Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 111

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Anh ăn một miếng liền buông đũa.“Anh chẳng lẽ không muốn ăn nữa sao?” Cố Niệm Niệm nói.Ôn Đình Vực chỉ mới ăn một miếng mà.“Quá mỡ, ăn một miếng là đủ rồi.” Ôn Đình Vực nói.Mi mắt Cố Niệm Niệm giật giật.Ôn Đình Vực thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm liền biết nữ nhân này lại đang suy nghĩ cái gì.“Cố Niệm Niệm, cái đầu nhỏ này của cô lại đang suy nghĩ cái gì?” Ôn Đình Vực trầm thắp hỏi.Có Niệm Niệm cười khan: “Tôi cảm thấy không đúng lắm, ở trong tiểu thuyết ngôn tình, mỗi khi nữ chính làm đồ ăn, cho dù có khó ăn, tổng tài cũng sẽ ăn hết không chừa một miếng.”&p Sách này sao lại không giống hiện thực vậy.Mí mắt Ôn Đình Vực giật giật: “Có Niệm Niệm, xem ít loại tiểu thuyết này một chút.”&p Cố Niệm Niệm cười đến chột dạ.Cô kỳ thực rất thích xem loại tiểu thuyết này.Bởi vì trước đây cô thực bi thảm, nhưng cho dù bi thảm cũng có thể có quyền được nằm mơ, cho nên lúc xem tiểu thuyết, Cố Niệm Niệm cảm thấy mình liền tới một mộng cảnh hoa mỹ, một mộng cảnh hoa mỹ hoàn toàn thoát khỏi hiện thực bi thảm.“Tôi không thích ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, cũng không thể ăn hết toàn bộ.Ôn Đình Vực nói thẳng, một lát sau ngữ khí anh đột nhiên hơi cao lên: “Nhưng tôi có thẻ đút cho cô ăn hết.”&p Có Niệm Niệm sửng sốt, còn chưa phản ứng lại, Ôn Đình Vực trực tiếp gắp một miếng thịt kho tàu vàng óng đưa tới bên môi mình.Lông mi Cố Niệm Niệm liều mạng run rẩy, trời ơi, tổng tài tập đoàn Đề Quốc S tự mình đút đồ ăn cho cô.Hơn nữa còn là đút thịt kho tàu!Có Niệm Niệm một ngụm ăn hết miếng thịt kho tàu.Lông mày Ôn Đình Vực nhảy nhảy, Cố Niệm Niệm này, đồ ăn mỡ như vậy mà ăn đến mắt cũng không nháy một chút.Hơn nữa con gái đều không phải sợ béo sao? Cố Niệm Niệm này sao một chút cũng không sợ.Ôn Đình Vực lại gắp một miếng, Có Niệm Niệm cũng lập tức ăn hết.Lúc ăn thịt kho tàu, khuôn mặt cô là một mảnh vui sướng.Có thể không vui sao! Đây là tổng tài tự mình đút đấy!“Cố Niệm Niệm, cô không sợ béo sao?” Ôn Đình Vực nhìn cô ăn đến cao hứng thì không nhịn được hỏi.Hô hắp Có Niệm Niệm dừng một chút.Cô đem miếng thịt kho tàu trong miệng nuốt xuống: “Ôn Đình Vực, anh nói vài thập niên trước, nữ nhân có phải là lưu hành giảm béo không?”&p Mí mắt Ôn Đình Vực nhíu lại: “Tất nhiên sẽ không.”&p Nữ nhân ở những niên đại kia đến cơm ăn còn không đủ nó, sao có khả năng giảm béo.“Vậy là đúng rồi.” Đôi mắt thanh triệt rõ ràng của Có Niệm Niệm rất nghiêm túc mà nhìn Cố Niệm Niệm: “Anh biết không, lúc tôi còn ở Cố gia, tuy rằng cơm có thể ăn no, nhưng đều là chút dưa muối cải trắng linh tinh, có thể ăn một bữa cơm ngon tôi đã rất vui rồi, ai còn tốn sức cùng tâm tình muốn giảm béo chứ.”&p Tim Ôn Đình Vực bỗng nhiên nghẹn lại.*Tôi còn muốn ăn.” Cố Niệm Niệm lại há miệng.Đôi môi đỏ mọng của cô bị nhiễm một ít vỡ, lại mê người nói không nên lời.“Tôi mới không ngòi, tôi chính là một nữ nhân có tiết tháo, sẽ không vì máy miếng thịt kho tàu mà nhào vào lòng anh đâu.” Cố Niệm Niệm phòng bị mà nhìn Ôn Đình Vực.Trong mắt Ôn Đình Vực lóe lên một tia sáng nhạt, một lát sau anh lại cong khóe môi gắp một miếng thịt kho tàu đút vào miệng Có Niệm Niệm.“Có một vấn đề tôi rất kỳ quái.” Nhìn Cố Niệm Niệm ăn thịt kho tàu đến hai quai hàm phồng lên, Ôn Đình Vực hỏi..

