Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 138

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Tầm mắt Ôn Đình Vực thuận thế nhìn từ mặt Cố Niệm Niệm xuống cổ cô: “Cố Niệm Niệm, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, phụ nữ không mặc thứ đó rất dễ dàng bị rũ (xệ) xuống.”&p Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, cô theo bản năng ưỡn ngực lên: “Tôi mới không có, anh nói hươu nói vượn!”&pCủa Cố Niệm Niệm cô vẫn là rất căng có được không!Theo động tác này của Cố Niệm Niệm, đôi mắt Ôn Đình Vực tối lại, yết hầu giật giật.*Không nói cô rũ, chỉ là không mặc sẽ dễ bị rũ, huống chỉ cô không mặc tôi sẽ cho rằng cô có ý câu dẫn tôi.”&p Cố Niệm Niệm: “…”&p Cô thật là cực kỳ vô ngữ, dù sao cô như thế nào cũng không nói lại Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực vô luận nói cái gì đều có lý!Cố Niệm Niệm cắn răng một cái, nghĩ lấy liền lấy đi, dù sao tắm cũng là anh tắm, mình còn có gì phải thẹn thùng.Huống chỉ anh ta lấy nội y của mình, một đại nam nhân như anh ta còn không ngại, mình ngại cái quỷ gì!Nghĩ thể Cố Niệm Niệm liền chỉ vào một bộ nội y màu trắng trong tủ: “Cái này đi.”&p Ôn Đình Vực cầm lên, mặt trên nội y có in hình hoạt hình đáng yêu, thậm chí còn tản ra một mùi thơm như có như: không của thiếu nữ.Cố Niệm Niệm cho rằng Ôn Đình Vực khẳng định sẽ cười nhạo mình một phen, lớn như vậy còn mặc nội y có in hoạt hình, lại không nghĩ tới anh không có.Ôn Đình Vực trực tiếp đi ra khỏi phòng ngủ của Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm theo sau đi ra ngoài, cô vẫn luôn đi phía sau Ôn Đình Vực, nhìn người nam nhân này di chuyển bước chân mới phát hiện bộ dáng đi đường của anh thật là đẹp mắt.Nhắc chân cất bước đều là quý khí, khí tràng mười phần.Nghĩ đến lát nữa một nam nhân quý khí mười phần như: thế muốn đem mình đi tắm rửa, Cố Niệm Niệm tâm liền bình bịch nhảy lên.Cô bỗng nhiên cảm thấy, nhân sinh rất nhiều chuyện đều là nói không chừng.Ví như Cố Niệm Niệm cô, không lâu trước đây vẫn là một nữ sinh bình thường đến không thể bình thường hơn, mỗi ngày trôi qua nghèo khó bắt kham, ban ngày ở xưởng trà đội nắng ngày hè chói chang đi xúc trà, buổi tối còn phải đi bán rượu tại quán bar.Kết quả trong nháy mắt, cô lắc mình biến hóa thành người vợ trên hợp đồng với Ôn Đình Vực.Ừm, không chỉ ở một phòng ngủ lớn như thế, hơn nữa mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn tốt nhát, trước kia quả thực Cố Niệm Niệm nghĩ cũng không dám nghĩ.Hơn nữa đường đường một tổng tài còn tự mình đút mì cho cô ăn!Nếu là trước kia, nam nhân tôn quý giống như Ôn Đình Vực cô là nghĩ cũng không dám nghĩ.Lúc nội tâm cô đang bay đến chín tầng mây, thanh âm nhàn nhạt của nam nhân truyền đến.“Có thể tắm rồi.”&p Cố Niệm Niệm thu hồi suy nghĩ, lúc này mới phát hiện trong bắt tri bắt giác đã đi tới phòng tắm.Mà Ôn Đình Vực đã mở nước nóng vào bồn tắm.Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng.Tuy cô không ngừng nói cho mình đừng sợ đừng sợ, nhưng thật sự đến lúc này, cô thật sự sợ quá.Loại sợ hãi này là trong tim từng chút tràn ra.Cô phải thoát y trước mặt một nam nhân, còn phải để nam nhân này giúp cô tắm rửa!Ngẫm lại đều thật ngại ngùng!Vạn nhất nam nhân này nổi lên thú tính với mình thì làm sao bây giờ?Đương nhiên còn có một điểm quan trọng nhất chính là!*Cô cảm thấy đến lúc này rồi còn có thể nói không tắm sao?” Ôn Đình Vực nghiêng đầu nhìn Cố Niệm Niệm, trong giọng nói lộ ra uy h**p.Cố Niệm Niệm gắt gao c*n m** d***, một lát sau rốt cuộc buông lỏng.Tắm liền tắm đi, đường đường tổng tài đế quốc muốn tắm rửa cho mày, mày còn làm ra vẻ cái gì..

