Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 156: Chương 157

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Sau khi tắm xong Cố Niệm Niệm mặc tốt quần áo rồi vội vàng muốn lên lầu.“Có tiểu thư, dì hầm cho cháu một chén canh tổ yến, nhân lúc nóng cháu uống đi.” Dì Lý nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, hiện tại cháu muốn đi ngủ.”&p Hiện giờ cô nào có tâm tình ăn cái gì tổ yến, cô lập tức sẽ bị ăn rồi, làm gì còn tâm tư ăn cái gì!Hiện tại đi ngủ?Dì Lý trợn tròn mắt, ban ngày ban mặt lại đi ngủ!Tới phòng ngủ, Cố Niệm Niệm nằm trên giường lăn qua lăn lại.Trên mặt là một mảnh ửng hồng.Cô đang ảo tưởng cảnh tưởng phát sinh ké tiếp.Ôn Đình Vực cao lớn tuần lãng đi đến mép giường của cô, trong mắt toát ra quang mang đỏ đậm.Cô vẻ mặt thẹn thùng nhìn Ôn Đình Vực.Ôn Đình Vực tà mị cười: “Nữ nhân, cô hiện tại chính là của tôi.”&p Nói xong anh liền đè lên người cô.Lúc thân thể giao hòa, ánh mắt anh nóng bỏng giống như: sa mạc.“Cô đồ tiểu yêu tinh đáng chết!” Ôn Đình Vực nhìn cô thật sâu.Cô đỏ mặt nói: “Anh thật xấu xa.”&p “Như vậy mà là xấu xa, vậy cho cô kiến thức một chút càng xấu xa hơn!”&p Kế tiếp là một mảnh: “Ưm ưm a a…”&p Đợi sau khi tất cả kết thúc, Ôn Đình Vực liền ôm chặt lấy cô.“Nữ nhân, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&pCô gật đầu như gà con mỗ thóc: “Vừa lòng vừa lòng.”&p Sau đó quá trình hiến thân đến đây rốt cuộc két thúc.Cố Niệm Niệm từ mặt đến cổ đều đỏ.Bây giờ cái gì cũng chưa phát sinh đâu, sao mình liền ở chỗ này ảo tưởng được!Hơn nữa phỏng chừng chân chính đến lúc đó, có lẽ cũng không phải dạng này đi.Cố Niệm Niệm nghĩ đến lần đầu tiên cùng Ôn Đình Vực phát sinh quan hệ.Toàn bộ quá trình Ôn Đình Vực cũng chưa nói qua cái gì mà “Nữ nhân, cô hiện tại là của tôi, cô cái tiểu yêu tỉnh đáng chết, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&p Anh dường như là một lần lại một lần lăn lộn chính mình, lúc kết thúc cũng không ôm chặt lấy mình, vô cùng bình tĩnh rời đi.Ngoại trừ để lại tiền, cái gì cũng không lưu lại.Không biết lần này sẽ là như thế nào?Lúc kết thúc anh có thể ôm lấy mình hay không?Còn có lần này có thể đau giống lần trước hay không?Nghĩ mãi Cố Niệm Niệm liền nghĩ tới một vấn đề quan trọng.Chính là lần này nhất định phải làm tốt biện pháp tránh thai, cô biết mình cùng Ôn Đình Vực không có khả năng, cho nên cũng quyết định sẽ không mang thai con của Ôn Đình Vực để khiến anh khó xử.Nghĩ đến đây tim Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút lạnh.Tia lãnh ý này đến mạc danh kỳ diệu, cũng không biết tung tích.Sau khi anh trở về thì không thấy Cố Niệm Niệm, vừa lúc dì Lý lại ra ngoài mua đồ, không có ai nói cho Ôn Đình Vực rằng Cố Niệm Niệm đang ngủ trên lầu.“Tôi, tôi ở trên lầu.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói *“Xuống dưới.”&p*Xuống dưới?” Cố Niệm Niệm nháy mắt choáng váng.Chẳng lẽ Ôn Đình Vực muốn ở trong phòng cách cái kia kia?.

Sau khi tắm xong Cố Niệm Niệm mặc tốt quần áo rồi vội vàng muốn lên lầu.

