“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 125
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Mãi cho đến phòng ngủ, anh rốt cuộc vô pháp không chế chính mình mà đem Cố Niệm Niệm đè ở dưới thân.Nữ nhân mang theo hương vị ngọt ngào thanh thần truyền vào chóp mũi Ôn Đình Vực, anh không khống chế được mà hôn Cố Niệm Niệm.Hôn càng ngày càng mắt khống chế, cuối cùng anh cũng không khống chế được mà muốn Có Niệm Niệm.Thẳng đến khi thanh âm mang theo nghẹn ngào của Có Niệm Niệm làm bừng tỉnh chính mình.Nhưng tuy là như vậy, anh lại phát hiện cơ hồ anh vẫn không thể khống chế bản thân.Ở trước mặt Cố Niệm Niệm, hơn nữa do uống quá nhiều rượu, lực tự chủ mà anh lấy làm tự hào vậy mà không còn sót lại chút gì.Lúc này lông mi mảnh dài của Cố Niệm Niệm không ngừng run rầy.Câu nói vừa rồi của Ôn Đình Vực “Niệm Niệm, tôi không khống chế được” lại khiến trong lòng cô nhảy dựng lên.Còn có dáng vẻ của Ôn Đình Vực tựa hồ thật sự rất khó chịu.Có Niệm Niệm nghĩ, hay là mình giúp Ôn Đình Vực một chút đì.Nam nhân này đối với mình tốt như vậy, vì mình làm nhiều chuyện như thế, hiện giờ anh khó chịu như thế, cô hẳn là nên giúp anh.Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng, đỏ mặt nói: “Ôn Đình Vực, hay là, hay là nếu anh thật sự chịu không được, tôi sẽ giúp anh một chút.”&p Trong nháy mắt, Có Niệm Niệm làm ra một tính toán lớn mật!Một kế hoạch có thể giúp Ôn Đình Vực!“Cô để tôi muốn cô?” Ánh mắt Ôn Đình Vực còn thâm trầm hơn bóng đêm, bên trong là một mảnh mãnh liệt, cơ hồ trong nháy mắt có thể đem người bao phủ.Cả khuôn mặt Cố Niệm Niệm đều hồng như quả taos: “Đương nhiên không phải, có thể, có thể dùng phương thức khác”&p Tuy cô hạ quyết tâm muốn giúp Ôn Đình Vực, nhưng cô cũng là người có tiết tháo, không có khả năng hiến thân như thế.Phòng ngủ to như vậy bỗng nhiên yên tĩnh lại, lâm vào yên lặng như chết.Ôn Đình Vực ở trên người Cố Niệm Niệm hơi cứng lại, sau đó mắt đen dừng trên mặt Cố Niệm Niệm: “Dùng miệng hay là dùng tay?”&p Giọng nói anh khàn khàn, mang theo t*nh d*c nồng đận.Cố Niệm Niệm sửng sốt một chút, ngay sau đó đã phản ứng lại, thoát một cái đỏ bừng mặt.Trời ạ, nam nhân này là đang suy nghĩ cái gì thế, anh ta cho rằng mình phải dùng tay hoặc là miệng sao?“Đương nhiên không phải, không phải.” Cố Niệm Niệm vội vàng giải thích nói: “Còn có cách khác, anh nghĩ đi đâu vậy!”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên hoang mang.Còn có cách khác, còn có cách gì? Anh thật sự nghĩ không ra.“Anh trước tiên đứng dậy, đợi chút tôi sẽ nói cho anh.” Cố Niệm Niệm đỏ mặt nói.Ánh mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm, ngay sau đó xoay người một cái.Anh thật ra muốn nhìn một chút xem Cố Niệm Niệm còn có cách khác gì.Cố Niệm Niệm mặc vào quần áo liền chạy ra khỏi phòng ngủ, ngay lúc Ôn Đình Vực cho rằng Cố Niệm Niệm đang lừa mình để mượn cơ hội chạy trốn thì Cố Niệm Niệm đã trở lại.Mặt cô như tôm bị nấu chín, trên tay cầm một cái gối ôm nhỏ phông phồng.“Đây là cách cô giúp tôi, hửm?” Một lát sau Ôn Đình Vực ngẳng đầu, cặp mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Cố Niệm Niệm.Có Niệm Niệm gật đầu: “Là tôi vừa nghĩ đến, cách này rất được đi.”&p Cố Niệm Niệm thích xem diễn đàn, trước đây đã từ nhìn thấy trên diễn đàn một bài post, thảo luận nam nhân khó chịu lại không có bạn gái cũng không muốn dùng tay thì phải làm sao.Nhiều người tiếp thu ý kiến của quần chúng, cống hiến không ít cách tốt..
