“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 144
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Nhưng trong nháy mắt vừa rồi, anh bỗng nhiên thay đổi chủ ý.Nếu anh muốn giúp Cố Niệm Niệm nhổ bỏ cái gai trong lòng, vậy không cần sợ Cố Niệm Niệm đau.Càng là bệnh nguy kịch, càng phải lấy độc trị độc.Anh làm bộ không biết chưa chắc đã là giúp Cố Niệm Niệm.Hô hắp Cố Niệm Niệm trong nháy mắt ngừng lại.Ban đầu cô cho rằng Ôn Đình Vực không nhìn thấy, lại không nghĩ tới nam nhân này đã thấy được toàn bộ.“Anh thấy được?” Ngữ khí Cố Niệm Niệm rất thấp, hàm chứa một chút khổ sở.Nghĩ tới nơi xấu xí đó của mình cứ như vậy bại lộ cho Ôn Đình Vực, trong lòng Cố Niệm Niệm có loại tư vị không nói nên lời.Chờ cô nói xong mới phát giác câu hỏi của mình là vô nghĩa.Ôn Đình Vực không thấy được thì còn hỏi cô làm gì!“Ừm.” Ôn Đình Vực nhưng thật ra lại rất phối hợp với câu hỏi vô nghĩa của Cố Niệm Niệm.“Chuyện như thế nào?” Ngữ khí Ôn Đình Vực rất nhạt, như là tự thuật một việc thật bình thường.Anh không có bộ dạng đại kinh tiểu quái ngược lại làm cho Cố Niệm Niệm dàn dần thả lỏng.“Tôi, kỳ thật tôi cũng không biết là chuyện gì.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.Cô không lừa Ôn Đình Vực, cô thật sự không biết những vết thương trên mông mình làm sao mà có.Chỉ nhớ rõ lúc cô tỉnh lại, cảm giác được sau mông là một trận nóng rát đau đớn, ga trải giường tất cả đều là máu tươi đầm đìa, lúc ấy cô sợ tới mức khóc chạy ra ngoài.Khi đó vẫn ở nhà trệt, hàng xóm cách vách nghe được tiếng khóc của cô liền tới xem, kết quả nhìn đến vét thương trên mông cô thì đều bị chắn kinh.Trên mông Cố Niệm Niệm tất cả đều là miệng vét thương, hơn nữa vô cùng sâu, thảm không nỡ nhìn.Hàng xóm tới tìm Chu Mỹ Ngọc, muốn bà ta mang Cố Niệm Niệm tới bệnh viện.Chu Mỹ Ngọc nhìn cũng không nhìn một cái: “Tiểu hài tử da dày thịt béo, xem cái gì mà xem, tự mình sẽ tốt, đi bệnh viện làm gì để lãng phí tiền!”&p Nói xong còn hung hăng trừng mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Tiện nhân, tao cảnh cáo mày, mày tốt nhát ít ở đây khóc lóc cho tao, tao còn không biết mày giả vờ đáng thương để lão nương đi bệnh viện tốn tiền sao, mày cái thứ yêu tỉnh hại người!”&p Hàng xóm thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự nhìn không nồi, cuối cùng tập thể góp tiền đưa Cố Niệm Niệm tới bệnh viện khám.Bác sĩ nhìn thấy vết thương trên mông Cố Niệm Niệm cũng bị chấn kinh, nói trên mông Cố Niệm Niệm là bị người dùng vũ khí sắc bén từng đao từng đao cắt.“Ai tàn nhẫn như thé, cắt trên mông tiểu hài tử, quả thật không phải người!” Y tá bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm đều muốn khóc đến nơi.Mọi người hỏi Cố Niệm Niệm xảy ra chuyện gì, nhưng Cố Niệm Niệm một chút cũng không biết.Cô chỉ biết sau khi mình tỉnh lại thì trên mông đau đớn nóng rát, ga giường toàn là máu tươi.Cuối cùng bởi vì chuyện tương đối nghiêm trọng, bệnh viện trực tiếp báo cảnh sát.Ban đầu hàng xóm đều tưởng là Chu Mỹ Ngọc làm, dù sao Chu Mỹ Ngọc đánh Cố Niệm Niệm cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng kết quả điều tra của cảnh sát lại không phải Chu Mỹ Ngọc, cũng không phải bất kỳ ai của Cố gia làm.Cuôi cùng chuyện này điêu tra rât lâu cũng không tra ra kết quả, chỉ có thể vô tật mà chết.Truyện NgượcÔn Đình Vực không biết Cố Niệm Niệm nho nhỏ làm sao thừa nhận thống khổ đó.Mặt khác một tia nghi hoặc xẹt qua trong lòng Ôn Đình Vực.Những vét thương trên mông Cố Niệm Niệm rót cuộc là ai làm?.
Nhưng trong nháy mắt vừa rồi, anh bỗng nhiên thay đổi chủ ý.