Tầm mắt Ôn Đình Vực thuận thế nhìn từ mặt Cố Niệm Niệm xuống cổ cô: “Cố Niệm Niệm, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, phụ nữ không mặc thứ đó rất dễ dàng bị rũ (xệ) xuống.”&p Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, cô theo bản năng ưỡn ngực lên: “Tôi mới không có, anh nói hươu nói vượn!”&pCủa Cố Niệm Niệm cô vẫn là rất căng có được không!

Theo động tác này của Cố Niệm Niệm, đôi mắt Ôn Đình Vực tối lại, yết hầu giật giật.

*Không nói cô rũ, chỉ là không mặc sẽ dễ bị rũ, huống chỉ cô không mặc tôi sẽ cho rằng cô có ý câu dẫn tôi.”&p Cố Niệm Niệm: “…”&p Cô thật là cực kỳ vô ngữ, dù sao cô như thế nào cũng không nói lại Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực vô luận nói cái gì đều có lý!

Cố Niệm Niệm cắn răng một cái, nghĩ lấy liền lấy đi, dù sao tắm cũng là anh tắm, mình còn có gì phải thẹn thùng.

Huống chỉ anh ta lấy nội y của mình, một đại nam nhân như anh ta còn không ngại, mình ngại cái quỷ gì!

Nghĩ thể Cố Niệm Niệm liền chỉ vào một bộ nội y màu trắng trong tủ: “Cái này đi.”&p Ôn Đình Vực cầm lên, mặt trên nội y có in hình hoạt hình đáng yêu, thậm chí còn tản ra một mùi thơm như có như: không của thiếu nữ.

Cố Niệm Niệm cho rằng Ôn Đình Vực khẳng định sẽ cười nhạo mình một phen, lớn như vậy còn mặc nội y có in hoạt hình, lại không nghĩ tới anh không có.

Ôn Đình Vực trực tiếp đi ra khỏi phòng ngủ của Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm theo sau đi ra ngoài, cô vẫn luôn đi phía sau Ôn Đình Vực, nhìn người nam nhân này di chuyển bước chân mới phát hiện bộ dáng đi đường của anh thật là đẹp mắt.

Nhắc chân cất bước đều là quý khí, khí tràng mười phần.

Nghĩ đến lát nữa một nam nhân quý khí mười phần như: thế muốn đem mình đi tắm rửa, Cố Niệm Niệm tâm liền bình bịch nhảy lên.

Cô bỗng nhiên cảm thấy, nhân sinh rất nhiều chuyện đều là nói không chừng.

Ví như Cố Niệm Niệm cô, không lâu trước đây vẫn là một nữ sinh bình thường đến không thể bình thường hơn, mỗi ngày trôi qua nghèo khó bắt kham, ban ngày ở xưởng trà đội nắng ngày hè chói chang đi xúc trà, buổi tối còn phải đi bán rượu tại quán bar.

Kết quả trong nháy mắt, cô lắc mình biến hóa thành người vợ trên hợp đồng với Ôn Đình Vực.

Ừm, không chỉ ở một phòng ngủ lớn như thế, hơn nữa mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn tốt nhát, trước kia quả thực Cố Niệm Niệm nghĩ cũng không dám nghĩ.

Hơn nữa đường đường một tổng tài còn tự mình đút mì cho cô ăn!

Nếu là trước kia, nam nhân tôn quý giống như Ôn Đình Vực cô là nghĩ cũng không dám nghĩ.

Lúc nội tâm cô đang bay đến chín tầng mây, thanh âm nhàn nhạt của nam nhân truyền đến.

“Có thể tắm rồi.”&p Cố Niệm Niệm thu hồi suy nghĩ, lúc này mới phát hiện trong bắt tri bắt giác đã đi tới phòng tắm.

Mà Ôn Đình Vực đã mở nước nóng vào bồn tắm.

Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng.

Tuy cô không ngừng nói cho mình đừng sợ đừng sợ, nhưng thật sự đến lúc này, cô thật sự sợ quá.

Loại sợ hãi này là trong tim từng chút tràn ra.

Cô phải thoát y trước mặt một nam nhân, còn phải để nam nhân này giúp cô tắm rửa!

Ngẫm lại đều thật ngại ngùng!

Vạn nhất nam nhân này nổi lên thú tính với mình thì làm sao bây giờ?

Đương nhiên còn có một điểm quan trọng nhất chính là!

*Cô cảm thấy đến lúc này rồi còn có thể nói không tắm sao?” Ôn Đình Vực nghiêng đầu nhìn Cố Niệm Niệm, trong giọng nói lộ ra uy h**p.

Cố Niệm Niệm gắt gao c*n m** d***, một lát sau rốt cuộc buông lỏng.

