Niệm niệm mặc một bộ váy liền màu trắng, chất liệu rất kém, vừa nhìn là biết là hàng vỉa hè.

*Còn không phải nghĩ là mình mang thai sao, cũng không còn tâm tư mặc đồ xinh đẹp đi khoe một phen.” Có Niệm Niệm cười khan.

Đương nhiên vẫn còn một nguyên nhân, chính là tuy rằng cô có chút chờ mong cảnh tượng mình mặc quần áo đẹp, nhưng sau ngẫm lại lại có vài phần cảm giác như cáo mượn oai hùm.

Cố Niệm Niệm cô chính là một đứa con gái nghèo, giả người giàu có làm cái gì.

Chẳng qua, bất luận nữ nhân nào cũng không cự tuyệt được quần áo đẹp đẽ.

Vừa nghe Ôn Đình Vực nói như thế, tâm Có Niệm Niệm lại khế động.

Cô nghĩ, nếu không hôm nào đó liền mặc một bộ tửu xem, chỉ mặc một ngày, chỉ một ngày.

Sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, Cố Niệm Niệm liền đến trường học.

“Hiện tại đã xác định tôi không mang thai rồi, anh không cần đưa tôi nữa đâu.” Cố Niệm Niệm không muốn Ôn Đình Vực lại đưa cô đi.

“Những ngày này cô không thoải mái, tôi vẫn nên đưa cô đi.” Ôn Đình Vực nghĩ một chút rồi nói.

“Không sao.” có Niệm Niệm xua xua tay: “Là phụ nữ đều sẽ có những ngày này, nào có quý giá như vậy, không cần đưa liền không cần đưa.”

Ôn Đình Vực ngẫm lại, hôm nay công ty xác thực rất nhiều việc, đặc biệt còn vì hôm qua trở về trước vì Cố Niệm Niệm, còn rất nhiều việc chưa xử lý xong, anh cũng liền từ bỏ.

Có Niệm Niệm đi đến bến xe bus.

Một chiếc Ferrari màu đỏ vô cùng bắt mắt nhanh chóng phi qua trước mắt cô.

“Vụt.” mộ tiếng, chiếc Ferrari đã lái qua vài mét lại lùi trở lại.

Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt đẹp trai tỉnh xảo.

“Cố mỹ nữ.” Bên môi người đàn ông nở một nụ cười tà khí, khóe mắt cong cong: “Chúng ta lại gặp mặt.”

Cố Niệm Niệm khiếp sợ, định thần nhìn lại, thì ra là Dung Chỉ.

“Tôi đưa cô đi?” Dung Chỉ cười hì hì.

Cố Niệm Niệm cũng không làm ra vẻ liền lên xe.

“Hồ Ly tiên sinh, xin chào.” Cố Niệm Niệm chào hỏi.

Dung Chỉ đẹp đến giống như một con Hồ Ly, một con hồ ly đực.

“Kỳ thật không phải đã lâu không gặp, hôm qua hình như tôi có thấy anh.” Cố Niệm Niệm tùy tiện nói: “Anh đang cùng Thái Thi Khả hôn môi.”

“Thái Thi Khả?” Khóe mắt Dung Chỉ nhướng lên một chút: *Thì ra cô ta tên Thái Thi Khả? Tên này thật không dễ nghe, không dễ nghe bằng Cố Niệm Niệm.”

Có Niệm Niệm kinh ngạc: “Anh cùng người ta hôn môi mà không biết người ta tên gì?”

Dung Chỉ cười tủm tỉm: “Tôi không quen cô ta, cô ta nhào vào trong ngực tôi, tôi cũng không tiện cự tuyệt, đúng không?”

Cố Niệm Niệm quả thật không biết nói gì.

“Thái Thi Khả vẫn luôn rất cao ngạo, sẽ không chủ động nhào vào lòng anh đi?” Có Niệm Niệm có chút không itin.

“Người nhào vào lòng tôi rất nhiều, xinh đẹp công phu trên giường lại tốt hơn cô ta nhiều.” Dung Chỉ không che giấu chút nào.

“Anh nói chuyện thật không biết xáu hổ.” Cố Niệm Niệm nói.

“Tôi không những nói chuyện không biết xấu hổ,” Dung Chỉ đột nhiên sát lại gần cô: “Tôi trên giường càng không biết xáu hỗ, cô muốn thử một chút không?”

Có Niệm Niệm kỳ thật rất chán ghét người tùy tiện, nhưng Dung Chỉ tùy tiện lại không khiến cô cảm tháy chán ghét.

Hắn biết đúng mực, tại lúc bạn sắp ni giận thì hắn ta liền thu lại.

