“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…
Chương 162: Chương 163
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Hà Tham Dật từ chói ở lại Ôn gia, Ôn Đình Vực an bài cho anh ta một căn chung cư cao cấp bên cạnh.Lúc Ôn Đình Vực ra ngoài, Cố Niệm Niệm đang thảo luận cùng người ở trên mạng đến mặt mày hớn hở.Cơ hồ tất cả những bình luận của cư dân mạng đều có quan điểm giống Cố Niệm Niệm, đều cho rằng Tô Hựu Thiến hẳn là nên được vô tội phóng thích.Lúc Ôn Đình Vực trở lại thì thấy Cố Niệm Niệm đang ngồi trên sô pha, hai chân đặt trên bàn trà, máy tính đặt trên bụng.Dáng ngồi của cô vô cùng bắt nhã, nhưng Ôn Đình Vực chú ý lại không phải chỗ này.Anh chỉ chú ý nhìn thấy hai chân tinh tế thẳng tắp của Cố Niệm Niệm.Đương nhiên, còn có q**n l*t như ẩn như hiện kia.‘Yết hầu Ôn Đình Vực giật giật.Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chắn cùng người khác thảo luận, thẳng đến khi Ôn Đình Vực đến gần mới phát hiện.Cô theo bản năng thu hồi chân.Cô biết Ôn Đình Vực xuất thân quý tộc, không thích nữ: nhân có dáng ngồi bắt lương như vậy.Thậm chí trước đây Ôn Đình Vực còn nói qua với cô.“Thấy thế nào thoải mái thì ngồi như thế, không cần có tình như vậy.” Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm khép lại hai chân.Cố Niệm Niệm hoài nghi mình quả thực nghe làm.“Cái kia, cái kia anh sẽ không ghét bỏ tôi dáng ngồi khó coi?” Cô thật cần thận hỏi.“Rất đáng yêu.” Đôi mắt sâu thẳm của Ôn Đình Vực nhìn chăm chú vào Cố Niệm Niệm.Anh bỗng nhiên phát hiện nữ nhân này rất đáng yêu, bởi vì cô bất đồng với những thiên kim nhà giàu theo khuôn phép cũ, ngược lại nhiều hơn một phần đáng yêu khó có được.Thấy Ôn Đình Vực khen mình đáng yêu, trên mặt Cố Niệm Niệm đỏ ửng.“Kỳ thật tôi cũng cảm thấy mình rất đáng yêu.” Một lát sau Cố Niệm Niệm nói: “Có đôi khi tôi soi gương đều sẽ nói, Cố Niệm Niệm a Cố Niệm Niệm, mày như thế nào lại có một khuôn mặt đáng yêu như thế.”&p Ôn Đình Vực “khụ” một tiếng.“Có chuyện gì thế, chẳng lẽ không phải sao?” Cố Niệm Niệm kinh ngạc nhìn Ôn Đình Vực.Nam nhân này không phải vừa mới khen mình đáng yêu sao?“Ừm, phải.” Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Cô nơi nào cũng đáng yêu.”&p Cố Niệm Niệm cười đến thực vui vẻ: “m, anh hùng ý kiến tương đồng!”&p“Bài post thế nào rồi?” Ôn Đình Vực lại hỏi.“Vô cùng tốt, hiện tại bài post này có nhân khí siêu cấp cao.”&p Nói đến cái này vẻ mặt của Cố Niệm Niệm đắc ý dào dạt: “Bỗng nhiên cảm thấy mình thật lợi hại, vậy mà có thể làm một chuyện như vậy.”&p “Không cần làm quá muộn.” Ôn Đình Vực nhìn thoáng qua đồng hồ bằng đá cẩm thạch treo trên tường: “Sáng sớm mai cô còn phải đi học, nghỉ ngơi sớm một chút.”&p Lúc này Cố Niệm Niệm mới nhớ tới sáng mai mình còn phải đi học, hai ngày nay bởi vì chuyện của Cố Xảo Xảo cùng Chu Mỹ Ngọc, cô đã hai ngày không tới trường.“Tôi đây đi nghỉ ngơi trước.” Cố Niệm Niệm đứng dậy muốn đi nhưng lại không nhìn thấy chân Ôn Đình Vực nên bị vấp phải, cả người cô liền thẳng tắp hướng xuống mặt đất.*Phanh.”&p Cả người Cố Niệm Niệm đều ngã ở phía dưới Ôn Đình Vực, chân trực tiếp quỳ trên mặt đất.Mặt già của dì Lý nháy mắt đỏ lên.Bà nghĩ người trẻ tuổi hiện giờ thật đúng là cởi mở, đây không phải là người ở tuổi của bà có thể lý giải.“Cố Niệm Niệm, đứng lên cho tôi!” Ôn Đình Vực cơ hồ là nghiến răng nghiền lợi..