Mãi cho đến phòng ngủ, anh rốt cuộc vô pháp không chế chính mình mà đem Cố Niệm Niệm đè ở dưới thân.
Nữ nhân mang theo hương vị ngọt ngào thanh thần truyền vào chóp mũi Ôn Đình Vực, anh không khống chế được mà hôn Cố Niệm Niệm.
Hôn càng ngày càng mắt khống chế, cuối cùng anh cũng không khống chế được mà muốn Có Niệm Niệm.
Thẳng đến khi thanh âm mang theo nghẹn ngào của Có Niệm Niệm làm bừng tỉnh chính mình.
Nhưng tuy là như vậy, anh lại phát hiện cơ hồ anh vẫn không thể khống chế bản thân.
Ở trước mặt Cố Niệm Niệm, hơn nữa do uống quá nhiều rượu, lực tự chủ mà anh lấy làm tự hào vậy mà không còn sót lại chút gì.
Lúc này lông mi mảnh dài của Cố Niệm Niệm không ngừng run rầy.
Câu nói vừa rồi của Ôn Đình Vực “Niệm Niệm, tôi không khống chế được” lại khiến trong lòng cô nhảy dựng lên.
Còn có dáng vẻ của Ôn Đình Vực tựa hồ thật sự rất khó chịu.
Có Niệm Niệm nghĩ, hay là mình giúp Ôn Đình Vực một chút đì.
Nam nhân này đối với mình tốt như vậy, vì mình làm nhiều chuyện như thế, hiện giờ anh khó chịu như thế, cô hẳn là nên giúp anh.
Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng, đỏ mặt nói: “Ôn Đình Vực, hay là, hay là nếu anh thật sự chịu không được, tôi sẽ giúp anh một chút.”&p Trong nháy mắt, Có Niệm Niệm làm ra một tính toán lớn mật!
Một kế hoạch có thể giúp Ôn Đình Vực!
“Cô để tôi muốn cô?” Ánh mắt Ôn Đình Vực còn thâm trầm hơn bóng đêm, bên trong là một mảnh mãnh liệt, cơ hồ trong nháy mắt có thể đem người bao phủ.
Cả khuôn mặt Cố Niệm Niệm đều hồng như quả taos: “Đương nhiên không phải, có thể, có thể dùng phương thức khác”&p Tuy cô hạ quyết tâm muốn giúp Ôn Đình Vực, nhưng cô cũng là người có tiết tháo, không có khả năng hiến thân như thế.
Phòng ngủ to như vậy bỗng nhiên yên tĩnh lại, lâm vào yên lặng như chết.
Ôn Đình Vực ở trên người Cố Niệm Niệm hơi cứng lại, sau đó mắt đen dừng trên mặt Cố Niệm Niệm: “Dùng miệng hay là dùng tay?”&p Giọng nói anh khàn khàn, mang theo t*nh d*c nồng đận.
Cố Niệm Niệm sửng sốt một chút, ngay sau đó đã phản ứng lại, thoát một cái đỏ bừng mặt.
Trời ạ, nam nhân này là đang suy nghĩ cái gì thế, anh ta cho rằng mình phải dùng tay hoặc là miệng sao?
“Đương nhiên không phải, không phải.” Cố Niệm Niệm vội vàng giải thích nói: “Còn có cách khác, anh nghĩ đi đâu vậy!”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên hoang mang.
Còn có cách khác, còn có cách gì? Anh thật sự nghĩ không ra.
“Anh trước tiên đứng dậy, đợi chút tôi sẽ nói cho anh.” Cố Niệm Niệm đỏ mặt nói.
Ánh mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm, ngay sau đó xoay người một cái.
Anh thật ra muốn nhìn một chút xem Cố Niệm Niệm còn có cách khác gì.
Cố Niệm Niệm mặc vào quần áo liền chạy ra khỏi phòng ngủ, ngay lúc Ôn Đình Vực cho rằng Cố Niệm Niệm đang lừa mình để mượn cơ hội chạy trốn thì Cố Niệm Niệm đã trở lại.
Mặt cô như tôm bị nấu chín, trên tay cầm một cái gối ôm nhỏ phông phồng.
“Đây là cách cô giúp tôi, hửm?” Một lát sau Ôn Đình Vực ngẳng đầu, cặp mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Cố Niệm Niệm.
Có Niệm Niệm gật đầu: “Là tôi vừa nghĩ đến, cách này rất được đi.”&p Cố Niệm Niệm thích xem diễn đàn, trước đây đã từ nhìn thấy trên diễn đàn một bài post, thảo luận nam nhân khó chịu lại không có bạn gái cũng không muốn dùng tay thì phải làm sao.