“Anh thật sự không quen biết Thái Thi Khả?” Cố Niệm Niệm vẫn không tin..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Đúng rồi, hôm nay cô không mặc quần áo tôi đưa?” Ôn Đình Vực đột nhiên nghĩ tới cái này.Hôm nay Cố Niệm niệm mặc một bộ váy liền màu trắng, chất liệu rất kém, vừa nhìn là biết là hàng vỉa hè.*Còn không phải nghĩ là mình mang thai sao, cũng không còn tâm tư mặc đồ xinh đẹp đi khoe một phen.” Có Niệm Niệm cười khan.Đương nhiên vẫn còn một nguyên nhân, chính là tuy rằng cô có chút chờ mong cảnh tượng mình mặc quần áo đẹp, nhưng sau ngẫm lại lại có vài phần cảm giác như cáo mượn oai hùm.Cố Niệm Niệm cô chính là một đứa con gái nghèo, giả người giàu có làm cái gì.Chẳng qua, bất luận nữ nhân nào cũng không cự tuyệt được quần áo đẹp đẽ.Vừa nghe Ôn Đình Vực nói như thế, tâm Có Niệm Niệm lại khế động.Cô nghĩ, nếu không hôm nào đó liền mặc một bộ tửu xem, chỉ mặc một ngày, chỉ một ngày.Sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, Cố Niệm Niệm liền đến trường học.“Hiện tại đã xác định tôi không mang thai rồi, anh không cần đưa tôi nữa đâu.” Cố Niệm Niệm không muốn Ôn Đình Vực lại đưa cô đi.“Những ngày này cô không thoải mái, tôi vẫn nên đưa cô đi.” Ôn Đình Vực nghĩ một chút rồi nói.“Không sao.” có Niệm Niệm xua xua tay: “Là phụ nữ đều sẽ có những ngày này, nào có quý giá như vậy, không cần đưa liền không cần đưa.”Ôn Đình Vực ngẫm lại, hôm nay công ty xác thực rất nhiều việc, đặc biệt còn vì hôm qua trở về trước vì Cố Niệm Niệm, còn rất nhiều việc chưa xử lý xong, anh cũng liền từ bỏ.Có Niệm Niệm đi đến bến xe bus.Một chiếc Ferrari màu đỏ vô cùng bắt mắt nhanh chóng phi qua trước mắt cô.“Vụt.” mộ tiếng, chiếc Ferrari đã lái qua vài mét lại lùi trở lại.Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt đẹp trai tỉnh xảo.“Cố mỹ nữ.” Bên môi người đàn ông nở một nụ cười tà khí, khóe mắt cong cong: “Chúng ta lại gặp mặt.”Cố Niệm Niệm khiếp sợ, định thần nhìn lại, thì ra là Dung Chỉ.“Tôi đưa cô đi?” Dung Chỉ cười hì hì.Cố Niệm Niệm cũng không làm ra vẻ liền lên xe.“Hồ Ly tiên sinh, xin chào.” Cố Niệm Niệm chào hỏi.Dung Chỉ đẹp đến giống như một con Hồ Ly, một con hồ ly đực.“Kỳ thật không phải đã lâu không gặp, hôm qua hình như tôi có thấy anh.” Cố Niệm Niệm tùy tiện nói: “Anh đang cùng Thái Thi Khả hôn môi.”“Thái Thi Khả?” Khóe mắt Dung Chỉ nhướng lên một chút: *Thì ra cô ta tên Thái Thi Khả? Tên này thật không dễ nghe, không dễ nghe bằng Cố Niệm Niệm.”Có Niệm Niệm kinh ngạc: “Anh cùng người ta hôn môi mà không biết người ta tên gì?”Dung Chỉ cười tủm tỉm: “Tôi không quen cô ta, cô ta nhào vào trong ngực tôi, tôi cũng không tiện cự tuyệt, đúng không?”Cố Niệm Niệm quả thật không biết nói gì.“Thái Thi Khả vẫn luôn rất cao ngạo, sẽ không chủ động nhào vào lòng anh đi?” Có Niệm Niệm có chút không itin.“Người nhào vào lòng tôi rất nhiều, xinh đẹp công phu trên giường lại tốt hơn cô ta nhiều.” Dung Chỉ không che giấu chút nào.“Anh nói chuyện thật không biết xáu hổ.” Cố Niệm Niệm nói.“Tôi không những nói chuyện không biết xấu hổ,” Dung Chỉ đột nhiên sát lại gần cô: “Tôi trên giường càng không biết xáu hỗ, cô muốn thử một chút không?”Có Niệm Niệm kỳ thật rất chán ghét người tùy tiện, nhưng Dung Chỉ tùy tiện lại không khiến cô cảm tháy chán ghét.Hắn biết đúng mực, tại lúc bạn sắp ni giận thì hắn ta liền thu lại.“Anh thật sự không quen biết Thái Thi Khả?” Cố Niệm Niệm vẫn không tin..

Chương 82