Hà Tham Dật từ chói ở lại Ôn gia, Ôn Đình Vực an bài cho anh ta một căn chung cư cao cấp bên cạnh.
Lúc Ôn Đình Vực ra ngoài, Cố Niệm Niệm đang thảo luận cùng người ở trên mạng đến mặt mày hớn hở.
Cơ hồ tất cả những bình luận của cư dân mạng đều có quan điểm giống Cố Niệm Niệm, đều cho rằng Tô Hựu Thiến hẳn là nên được vô tội phóng thích.
Lúc Ôn Đình Vực trở lại thì thấy Cố Niệm Niệm đang ngồi trên sô pha, hai chân đặt trên bàn trà, máy tính đặt trên bụng.
Dáng ngồi của cô vô cùng bắt nhã, nhưng Ôn Đình Vực chú ý lại không phải chỗ này.
Anh chỉ chú ý nhìn thấy hai chân tinh tế thẳng tắp của Cố Niệm Niệm.
Đương nhiên, còn có q**n l*t như ẩn như hiện kia.
‘Yết hầu Ôn Đình Vực giật giật.
Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chắn cùng người khác thảo luận, thẳng đến khi Ôn Đình Vực đến gần mới phát hiện.
Cô theo bản năng thu hồi chân.
Cô biết Ôn Đình Vực xuất thân quý tộc, không thích nữ: nhân có dáng ngồi bắt lương như vậy.
Thậm chí trước đây Ôn Đình Vực còn nói qua với cô.
“Thấy thế nào thoải mái thì ngồi như thế, không cần có tình như vậy.” Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm khép lại hai chân.
Cố Niệm Niệm hoài nghi mình quả thực nghe làm.
“Cái kia, cái kia anh sẽ không ghét bỏ tôi dáng ngồi khó coi?” Cô thật cần thận hỏi.
“Rất đáng yêu.” Đôi mắt sâu thẳm của Ôn Đình Vực nhìn chăm chú vào Cố Niệm Niệm.
Anh bỗng nhiên phát hiện nữ nhân này rất đáng yêu, bởi vì cô bất đồng với những thiên kim nhà giàu theo khuôn phép cũ, ngược lại nhiều hơn một phần đáng yêu khó có được.
Thấy Ôn Đình Vực khen mình đáng yêu, trên mặt Cố Niệm Niệm đỏ ửng.
“Kỳ thật tôi cũng cảm thấy mình rất đáng yêu.” Một lát sau Cố Niệm Niệm nói: “Có đôi khi tôi soi gương đều sẽ nói, Cố Niệm Niệm a Cố Niệm Niệm, mày như thế nào lại có một khuôn mặt đáng yêu như thế.”&p Ôn Đình Vực “khụ” một tiếng.
“Có chuyện gì thế, chẳng lẽ không phải sao?” Cố Niệm Niệm kinh ngạc nhìn Ôn Đình Vực.
Nam nhân này không phải vừa mới khen mình đáng yêu sao?
“Ừm, phải.” Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Cô nơi nào cũng đáng yêu.”&p Cố Niệm Niệm cười đến thực vui vẻ: “m, anh hùng ý kiến tương đồng!”&p
“Bài post thế nào rồi?” Ôn Đình Vực lại hỏi.
“Vô cùng tốt, hiện tại bài post này có nhân khí siêu cấp cao.”&p Nói đến cái này vẻ mặt của Cố Niệm Niệm đắc ý dào dạt: “Bỗng nhiên cảm thấy mình thật lợi hại, vậy mà có thể làm một chuyện như vậy.”&p “Không cần làm quá muộn.” Ôn Đình Vực nhìn thoáng qua đồng hồ bằng đá cẩm thạch treo trên tường: “Sáng sớm mai cô còn phải đi học, nghỉ ngơi sớm một chút.”&p Lúc này Cố Niệm Niệm mới nhớ tới sáng mai mình còn phải đi học, hai ngày nay bởi vì chuyện của Cố Xảo Xảo cùng Chu Mỹ Ngọc, cô đã hai ngày không tới trường.
“Tôi đây đi nghỉ ngơi trước.” Cố Niệm Niệm đứng dậy muốn đi nhưng lại không nhìn thấy chân Ôn Đình Vực nên bị vấp phải, cả người cô liền thẳng tắp hướng xuống mặt đất.
*Phanh.”&p Cả người Cố Niệm Niệm đều ngã ở phía dưới Ôn Đình Vực, chân trực tiếp quỳ trên mặt đất.
Mặt già của dì Lý nháy mắt đỏ lên.
Bà nghĩ người trẻ tuổi hiện giờ thật đúng là cởi mở, đây không phải là người ở tuổi của bà có thể lý giải.
“Cố Niệm Niệm, đứng lên cho tôi!” Ôn Đình Vực cơ hồ là nghiến răng nghiền lợi..
Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Hà Tham Dật từ chói ở lại Ôn gia, Ôn Đình Vực an bài cho anh ta một căn chung cư cao cấp bên cạnh.Lúc Ôn Đình Vực ra ngoài, Cố Niệm Niệm đang thảo luận cùng người ở trên mạng đến mặt mày hớn hở.Cơ hồ tất cả những bình luận của cư dân mạng đều có quan điểm giống Cố Niệm Niệm, đều cho rằng Tô Hựu Thiến hẳn là nên được vô tội phóng thích.Lúc Ôn Đình Vực trở lại thì thấy Cố Niệm Niệm đang ngồi trên sô pha, hai chân đặt trên bàn trà, máy tính đặt trên bụng.Dáng ngồi của cô vô cùng bắt nhã, nhưng Ôn Đình Vực chú ý lại không phải chỗ này.Anh chỉ chú ý nhìn thấy hai chân tinh tế thẳng tắp của Cố Niệm Niệm.Đương nhiên, còn có q**n l*t như ẩn như hiện kia.‘Yết hầu Ôn Đình Vực giật giật.Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chắn cùng người khác thảo luận, thẳng đến khi Ôn Đình Vực đến gần mới phát hiện.Cô theo bản năng thu hồi chân.Cô biết Ôn Đình Vực xuất thân quý tộc, không thích nữ: nhân có dáng ngồi bắt lương như vậy.Thậm chí trước đây Ôn Đình Vực còn nói qua với cô.“Thấy thế nào thoải mái thì ngồi như thế, không cần có tình như vậy.” Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm khép lại hai chân.Cố Niệm Niệm hoài nghi mình quả thực nghe làm.“Cái kia, cái kia anh sẽ không ghét bỏ tôi dáng ngồi khó coi?” Cô thật cần thận hỏi.“Rất đáng yêu.” Đôi mắt sâu thẳm của Ôn Đình Vực nhìn chăm chú vào Cố Niệm Niệm.Anh bỗng nhiên phát hiện nữ nhân này rất đáng yêu, bởi vì cô bất đồng với những thiên kim nhà giàu theo khuôn phép cũ, ngược lại nhiều hơn một phần đáng yêu khó có được.Thấy Ôn Đình Vực khen mình đáng yêu, trên mặt Cố Niệm Niệm đỏ ửng.“Kỳ thật tôi cũng cảm thấy mình rất đáng yêu.” Một lát sau Cố Niệm Niệm nói: “Có đôi khi tôi soi gương đều sẽ nói, Cố Niệm Niệm a Cố Niệm Niệm, mày như thế nào lại có một khuôn mặt đáng yêu như thế.”&p Ôn Đình Vực “khụ” một tiếng.“Có chuyện gì thế, chẳng lẽ không phải sao?” Cố Niệm Niệm kinh ngạc nhìn Ôn Đình Vực.Nam nhân này không phải vừa mới khen mình đáng yêu sao?“Ừm, phải.” Đôi mắt Ôn Đình Vực hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Cô nơi nào cũng đáng yêu.”&p Cố Niệm Niệm cười đến thực vui vẻ: “m, anh hùng ý kiến tương đồng!”&p“Bài post thế nào rồi?” Ôn Đình Vực lại hỏi.“Vô cùng tốt, hiện tại bài post này có nhân khí siêu cấp cao.”&p Nói đến cái này vẻ mặt của Cố Niệm Niệm đắc ý dào dạt: “Bỗng nhiên cảm thấy mình thật lợi hại, vậy mà có thể làm một chuyện như vậy.”&p “Không cần làm quá muộn.” Ôn Đình Vực nhìn thoáng qua đồng hồ bằng đá cẩm thạch treo trên tường: “Sáng sớm mai cô còn phải đi học, nghỉ ngơi sớm một chút.”&p Lúc này Cố Niệm Niệm mới nhớ tới sáng mai mình còn phải đi học, hai ngày nay bởi vì chuyện của Cố Xảo Xảo cùng Chu Mỹ Ngọc, cô đã hai ngày không tới trường.“Tôi đây đi nghỉ ngơi trước.” Cố Niệm Niệm đứng dậy muốn đi nhưng lại không nhìn thấy chân Ôn Đình Vực nên bị vấp phải, cả người cô liền thẳng tắp hướng xuống mặt đất.*Phanh.”&p Cả người Cố Niệm Niệm đều ngã ở phía dưới Ôn Đình Vực, chân trực tiếp quỳ trên mặt đất.Mặt già của dì Lý nháy mắt đỏ lên.Bà nghĩ người trẻ tuổi hiện giờ thật đúng là cởi mở, đây không phải là người ở tuổi của bà có thể lý giải.“Cố Niệm Niệm, đứng lên cho tôi!” Ôn Đình Vực cơ hồ là nghiến răng nghiền lợi..