“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 116
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trời ơi, cô căn bản chị là người vợ trên hợp đồng của Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực ở bên ngoài tìm tiểu cô nương nào là chuyện của anh ta, cô căn bản cũng không ngăn được.Nhưng Lâm Thải Tình đã nói như vậy, cô thật sự là leo lên lưng cọp thì khó xuống, chỉ có thể để Lâm Thải Tình giúp mình trang điểm.Cố Niệm Niệm thay quần áo mà hôm nay Lâm Thải Tình mua cho mình, là một bộ váy dài màu xanh nhạt, vô cùng mỏng manh, dài đến tận chân.Có Niệm Niệm mặc chiếc váy này đẹp đến không nói nên lời, quả thực giống như tỉnh linh trong rừng, nghịch ngợm đáng yêu.Lâm Thải Tình vừa lòng nhìn Cố Niệm Niệm một cái, sau đó lại trang điểm cùng làm tóc cho Cố Niệm Niệm.Rất nhanh, mộ Có Niệm Niệm mới hoàn toàn ra lò.Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn mình trong gương, quả thực không thể tin được người trong gương chính là mình.Tay nghề Lâm Thải Tình rất tốt, quả thực có thể so sánh với người tạo hình chuyên nghiệp, hoàn toàn đem Cố Niệm Niệm tái tạo thành bộ dáng khác.Có Niệm Niệm trong gương trang điểm nhẹ nhàng, trang dung tinh xảo tự nhiên, chiếc váy dài màu xanh nhạt cùng vài sợi tóc mái thưa trên trán làm cô như: biến thành tinh linh trong rừng.“Đến, để Đình Vực nhìn xem, tiểu kiều thê của nó có bao nhiêu xinh đẹp.” Lâm Thải Tình cười nói.Ừm, bỗng nhiên trở nên xinh đẹp như thế, Cố Niệm Niệm cảm thấy chính mình có chút ngượng ngùng đối mặt với Ôn Đình Vực.Mà bên này Lâm Thải Tình đã đẩy Cố Niệm Niệm ra ngoài.Ôn Đình Vực đang ngồi ở sô pha trong phòng khách, nghe được động tĩnh kiền ngước mắt nhìn lên, vừa lúc đối mắt với Có Niệm Niệm.Trong nháy mắt hai mắt giao nhau, trong mắt Ôn Đình Vực xuất hiện một mạt kinh diễm.“Đình Vực, tiểu thê tử của con rất đẹp đi?” Lâm Thải Tình ý cười đầy mặt.Ôn Đình Vực gật đầu: “Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp, không phải chỉ hôm nay.”&p Mặt Cố Niệm Niệm thoáng cái hơi đỏ lên.“Đi thôi.” Ôn Đình Vực nói.có m Niệm đi theo phía sau, Lâm Thải Tình lại gọi hai người lại.Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm nhát thời dừng lại bước chân.Lâm Thải Tình tiến lên đem tay của Có Niệm Niệm đặt vào trong tay Ôn Đình Vực: “Hai vợ chồng ra cửa sao có thể một trước một sau được, phải nắm tay chứ.”&p Đầu óc Cố Niệm Niệm “ong” một tiếng liền trở nên trống rỗng.Nhiệt độ cực nóng từ lòng bàn tay người đàn ông xuyên thấu qua mu bàn tay truyền khắp toàn thân Có Niệm Niệm, thẳng đến trong lòng cô Mà hô hấp Ôn Đình Vực cũng ngừng lại.Chẳng qua rất nhanh anh đã thu liễm cảm xúc của mình, nắm tay Cố Niệm Niệm đi ra ngoài.Đợi sau khi tới thang máy, Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại, đem tay mình rút về.Lông mày Ôn Đình Vực hơi động.Kỳ thật vừa rồi bàn tay mềm mại không xương đặt trong bàn tay mình cảm giác đúng là rất tốt, thậm chí khiến anh có chút tham luyến.Cô thật sự quá xấu hổ, có chút không biết nói gì phải tìm chuyện để nói.Mà nguyên nhân xấu hỗ thứ nhát là bởi vì mình trang điểm đến xinh đẹp như vậy xuất hiện trước mặt Ôn Đình Vực, thứ hai là bởi vì vừa rồi Ôn Đình Vực cầm tay mình.Ra khỏi thang máy, Ôn Đình Vực lái một chiếc Bentley màu đen, Cố Niệm Niệm cũng lên xe..