Nhiều người tiếp thu ý kiến của quần chúng, cống hiến không ít cách tốt..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Mãi cho đến phòng ngủ, anh rốt cuộc vô pháp không chế chính mình mà đem Cố Niệm Niệm đè ở dưới thân.Nữ nhân mang theo hương vị ngọt ngào thanh thần truyền vào chóp mũi Ôn Đình Vực, anh không khống chế được mà hôn Cố Niệm Niệm.Hôn càng ngày càng mắt khống chế, cuối cùng anh cũng không khống chế được mà muốn Có Niệm Niệm.Thẳng đến khi thanh âm mang theo nghẹn ngào của Có Niệm Niệm làm bừng tỉnh chính mình.Nhưng tuy là như vậy, anh lại phát hiện cơ hồ anh vẫn không thể khống chế bản thân.Ở trước mặt Cố Niệm Niệm, hơn nữa do uống quá nhiều rượu, lực tự chủ mà anh lấy làm tự hào vậy mà không còn sót lại chút gì.Lúc này lông mi mảnh dài của Cố Niệm Niệm không ngừng run rầy.Câu nói vừa rồi của Ôn Đình Vực “Niệm Niệm, tôi không khống chế được” lại khiến trong lòng cô nhảy dựng lên.Còn có dáng vẻ của Ôn Đình Vực tựa hồ thật sự rất khó chịu.Có Niệm Niệm nghĩ, hay là mình giúp Ôn Đình Vực một chút đì.Nam nhân này đối với mình tốt như vậy, vì mình làm nhiều chuyện như thế, hiện giờ anh khó chịu như thế, cô hẳn là nên giúp anh.Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng, đỏ mặt nói: “Ôn Đình Vực, hay là, hay là nếu anh thật sự chịu không được, tôi sẽ giúp anh một chút.”&p Trong nháy mắt, Có Niệm Niệm làm ra một tính toán lớn mật!Một kế hoạch có thể giúp Ôn Đình Vực!“Cô để tôi muốn cô?” Ánh mắt Ôn Đình Vực còn thâm trầm hơn bóng đêm, bên trong là một mảnh mãnh liệt, cơ hồ trong nháy mắt có thể đem người bao phủ.Cả khuôn mặt Cố Niệm Niệm đều hồng như quả taos: “Đương nhiên không phải, có thể, có thể dùng phương thức khác”&p Tuy cô hạ quyết tâm muốn giúp Ôn Đình Vực, nhưng cô cũng là người có tiết tháo, không có khả năng hiến thân như thế.Phòng ngủ to như vậy bỗng nhiên yên tĩnh lại, lâm vào yên lặng như chết.Ôn Đình Vực ở trên người Cố Niệm Niệm hơi cứng lại, sau đó mắt đen dừng trên mặt Cố Niệm Niệm: “Dùng miệng hay là dùng tay?”&p Giọng nói anh khàn khàn, mang theo t*nh d*c nồng đận.Cố Niệm Niệm sửng sốt một chút, ngay sau đó đã phản ứng lại, thoát một cái đỏ bừng mặt.Trời ạ, nam nhân này là đang suy nghĩ cái gì thế, anh ta cho rằng mình phải dùng tay hoặc là miệng sao?“Đương nhiên không phải, không phải.” Cố Niệm Niệm vội vàng giải thích nói: “Còn có cách khác, anh nghĩ đi đâu vậy!”&p Trong mắt Ôn Đình Vực hiện lên hoang mang.Còn có cách khác, còn có cách gì? Anh thật sự nghĩ không ra.“Anh trước tiên đứng dậy, đợi chút tôi sẽ nói cho anh.” Cố Niệm Niệm đỏ mặt nói.Ánh mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm, ngay sau đó xoay người một cái.Anh thật ra muốn nhìn một chút xem Cố Niệm Niệm còn có cách khác gì.Cố Niệm Niệm mặc vào quần áo liền chạy ra khỏi phòng ngủ, ngay lúc Ôn Đình Vực cho rằng Cố Niệm Niệm đang lừa mình để mượn cơ hội chạy trốn thì Cố Niệm Niệm đã trở lại.Mặt cô như tôm bị nấu chín, trên tay cầm một cái gối ôm nhỏ phông phồng.“Đây là cách cô giúp tôi, hửm?” Một lát sau Ôn Đình Vực ngẳng đầu, cặp mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Cố Niệm Niệm.Có Niệm Niệm gật đầu: “Là tôi vừa nghĩ đến, cách này rất được đi.”&p Cố Niệm Niệm thích xem diễn đàn, trước đây đã từ nhìn thấy trên diễn đàn một bài post, thảo luận nam nhân khó chịu lại không có bạn gái cũng không muốn dùng tay thì phải làm sao.Nhiều người tiếp thu ý kiến của quần chúng, cống hiến không ít cách tốt..