Anh ăn một miếng liền buông đũa.

“Anh chẳng lẽ không muốn ăn nữa sao?” Cố Niệm Niệm nói.

Ôn Đình Vực chỉ mới ăn một miếng mà.

“Quá mỡ, ăn một miếng là đủ rồi.” Ôn Đình Vực nói.

Mi mắt Cố Niệm Niệm giật giật.

Ôn Đình Vực thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm liền biết nữ nhân này lại đang suy nghĩ cái gì.

“Cố Niệm Niệm, cái đầu nhỏ này của cô lại đang suy nghĩ cái gì?” Ôn Đình Vực trầm thắp hỏi.

Có Niệm Niệm cười khan: “Tôi cảm thấy không đúng lắm, ở trong tiểu thuyết ngôn tình, mỗi khi nữ chính làm đồ ăn, cho dù có khó ăn, tổng tài cũng sẽ ăn hết không chừa một miếng.”&p Sách này sao lại không giống hiện thực vậy.

Mí mắt Ôn Đình Vực giật giật: “Có Niệm Niệm, xem ít loại tiểu thuyết này một chút.”&p Cố Niệm Niệm cười đến chột dạ.

Cô kỳ thực rất thích xem loại tiểu thuyết này.

Bởi vì trước đây cô thực bi thảm, nhưng cho dù bi thảm cũng có thể có quyền được nằm mơ, cho nên lúc xem tiểu thuyết, Cố Niệm Niệm cảm thấy mình liền tới một mộng cảnh hoa mỹ, một mộng cảnh hoa mỹ hoàn toàn thoát khỏi hiện thực bi thảm.

“Tôi không thích ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, cũng không thể ăn hết toàn bộ.

Ôn Đình Vực nói thẳng, một lát sau ngữ khí anh đột nhiên hơi cao lên: “Nhưng tôi có thẻ đút cho cô ăn hết.”&p Có Niệm Niệm sửng sốt, còn chưa phản ứng lại, Ôn Đình Vực trực tiếp gắp một miếng thịt kho tàu vàng óng đưa tới bên môi mình.

Lông mi Cố Niệm Niệm liều mạng run rẩy, trời ơi, tổng tài tập đoàn Đề Quốc S tự mình đút đồ ăn cho cô.

Hơn nữa còn là đút thịt kho tàu!

Có Niệm Niệm một ngụm ăn hết miếng thịt kho tàu.

Lông mày Ôn Đình Vực nhảy nhảy, Cố Niệm Niệm này, đồ ăn mỡ như vậy mà ăn đến mắt cũng không nháy một chút.

Hơn nữa con gái đều không phải sợ béo sao? Cố Niệm Niệm này sao một chút cũng không sợ.

Ôn Đình Vực lại gắp một miếng, Có Niệm Niệm cũng lập tức ăn hết.

Lúc ăn thịt kho tàu, khuôn mặt cô là một mảnh vui sướng.

Có thể không vui sao! Đây là tổng tài tự mình đút đấy!

“Cố Niệm Niệm, cô không sợ béo sao?” Ôn Đình Vực nhìn cô ăn đến cao hứng thì không nhịn được hỏi.

Hô hắp Có Niệm Niệm dừng một chút.

Cô đem miếng thịt kho tàu trong miệng nuốt xuống: “Ôn Đình Vực, anh nói vài thập niên trước, nữ nhân có phải là lưu hành giảm béo không?”&p Mí mắt Ôn Đình Vực nhíu lại: “Tất nhiên sẽ không.”&p Nữ nhân ở những niên đại kia đến cơm ăn còn không đủ nó, sao có khả năng giảm béo.

“Vậy là đúng rồi.” Đôi mắt thanh triệt rõ ràng của Có Niệm Niệm rất nghiêm túc mà nhìn Cố Niệm Niệm: “Anh biết không, lúc tôi còn ở Cố gia, tuy rằng cơm có thể ăn no, nhưng đều là chút dưa muối cải trắng linh tinh, có thể ăn một bữa cơm ngon tôi đã rất vui rồi, ai còn tốn sức cùng tâm tình muốn giảm béo chứ.”&p Tim Ôn Đình Vực bỗng nhiên nghẹn lại.

*Tôi còn muốn ăn.” Cố Niệm Niệm lại há miệng.

Đôi môi đỏ mọng của cô bị nhiễm một ít vỡ, lại mê người nói không nên lời.

“Tôi mới không ngòi, tôi chính là một nữ nhân có tiết tháo, sẽ không vì máy miếng thịt kho tàu mà nhào vào lòng anh đâu.” Cố Niệm Niệm phòng bị mà nhìn Ôn Đình Vực.

Trong mắt Ôn Đình Vực lóe lên một tia sáng nhạt, một lát sau anh lại cong khóe môi gắp một miếng thịt kho tàu đút vào miệng Có Niệm Niệm.