Trời ơi, cô căn bản chị là người vợ trên hợp đồng của Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực ở bên ngoài tìm tiểu cô nương nào là chuyện của anh ta, cô căn bản cũng không ngăn được.
Nhưng Lâm Thải Tình đã nói như vậy, cô thật sự là leo lên lưng cọp thì khó xuống, chỉ có thể để Lâm Thải Tình giúp mình trang điểm.
Cố Niệm Niệm thay quần áo mà hôm nay Lâm Thải Tình mua cho mình, là một bộ váy dài màu xanh nhạt, vô cùng mỏng manh, dài đến tận chân.
Có Niệm Niệm mặc chiếc váy này đẹp đến không nói nên lời, quả thực giống như tỉnh linh trong rừng, nghịch ngợm đáng yêu.
Lâm Thải Tình vừa lòng nhìn Cố Niệm Niệm một cái, sau đó lại trang điểm cùng làm tóc cho Cố Niệm Niệm.
Rất nhanh, mộ Có Niệm Niệm mới hoàn toàn ra lò.
Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn mình trong gương, quả thực không thể tin được người trong gương chính là mình.
Tay nghề Lâm Thải Tình rất tốt, quả thực có thể so sánh với người tạo hình chuyên nghiệp, hoàn toàn đem Cố Niệm Niệm tái tạo thành bộ dáng khác.
Có Niệm Niệm trong gương trang điểm nhẹ nhàng, trang dung tinh xảo tự nhiên, chiếc váy dài màu xanh nhạt cùng vài sợi tóc mái thưa trên trán làm cô như: biến thành tinh linh trong rừng.
“Đến, để Đình Vực nhìn xem, tiểu kiều thê của nó có bao nhiêu xinh đẹp.” Lâm Thải Tình cười nói.
Ừm, bỗng nhiên trở nên xinh đẹp như thế, Cố Niệm Niệm cảm thấy chính mình có chút ngượng ngùng đối mặt với Ôn Đình Vực.
Mà bên này Lâm Thải Tình đã đẩy Cố Niệm Niệm ra ngoài.
Ôn Đình Vực đang ngồi ở sô pha trong phòng khách, nghe được động tĩnh kiền ngước mắt nhìn lên, vừa lúc đối mắt với Có Niệm Niệm.
Trong nháy mắt hai mắt giao nhau, trong mắt Ôn Đình Vực xuất hiện một mạt kinh diễm.
“Đình Vực, tiểu thê tử của con rất đẹp đi?” Lâm Thải Tình ý cười đầy mặt.
Ôn Đình Vực gật đầu: “Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp, không phải chỉ hôm nay.”&p Mặt Cố Niệm Niệm thoáng cái hơi đỏ lên.
“Đi thôi.” Ôn Đình Vực nói.
có m Niệm đi theo phía sau, Lâm Thải Tình lại gọi hai người lại.
Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm nhát thời dừng lại bước chân.
Lâm Thải Tình tiến lên đem tay của Có Niệm Niệm đặt vào trong tay Ôn Đình Vực: “Hai vợ chồng ra cửa sao có thể một trước một sau được, phải nắm tay chứ.”&p Đầu óc Cố Niệm Niệm “ong” một tiếng liền trở nên trống rỗng.
Nhiệt độ cực nóng từ lòng bàn tay người đàn ông xuyên thấu qua mu bàn tay truyền khắp toàn thân Có Niệm Niệm, thẳng đến trong lòng cô Mà hô hấp Ôn Đình Vực cũng ngừng lại.
Chẳng qua rất nhanh anh đã thu liễm cảm xúc của mình, nắm tay Cố Niệm Niệm đi ra ngoài.
Đợi sau khi tới thang máy, Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại, đem tay mình rút về.
Lông mày Ôn Đình Vực hơi động.
Kỳ thật vừa rồi bàn tay mềm mại không xương đặt trong bàn tay mình cảm giác đúng là rất tốt, thậm chí khiến anh có chút tham luyến.
Cô thật sự quá xấu hổ, có chút không biết nói gì phải tìm chuyện để nói.
Mà nguyên nhân xấu hỗ thứ nhát là bởi vì mình trang điểm đến xinh đẹp như vậy xuất hiện trước mặt Ôn Đình Vực, thứ hai là bởi vì vừa rồi Ôn Đình Vực cầm tay mình.