Tắm liền tắm đi, đường đường tổng tài đế quốc muốn tắm rửa cho mày, mày còn làm ra vẻ cái gì..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Tầm mắt Ôn Đình Vực thuận thế nhìn từ mặt Cố Niệm Niệm xuống cổ cô: “Cố Niệm Niệm, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, phụ nữ không mặc thứ đó rất dễ dàng bị rũ (xệ) xuống.”&p Mặt Cố Niệm Niệm càng đỏ hơn, cô theo bản năng ưỡn ngực lên: “Tôi mới không có, anh nói hươu nói vượn!”&pCủa Cố Niệm Niệm cô vẫn là rất căng có được không!Theo động tác này của Cố Niệm Niệm, đôi mắt Ôn Đình Vực tối lại, yết hầu giật giật.*Không nói cô rũ, chỉ là không mặc sẽ dễ bị rũ, huống chỉ cô không mặc tôi sẽ cho rằng cô có ý câu dẫn tôi.”&p Cố Niệm Niệm: “…”&p Cô thật là cực kỳ vô ngữ, dù sao cô như thế nào cũng không nói lại Ôn Đình Vực, Ôn Đình Vực vô luận nói cái gì đều có lý!Cố Niệm Niệm cắn răng một cái, nghĩ lấy liền lấy đi, dù sao tắm cũng là anh tắm, mình còn có gì phải thẹn thùng.Huống chỉ anh ta lấy nội y của mình, một đại nam nhân như anh ta còn không ngại, mình ngại cái quỷ gì!Nghĩ thể Cố Niệm Niệm liền chỉ vào một bộ nội y màu trắng trong tủ: “Cái này đi.”&p Ôn Đình Vực cầm lên, mặt trên nội y có in hình hoạt hình đáng yêu, thậm chí còn tản ra một mùi thơm như có như: không của thiếu nữ.Cố Niệm Niệm cho rằng Ôn Đình Vực khẳng định sẽ cười nhạo mình một phen, lớn như vậy còn mặc nội y có in hoạt hình, lại không nghĩ tới anh không có.Ôn Đình Vực trực tiếp đi ra khỏi phòng ngủ của Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm theo sau đi ra ngoài, cô vẫn luôn đi phía sau Ôn Đình Vực, nhìn người nam nhân này di chuyển bước chân mới phát hiện bộ dáng đi đường của anh thật là đẹp mắt.Nhắc chân cất bước đều là quý khí, khí tràng mười phần.Nghĩ đến lát nữa một nam nhân quý khí mười phần như: thế muốn đem mình đi tắm rửa, Cố Niệm Niệm tâm liền bình bịch nhảy lên.Cô bỗng nhiên cảm thấy, nhân sinh rất nhiều chuyện đều là nói không chừng.Ví như Cố Niệm Niệm cô, không lâu trước đây vẫn là một nữ sinh bình thường đến không thể bình thường hơn, mỗi ngày trôi qua nghèo khó bắt kham, ban ngày ở xưởng trà đội nắng ngày hè chói chang đi xúc trà, buổi tối còn phải đi bán rượu tại quán bar.Kết quả trong nháy mắt, cô lắc mình biến hóa thành người vợ trên hợp đồng với Ôn Đình Vực.Ừm, không chỉ ở một phòng ngủ lớn như thế, hơn nữa mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn tốt nhát, trước kia quả thực Cố Niệm Niệm nghĩ cũng không dám nghĩ.Hơn nữa đường đường một tổng tài còn tự mình đút mì cho cô ăn!Nếu là trước kia, nam nhân tôn quý giống như Ôn Đình Vực cô là nghĩ cũng không dám nghĩ.Lúc nội tâm cô đang bay đến chín tầng mây, thanh âm nhàn nhạt của nam nhân truyền đến.“Có thể tắm rồi.”&p Cố Niệm Niệm thu hồi suy nghĩ, lúc này mới phát hiện trong bắt tri bắt giác đã đi tới phòng tắm.Mà Ôn Đình Vực đã mở nước nóng vào bồn tắm.Cố Niệm Niệm nuốt nuốt nước miếng.Tuy cô không ngừng nói cho mình đừng sợ đừng sợ, nhưng thật sự đến lúc này, cô thật sự sợ quá.Loại sợ hãi này là trong tim từng chút tràn ra.Cô phải thoát y trước mặt một nam nhân, còn phải để nam nhân này giúp cô tắm rửa!Ngẫm lại đều thật ngại ngùng!Vạn nhất nam nhân này nổi lên thú tính với mình thì làm sao bây giờ?Đương nhiên còn có một điểm quan trọng nhất chính là!*Cô cảm thấy đến lúc này rồi còn có thể nói không tắm sao?” Ôn Đình Vực nghiêng đầu nhìn Cố Niệm Niệm, trong giọng nói lộ ra uy h**p.Cố Niệm Niệm gắt gao c*n m** d***, một lát sau rốt cuộc buông lỏng.Tắm liền tắm đi, đường đường tổng tài đế quốc muốn tắm rửa cho mày, mày còn làm ra vẻ cái gì..

Chương 138