Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 169: Chương 170

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong nháy mắt nhìn thấy Cố Niệm Niệm, ánh mắt Ôn Đình Vực hiện lên một tia kinh ngạc.“Muộn như vậy sao còn chưa ngủ?” Mắt đen của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Cố Niệm Niệm.“Chờ anh!” Cố Niệm Niệm không cần nghĩ ngợi mà nói.“Chờ tôi?” Ôn Đình Vực nâng cao thanh âm.Cố Niệm Niệm thấy cách nói này hình như không tốt, nửa đêm chờ một nam nhân hình như có vẻ quá ái muội.“Cũng không phải chờ anh, chính là không ngủ được, sau đó nghe được dưới lầu có động tĩnh liền xuống dưới.” Cố Niệm Niệm cười gượng nói.Ôn Đình Vực trong lòng hiểu rõ.Chung cư này thiết kế cách âm hiệu quả rất tốt.Nếu không phải Cố Niệm Niệm thời khắc chú ý động tĩnh dưới lầu, không có khả năng nhận thấy được tiếng vang khi anh vào cửa phát ra.*Có việc sao?” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn nói: “Anh biết không, tôi vừa rồi xem tivi, tivi đưa tin chuyện của Tô Hựu Thiến, đài truyền hình còn phỏng vấn ba mẹ chồng của chị ấy, tôi thật không ngờ được nam nhân của Tô Hựu Thiến xấu xa như thế, nhưng ba mẹ gã vẫn là người nói đạo lý, nói là con trai mình thật xin lỗi Tô Hựu Thiền, còn hy vọng toà án có thể phán quyết Tô Hựu Thiền vô tội.”&p Đối lập với Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn, Ôn Đình Vực sắc mặt nhàn nhạt.Trên mặt anh một mảnh bình tĩnh, nhìn không ra bát luận cảm xúc gì.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên liền có cảm giác không thú vị.Cái loại nói chuyện phiếm này cũng cần phải có người phối hợp.Nếu không cô một người ở chỗ này nước miếng bay tứ tung, đối phương không thèm để ý, vậy cũng không có gì thú vị.“Cái kia?” Cố Niệm Niệm thật cẩn thận hỏi: “Anh vẫn là không cao hứng sao?”&p Chẳng lẽ nam nhân này vẫn đang tức giận, bởi vì chuyện phát sinh ngày hôm qua.“Không có.” Ngữ khí Ôn Đình Vực lạnh giống như sương lạnh cuối thu.Cố Niệm Niệm chỉ chỉ mặt Ôn Đình Vực: “Anh còn nói không có, trên mặt anh liền biết rõ hai chữ tức giận, thật là, một đại nam nhân cùng một cái nữ sinh nho nhỏ tức giận, anh không cảm thấy hồ thẹn sao?”&p Cô nói vậy là cố ý k*ch th*ch Ôn Đình Vực, muốn Ôn Đình Vực đừng lại tức giận với mình.*Cô một chút cũng không nhỏ.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.Cố Niệm Niệm dương mắt vẻ mặt đắc ý: “Ai nói tôi không nhỏ, tôi tuổi nhỏ, ít nhất nhỏ hơn anh!”&p Mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm: “Tôi nói không phải tuổi.”&p Cố Niệm Niệm sửng sốt, ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, trên mặt cô lập tức đỏ lên.Chẳng qua ngay sau đó cô lại nghĩ mình đỏ mặt xấu hỗ cái gì, đây là một tài sản, hẳn là phải kiêu ngạo.Bao nhiêu nữ nhân đều đi nâng ngực, mình trời sinh liền có tài sản này, ừm, Cố Niệm Niệm cô hẳn là nên đắc ý kiêu ngạo!“Đúng vậy, xác thật không nhỏ, như thế nào, anh ghen ghét tôi lớn hơn anh sao?” Cố Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực.Khóe miệng Ôn Đình Vực co rút.Miệng Cố Niệm Niệm luôn phát ra những câu vàng ngọc khiến anh không còn lời gì để nói.Anh cùng Cố Niệm Niệm vốn dĩ chỉ là hiệp nghị vợ chồng, Cố Niệm Niệm ôm suy nghĩ muốn báo ân cũng là bình thường.Mà nếu chỉ là vì báo ân, anh cũng không muốn chạm vào Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm thấy Ôn Đình Vực không nói lời nào thì nói thêm: “Nếu anh còn tức giận vậy tôi bồi thường anh được không?”&p “Bồi thường cái gì?” Mắt đen của Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm..

Trong nháy mắt nhìn thấy Cố Niệm Niệm, ánh mắt Ôn Đình Vực hiện lên một tia kinh ngạc.

“Muộn như vậy sao còn chưa ngủ?” Mắt đen của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Cố Niệm Niệm.

“Chờ anh!” Cố Niệm Niệm không cần nghĩ ngợi mà nói.

“Chờ tôi?” Ôn Đình Vực nâng cao thanh âm.