“Có một vấn đề tôi rất kỳ quái.” Nhìn Cố Niệm Niệm ăn thịt kho tàu đến hai quai hàm phồng lên, Ôn Đình Vực hỏi..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Anh ăn một miếng liền buông đũa.“Anh chẳng lẽ không muốn ăn nữa sao?” Cố Niệm Niệm nói.Ôn Đình Vực chỉ mới ăn một miếng mà.“Quá mỡ, ăn một miếng là đủ rồi.” Ôn Đình Vực nói.Mi mắt Cố Niệm Niệm giật giật.Ôn Đình Vực thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm liền biết nữ nhân này lại đang suy nghĩ cái gì.“Cố Niệm Niệm, cái đầu nhỏ này của cô lại đang suy nghĩ cái gì?” Ôn Đình Vực trầm thắp hỏi.Có Niệm Niệm cười khan: “Tôi cảm thấy không đúng lắm, ở trong tiểu thuyết ngôn tình, mỗi khi nữ chính làm đồ ăn, cho dù có khó ăn, tổng tài cũng sẽ ăn hết không chừa một miếng.”&p Sách này sao lại không giống hiện thực vậy.Mí mắt Ôn Đình Vực giật giật: “Có Niệm Niệm, xem ít loại tiểu thuyết này một chút.”&p Cố Niệm Niệm cười đến chột dạ.Cô kỳ thực rất thích xem loại tiểu thuyết này.Bởi vì trước đây cô thực bi thảm, nhưng cho dù bi thảm cũng có thể có quyền được nằm mơ, cho nên lúc xem tiểu thuyết, Cố Niệm Niệm cảm thấy mình liền tới một mộng cảnh hoa mỹ, một mộng cảnh hoa mỹ hoàn toàn thoát khỏi hiện thực bi thảm.“Tôi không thích ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, cũng không thể ăn hết toàn bộ.Ôn Đình Vực nói thẳng, một lát sau ngữ khí anh đột nhiên hơi cao lên: “Nhưng tôi có thẻ đút cho cô ăn hết.”&p Có Niệm Niệm sửng sốt, còn chưa phản ứng lại, Ôn Đình Vực trực tiếp gắp một miếng thịt kho tàu vàng óng đưa tới bên môi mình.Lông mi Cố Niệm Niệm liều mạng run rẩy, trời ơi, tổng tài tập đoàn Đề Quốc S tự mình đút đồ ăn cho cô.Hơn nữa còn là đút thịt kho tàu!Có Niệm Niệm một ngụm ăn hết miếng thịt kho tàu.Lông mày Ôn Đình Vực nhảy nhảy, Cố Niệm Niệm này, đồ ăn mỡ như vậy mà ăn đến mắt cũng không nháy một chút.Hơn nữa con gái đều không phải sợ béo sao? Cố Niệm Niệm này sao một chút cũng không sợ.Ôn Đình Vực lại gắp một miếng, Có Niệm Niệm cũng lập tức ăn hết.Lúc ăn thịt kho tàu, khuôn mặt cô là một mảnh vui sướng.Có thể không vui sao! Đây là tổng tài tự mình đút đấy!“Cố Niệm Niệm, cô không sợ béo sao?” Ôn Đình Vực nhìn cô ăn đến cao hứng thì không nhịn được hỏi.Hô hắp Có Niệm Niệm dừng một chút.Cô đem miếng thịt kho tàu trong miệng nuốt xuống: “Ôn Đình Vực, anh nói vài thập niên trước, nữ nhân có phải là lưu hành giảm béo không?”&p Mí mắt Ôn Đình Vực nhíu lại: “Tất nhiên sẽ không.”&p Nữ nhân ở những niên đại kia đến cơm ăn còn không đủ nó, sao có khả năng giảm béo.“Vậy là đúng rồi.” Đôi mắt thanh triệt rõ ràng của Có Niệm Niệm rất nghiêm túc mà nhìn Cố Niệm Niệm: “Anh biết không, lúc tôi còn ở Cố gia, tuy rằng cơm có thể ăn no, nhưng đều là chút dưa muối cải trắng linh tinh, có thể ăn một bữa cơm ngon tôi đã rất vui rồi, ai còn tốn sức cùng tâm tình muốn giảm béo chứ.”&p Tim Ôn Đình Vực bỗng nhiên nghẹn lại.*Tôi còn muốn ăn.” Cố Niệm Niệm lại há miệng.Đôi môi đỏ mọng của cô bị nhiễm một ít vỡ, lại mê người nói không nên lời.“Tôi mới không ngòi, tôi chính là một nữ nhân có tiết tháo, sẽ không vì máy miếng thịt kho tàu mà nhào vào lòng anh đâu.” Cố Niệm Niệm phòng bị mà nhìn Ôn Đình Vực.Trong mắt Ôn Đình Vực lóe lên một tia sáng nhạt, một lát sau anh lại cong khóe môi gắp một miếng thịt kho tàu đút vào miệng Có Niệm Niệm.“Có một vấn đề tôi rất kỳ quái.” Nhìn Cố Niệm Niệm ăn thịt kho tàu đến hai quai hàm phồng lên, Ôn Đình Vực hỏi..

Chương 111