Ra khỏi thang máy, Ôn Đình Vực lái một chiếc Bentley màu đen, Cố Niệm Niệm cũng lên xe..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trời ơi, cô căn bản chị là người vợ trên hợp đồng của Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực ở bên ngoài tìm tiểu cô nương nào là chuyện của anh ta, cô căn bản cũng không ngăn được.Nhưng Lâm Thải Tình đã nói như vậy, cô thật sự là leo lên lưng cọp thì khó xuống, chỉ có thể để Lâm Thải Tình giúp mình trang điểm.Cố Niệm Niệm thay quần áo mà hôm nay Lâm Thải Tình mua cho mình, là một bộ váy dài màu xanh nhạt, vô cùng mỏng manh, dài đến tận chân.Có Niệm Niệm mặc chiếc váy này đẹp đến không nói nên lời, quả thực giống như tỉnh linh trong rừng, nghịch ngợm đáng yêu.Lâm Thải Tình vừa lòng nhìn Cố Niệm Niệm một cái, sau đó lại trang điểm cùng làm tóc cho Cố Niệm Niệm.Rất nhanh, mộ Có Niệm Niệm mới hoàn toàn ra lò.Cố Niệm Niệm ngơ ngác nhìn mình trong gương, quả thực không thể tin được người trong gương chính là mình.Tay nghề Lâm Thải Tình rất tốt, quả thực có thể so sánh với người tạo hình chuyên nghiệp, hoàn toàn đem Cố Niệm Niệm tái tạo thành bộ dáng khác.Có Niệm Niệm trong gương trang điểm nhẹ nhàng, trang dung tinh xảo tự nhiên, chiếc váy dài màu xanh nhạt cùng vài sợi tóc mái thưa trên trán làm cô như: biến thành tinh linh trong rừng.“Đến, để Đình Vực nhìn xem, tiểu kiều thê của nó có bao nhiêu xinh đẹp.” Lâm Thải Tình cười nói.Ừm, bỗng nhiên trở nên xinh đẹp như thế, Cố Niệm Niệm cảm thấy chính mình có chút ngượng ngùng đối mặt với Ôn Đình Vực.Mà bên này Lâm Thải Tình đã đẩy Cố Niệm Niệm ra ngoài.Ôn Đình Vực đang ngồi ở sô pha trong phòng khách, nghe được động tĩnh kiền ngước mắt nhìn lên, vừa lúc đối mắt với Có Niệm Niệm.Trong nháy mắt hai mắt giao nhau, trong mắt Ôn Đình Vực xuất hiện một mạt kinh diễm.“Đình Vực, tiểu thê tử của con rất đẹp đi?” Lâm Thải Tình ý cười đầy mặt.Ôn Đình Vực gật đầu: “Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp, không phải chỉ hôm nay.”&p Mặt Cố Niệm Niệm thoáng cái hơi đỏ lên.“Đi thôi.” Ôn Đình Vực nói.có m Niệm đi theo phía sau, Lâm Thải Tình lại gọi hai người lại.Ôn Đình Vực cùng Cố Niệm Niệm nhát thời dừng lại bước chân.Lâm Thải Tình tiến lên đem tay của Có Niệm Niệm đặt vào trong tay Ôn Đình Vực: “Hai vợ chồng ra cửa sao có thể một trước một sau được, phải nắm tay chứ.”&p Đầu óc Cố Niệm Niệm “ong” một tiếng liền trở nên trống rỗng.Nhiệt độ cực nóng từ lòng bàn tay người đàn ông xuyên thấu qua mu bàn tay truyền khắp toàn thân Có Niệm Niệm, thẳng đến trong lòng cô Mà hô hấp Ôn Đình Vực cũng ngừng lại.Chẳng qua rất nhanh anh đã thu liễm cảm xúc của mình, nắm tay Cố Niệm Niệm đi ra ngoài.Đợi sau khi tới thang máy, Cố Niệm Niệm mới phản ứng lại, đem tay mình rút về.Lông mày Ôn Đình Vực hơi động.Kỳ thật vừa rồi bàn tay mềm mại không xương đặt trong bàn tay mình cảm giác đúng là rất tốt, thậm chí khiến anh có chút tham luyến.Cô thật sự quá xấu hổ, có chút không biết nói gì phải tìm chuyện để nói.Mà nguyên nhân xấu hỗ thứ nhát là bởi vì mình trang điểm đến xinh đẹp như vậy xuất hiện trước mặt Ôn Đình Vực, thứ hai là bởi vì vừa rồi Ôn Đình Vực cầm tay mình.Ra khỏi thang máy, Ôn Đình Vực lái một chiếc Bentley màu đen, Cố Niệm Niệm cũng lên xe..