Nếu anh muốn giúp Cố Niệm Niệm nhổ bỏ cái gai trong lòng, vậy không cần sợ Cố Niệm Niệm đau.
Càng là bệnh nguy kịch, càng phải lấy độc trị độc.
Anh làm bộ không biết chưa chắc đã là giúp Cố Niệm Niệm.
Hô hắp Cố Niệm Niệm trong nháy mắt ngừng lại.
Ban đầu cô cho rằng Ôn Đình Vực không nhìn thấy, lại không nghĩ tới nam nhân này đã thấy được toàn bộ.
“Anh thấy được?” Ngữ khí Cố Niệm Niệm rất thấp, hàm chứa một chút khổ sở.
Nghĩ tới nơi xấu xí đó của mình cứ như vậy bại lộ cho Ôn Đình Vực, trong lòng Cố Niệm Niệm có loại tư vị không nói nên lời.
Chờ cô nói xong mới phát giác câu hỏi của mình là vô nghĩa.
Ôn Đình Vực không thấy được thì còn hỏi cô làm gì!
“Ừm.” Ôn Đình Vực nhưng thật ra lại rất phối hợp với câu hỏi vô nghĩa của Cố Niệm Niệm.
“Chuyện như thế nào?” Ngữ khí Ôn Đình Vực rất nhạt, như là tự thuật một việc thật bình thường.
Anh không có bộ dạng đại kinh tiểu quái ngược lại làm cho Cố Niệm Niệm dàn dần thả lỏng.
“Tôi, kỳ thật tôi cũng không biết là chuyện gì.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.
Cô không lừa Ôn Đình Vực, cô thật sự không biết những vết thương trên mông mình làm sao mà có.
Chỉ nhớ rõ lúc cô tỉnh lại, cảm giác được sau mông là một trận nóng rát đau đớn, ga trải giường tất cả đều là máu tươi đầm đìa, lúc ấy cô sợ tới mức khóc chạy ra ngoài.
Khi đó vẫn ở nhà trệt, hàng xóm cách vách nghe được tiếng khóc của cô liền tới xem, kết quả nhìn đến vét thương trên mông cô thì đều bị chắn kinh.
Trên mông Cố Niệm Niệm tất cả đều là miệng vét thương, hơn nữa vô cùng sâu, thảm không nỡ nhìn.
Hàng xóm tới tìm Chu Mỹ Ngọc, muốn bà ta mang Cố Niệm Niệm tới bệnh viện.
Chu Mỹ Ngọc nhìn cũng không nhìn một cái: “Tiểu hài tử da dày thịt béo, xem cái gì mà xem, tự mình sẽ tốt, đi bệnh viện làm gì để lãng phí tiền!”&p Nói xong còn hung hăng trừng mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Tiện nhân, tao cảnh cáo mày, mày tốt nhát ít ở đây khóc lóc cho tao, tao còn không biết mày giả vờ đáng thương để lão nương đi bệnh viện tốn tiền sao, mày cái thứ yêu tỉnh hại người!”&p Hàng xóm thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự nhìn không nồi, cuối cùng tập thể góp tiền đưa Cố Niệm Niệm tới bệnh viện khám.
Bác sĩ nhìn thấy vết thương trên mông Cố Niệm Niệm cũng bị chấn kinh, nói trên mông Cố Niệm Niệm là bị người dùng vũ khí sắc bén từng đao từng đao cắt.
“Ai tàn nhẫn như thé, cắt trên mông tiểu hài tử, quả thật không phải người!” Y tá bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm đều muốn khóc đến nơi.
Mọi người hỏi Cố Niệm Niệm xảy ra chuyện gì, nhưng Cố Niệm Niệm một chút cũng không biết.
Cô chỉ biết sau khi mình tỉnh lại thì trên mông đau đớn nóng rát, ga giường toàn là máu tươi.
Cuối cùng bởi vì chuyện tương đối nghiêm trọng, bệnh viện trực tiếp báo cảnh sát.
Ban đầu hàng xóm đều tưởng là Chu Mỹ Ngọc làm, dù sao Chu Mỹ Ngọc đánh Cố Niệm Niệm cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng kết quả điều tra của cảnh sát lại không phải Chu Mỹ Ngọc, cũng không phải bất kỳ ai của Cố gia làm.
Cuôi cùng chuyện này điêu tra rât lâu cũng không tra ra kết quả, chỉ có thể vô tật mà chết.
Truyện Ngược
Ôn Đình Vực không biết Cố Niệm Niệm nho nhỏ làm sao thừa nhận thống khổ đó.
Mặt khác một tia nghi hoặc xẹt qua trong lòng Ôn Đình Vực.
Những vét thương trên mông Cố Niệm Niệm rót cuộc là ai làm?.