“Có tiểu thư, dì hầm cho cháu một chén canh tổ yến, nhân lúc nóng cháu uống đi.” Dì Lý nói với Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, hiện tại cháu muốn đi ngủ.”&p Hiện giờ cô nào có tâm tình ăn cái gì tổ yến, cô lập tức sẽ bị ăn rồi, làm gì còn tâm tư ăn cái gì!

Hiện tại đi ngủ?

Dì Lý trợn tròn mắt, ban ngày ban mặt lại đi ngủ!

Tới phòng ngủ, Cố Niệm Niệm nằm trên giường lăn qua lăn lại.

Trên mặt là một mảnh ửng hồng.

Cô đang ảo tưởng cảnh tưởng phát sinh ké tiếp.

Ôn Đình Vực cao lớn tuần lãng đi đến mép giường của cô, trong mắt toát ra quang mang đỏ đậm.

Cô vẻ mặt thẹn thùng nhìn Ôn Đình Vực.

Ôn Đình Vực tà mị cười: “Nữ nhân, cô hiện tại chính là của tôi.”&p Nói xong anh liền đè lên người cô.

Lúc thân thể giao hòa, ánh mắt anh nóng bỏng giống như: sa mạc.

“Cô đồ tiểu yêu tinh đáng chết!” Ôn Đình Vực nhìn cô thật sâu.

Cô đỏ mặt nói: “Anh thật xấu xa.”&p “Như vậy mà là xấu xa, vậy cho cô kiến thức một chút càng xấu xa hơn!”&p Kế tiếp là một mảnh: “Ưm ưm a a…”&p Đợi sau khi tất cả kết thúc, Ôn Đình Vực liền ôm chặt lấy cô.

“Nữ nhân, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&pCô gật đầu như gà con mỗ thóc: “Vừa lòng vừa lòng.”&p Sau đó quá trình hiến thân đến đây rốt cuộc két thúc.

Cố Niệm Niệm từ mặt đến cổ đều đỏ.

Bây giờ cái gì cũng chưa phát sinh đâu, sao mình liền ở chỗ này ảo tưởng được!

Hơn nữa phỏng chừng chân chính đến lúc đó, có lẽ cũng không phải dạng này đi.

Cố Niệm Niệm nghĩ đến lần đầu tiên cùng Ôn Đình Vực phát sinh quan hệ.

Toàn bộ quá trình Ôn Đình Vực cũng chưa nói qua cái gì mà “Nữ nhân, cô hiện tại là của tôi, cô cái tiểu yêu tỉnh đáng chết, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&p Anh dường như là một lần lại một lần lăn lộn chính mình, lúc kết thúc cũng không ôm chặt lấy mình, vô cùng bình tĩnh rời đi.

Ngoại trừ để lại tiền, cái gì cũng không lưu lại.

Không biết lần này sẽ là như thế nào?

Lúc kết thúc anh có thể ôm lấy mình hay không?

Còn có lần này có thể đau giống lần trước hay không?

Nghĩ mãi Cố Niệm Niệm liền nghĩ tới một vấn đề quan trọng.

Chính là lần này nhất định phải làm tốt biện pháp tránh thai, cô biết mình cùng Ôn Đình Vực không có khả năng, cho nên cũng quyết định sẽ không mang thai con của Ôn Đình Vực để khiến anh khó xử.

Nghĩ đến đây tim Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút lạnh.

Tia lãnh ý này đến mạc danh kỳ diệu, cũng không biết tung tích.

Sau khi anh trở về thì không thấy Cố Niệm Niệm, vừa lúc dì Lý lại ra ngoài mua đồ, không có ai nói cho Ôn Đình Vực rằng Cố Niệm Niệm đang ngủ trên lầu.

“Tôi, tôi ở trên lầu.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói *“Xuống dưới.”&p*Xuống dưới?” Cố Niệm Niệm nháy mắt choáng váng.

Chẳng lẽ Ôn Đình Vực muốn ở trong phòng cách cái kia kia?.