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Nhưng trong nháy mắt vừa rồi, anh bỗng nhiên thay đổi chủ ý.Nếu anh muốn giúp Cố Niệm Niệm nhổ bỏ cái gai trong lòng, vậy không cần sợ Cố Niệm Niệm đau.Càng là bệnh nguy kịch, càng phải lấy độc trị độc.Anh làm bộ không biết chưa chắc đã là giúp Cố Niệm Niệm.Hô hắp Cố Niệm Niệm trong nháy mắt ngừng lại.Ban đầu cô cho rằng Ôn Đình Vực không nhìn thấy, lại không nghĩ tới nam nhân này đã thấy được toàn bộ.“Anh thấy được?” Ngữ khí Cố Niệm Niệm rất thấp, hàm chứa một chút khổ sở.Nghĩ tới nơi xấu xí đó của mình cứ như vậy bại lộ cho Ôn Đình Vực, trong lòng Cố Niệm Niệm có loại tư vị không nói nên lời.Chờ cô nói xong mới phát giác câu hỏi của mình là vô nghĩa.Ôn Đình Vực không thấy được thì còn hỏi cô làm gì!“Ừm.” Ôn Đình Vực nhưng thật ra lại rất phối hợp với câu hỏi vô nghĩa của Cố Niệm Niệm.“Chuyện như thế nào?” Ngữ khí Ôn Đình Vực rất nhạt, như là tự thuật một việc thật bình thường.Anh không có bộ dạng đại kinh tiểu quái ngược lại làm cho Cố Niệm Niệm dàn dần thả lỏng.“Tôi, kỳ thật tôi cũng không biết là chuyện gì.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói.Cô không lừa Ôn Đình Vực, cô thật sự không biết những vết thương trên mông mình làm sao mà có.Chỉ nhớ rõ lúc cô tỉnh lại, cảm giác được sau mông là một trận nóng rát đau đớn, ga trải giường tất cả đều là máu tươi đầm đìa, lúc ấy cô sợ tới mức khóc chạy ra ngoài.Khi đó vẫn ở nhà trệt, hàng xóm cách vách nghe được tiếng khóc của cô liền tới xem, kết quả nhìn đến vét thương trên mông cô thì đều bị chắn kinh.Trên mông Cố Niệm Niệm tất cả đều là miệng vét thương, hơn nữa vô cùng sâu, thảm không nỡ nhìn.Hàng xóm tới tìm Chu Mỹ Ngọc, muốn bà ta mang Cố Niệm Niệm tới bệnh viện.Chu Mỹ Ngọc nhìn cũng không nhìn một cái: “Tiểu hài tử da dày thịt béo, xem cái gì mà xem, tự mình sẽ tốt, đi bệnh viện làm gì để lãng phí tiền!”&p Nói xong còn hung hăng trừng mắt nhìn Cố Niệm Niệm: “Tiện nhân, tao cảnh cáo mày, mày tốt nhát ít ở đây khóc lóc cho tao, tao còn không biết mày giả vờ đáng thương để lão nương đi bệnh viện tốn tiền sao, mày cái thứ yêu tỉnh hại người!”&p Hàng xóm thấy bộ dạng này của Cố Niệm Niệm thật sự nhìn không nồi, cuối cùng tập thể góp tiền đưa Cố Niệm Niệm tới bệnh viện khám.Bác sĩ nhìn thấy vết thương trên mông Cố Niệm Niệm cũng bị chấn kinh, nói trên mông Cố Niệm Niệm là bị người dùng vũ khí sắc bén từng đao từng đao cắt.“Ai tàn nhẫn như thé, cắt trên mông tiểu hài tử, quả thật không phải người!” Y tá bôi thuốc cho Cố Niệm Niệm đều muốn khóc đến nơi.Mọi người hỏi Cố Niệm Niệm xảy ra chuyện gì, nhưng Cố Niệm Niệm một chút cũng không biết.Cô chỉ biết sau khi mình tỉnh lại thì trên mông đau đớn nóng rát, ga giường toàn là máu tươi.Cuối cùng bởi vì chuyện tương đối nghiêm trọng, bệnh viện trực tiếp báo cảnh sát.Ban đầu hàng xóm đều tưởng là Chu Mỹ Ngọc làm, dù sao Chu Mỹ Ngọc đánh Cố Niệm Niệm cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng kết quả điều tra của cảnh sát lại không phải Chu Mỹ Ngọc, cũng không phải bất kỳ ai của Cố gia làm.Cuôi cùng chuyện này điêu tra rât lâu cũng không tra ra kết quả, chỉ có thể vô tật mà chết.Truyện NgượcÔn Đình Vực không biết Cố Niệm Niệm nho nhỏ làm sao thừa nhận thống khổ đó.Mặt khác một tia nghi hoặc xẹt qua trong lòng Ôn Đình Vực.Những vét thương trên mông Cố Niệm Niệm rót cuộc là ai làm?.