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Sau khi tắm xong Cố Niệm Niệm mặc tốt quần áo rồi vội vàng muốn lên lầu.“Có tiểu thư, dì hầm cho cháu một chén canh tổ yến, nhân lúc nóng cháu uống đi.” Dì Lý nói với Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Không cần đâu, hiện tại cháu muốn đi ngủ.”&p Hiện giờ cô nào có tâm tình ăn cái gì tổ yến, cô lập tức sẽ bị ăn rồi, làm gì còn tâm tư ăn cái gì!Hiện tại đi ngủ?Dì Lý trợn tròn mắt, ban ngày ban mặt lại đi ngủ!Tới phòng ngủ, Cố Niệm Niệm nằm trên giường lăn qua lăn lại.Trên mặt là một mảnh ửng hồng.Cô đang ảo tưởng cảnh tưởng phát sinh ké tiếp.Ôn Đình Vực cao lớn tuần lãng đi đến mép giường của cô, trong mắt toát ra quang mang đỏ đậm.Cô vẻ mặt thẹn thùng nhìn Ôn Đình Vực.Ôn Đình Vực tà mị cười: “Nữ nhân, cô hiện tại chính là của tôi.”&p Nói xong anh liền đè lên người cô.Lúc thân thể giao hòa, ánh mắt anh nóng bỏng giống như: sa mạc.“Cô đồ tiểu yêu tinh đáng chết!” Ôn Đình Vực nhìn cô thật sâu.Cô đỏ mặt nói: “Anh thật xấu xa.”&p “Như vậy mà là xấu xa, vậy cho cô kiến thức một chút càng xấu xa hơn!”&p Kế tiếp là một mảnh: “Ưm ưm a a…”&p Đợi sau khi tất cả kết thúc, Ôn Đình Vực liền ôm chặt lấy cô.“Nữ nhân, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&pCô gật đầu như gà con mỗ thóc: “Vừa lòng vừa lòng.”&p Sau đó quá trình hiến thân đến đây rốt cuộc két thúc.Cố Niệm Niệm từ mặt đến cổ đều đỏ.Bây giờ cái gì cũng chưa phát sinh đâu, sao mình liền ở chỗ này ảo tưởng được!Hơn nữa phỏng chừng chân chính đến lúc đó, có lẽ cũng không phải dạng này đi.Cố Niệm Niệm nghĩ đến lần đầu tiên cùng Ôn Đình Vực phát sinh quan hệ.Toàn bộ quá trình Ôn Đình Vực cũng chưa nói qua cái gì mà “Nữ nhân, cô hiện tại là của tôi, cô cái tiểu yêu tỉnh đáng chết, cô có vừa lòng tất cả vừa rồi không?”&p Anh dường như là một lần lại một lần lăn lộn chính mình, lúc kết thúc cũng không ôm chặt lấy mình, vô cùng bình tĩnh rời đi.Ngoại trừ để lại tiền, cái gì cũng không lưu lại.Không biết lần này sẽ là như thế nào?Lúc kết thúc anh có thể ôm lấy mình hay không?Còn có lần này có thể đau giống lần trước hay không?Nghĩ mãi Cố Niệm Niệm liền nghĩ tới một vấn đề quan trọng.Chính là lần này nhất định phải làm tốt biện pháp tránh thai, cô biết mình cùng Ôn Đình Vực không có khả năng, cho nên cũng quyết định sẽ không mang thai con của Ôn Đình Vực để khiến anh khó xử.Nghĩ đến đây tim Cố Niệm Niệm bỗng nhiên có chút lạnh.Tia lãnh ý này đến mạc danh kỳ diệu, cũng không biết tung tích.Sau khi anh trở về thì không thấy Cố Niệm Niệm, vừa lúc dì Lý lại ra ngoài mua đồ, không có ai nói cho Ôn Đình Vực rằng Cố Niệm Niệm đang ngủ trên lầu.“Tôi, tôi ở trên lầu.” Cố Niệm Niệm nhỏ giọng nói *“Xuống dưới.”&p*Xuống dưới?” Cố Niệm Niệm nháy mắt choáng váng.Chẳng lẽ Ôn Đình Vực muốn ở trong phòng cách cái kia kia?.

Chương 156: Chương 157