Cố Niệm Niệm thấy cách nói này hình như không tốt, nửa đêm chờ một nam nhân hình như có vẻ quá ái muội.

“Cũng không phải chờ anh, chính là không ngủ được, sau đó nghe được dưới lầu có động tĩnh liền xuống dưới.” Cố Niệm Niệm cười gượng nói.

Ôn Đình Vực trong lòng hiểu rõ.

Chung cư này thiết kế cách âm hiệu quả rất tốt.

Nếu không phải Cố Niệm Niệm thời khắc chú ý động tĩnh dưới lầu, không có khả năng nhận thấy được tiếng vang khi anh vào cửa phát ra.

*Có việc sao?” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.

Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn nói: “Anh biết không, tôi vừa rồi xem tivi, tivi đưa tin chuyện của Tô Hựu Thiến, đài truyền hình còn phỏng vấn ba mẹ chồng của chị ấy, tôi thật không ngờ được nam nhân của Tô Hựu Thiến xấu xa như thế, nhưng ba mẹ gã vẫn là người nói đạo lý, nói là con trai mình thật xin lỗi Tô Hựu Thiền, còn hy vọng toà án có thể phán quyết Tô Hựu Thiền vô tội.”&p Đối lập với Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn, Ôn Đình Vực sắc mặt nhàn nhạt.

Trên mặt anh một mảnh bình tĩnh, nhìn không ra bát luận cảm xúc gì.

Cố Niệm Niệm bỗng nhiên liền có cảm giác không thú vị.

Cái loại nói chuyện phiếm này cũng cần phải có người phối hợp.

Nếu không cô một người ở chỗ này nước miếng bay tứ tung, đối phương không thèm để ý, vậy cũng không có gì thú vị.

“Cái kia?” Cố Niệm Niệm thật cẩn thận hỏi: “Anh vẫn là không cao hứng sao?”&p Chẳng lẽ nam nhân này vẫn đang tức giận, bởi vì chuyện phát sinh ngày hôm qua.

“Không có.” Ngữ khí Ôn Đình Vực lạnh giống như sương lạnh cuối thu.

Cố Niệm Niệm chỉ chỉ mặt Ôn Đình Vực: “Anh còn nói không có, trên mặt anh liền biết rõ hai chữ tức giận, thật là, một đại nam nhân cùng một cái nữ sinh nho nhỏ tức giận, anh không cảm thấy hồ thẹn sao?”&p Cô nói vậy là cố ý k*ch th*ch Ôn Đình Vực, muốn Ôn Đình Vực đừng lại tức giận với mình.

*Cô một chút cũng không nhỏ.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.

Cố Niệm Niệm dương mắt vẻ mặt đắc ý: “Ai nói tôi không nhỏ, tôi tuổi nhỏ, ít nhất nhỏ hơn anh!”&p Mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm: “Tôi nói không phải tuổi.”&p Cố Niệm Niệm sửng sốt, ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, trên mặt cô lập tức đỏ lên.

Chẳng qua ngay sau đó cô lại nghĩ mình đỏ mặt xấu hỗ cái gì, đây là một tài sản, hẳn là phải kiêu ngạo.

Bao nhiêu nữ nhân đều đi nâng ngực, mình trời sinh liền có tài sản này, ừm, Cố Niệm Niệm cô hẳn là nên đắc ý kiêu ngạo!

“Đúng vậy, xác thật không nhỏ, như thế nào, anh ghen ghét tôi lớn hơn anh sao?” Cố Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực.

Khóe miệng Ôn Đình Vực co rút.

Miệng Cố Niệm Niệm luôn phát ra những câu vàng ngọc khiến anh không còn lời gì để nói.

Anh cùng Cố Niệm Niệm vốn dĩ chỉ là hiệp nghị vợ chồng, Cố Niệm Niệm ôm suy nghĩ muốn báo ân cũng là bình thường.

Mà nếu chỉ là vì báo ân, anh cũng không muốn chạm vào Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm thấy Ôn Đình Vực không nói lời nào thì nói thêm: “Nếu anh còn tức giận vậy tôi bồi thường anh được không?”&p “Bồi thường cái gì?” Mắt đen của Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm..

Cô Vợ Lọ Lem Của Tổng TàiTác giả: lolilaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đứng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nêu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy h**p, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… Trong nháy mắt nhìn thấy Cố Niệm Niệm, ánh mắt Ôn Đình Vực hiện lên một tia kinh ngạc.“Muộn như vậy sao còn chưa ngủ?” Mắt đen của Ôn Đình Vực dừng trên mặt Cố Niệm Niệm.“Chờ anh!” Cố Niệm Niệm không cần nghĩ ngợi mà nói.“Chờ tôi?” Ôn Đình Vực nâng cao thanh âm.Cố Niệm Niệm thấy cách nói này hình như không tốt, nửa đêm chờ một nam nhân hình như có vẻ quá ái muội.“Cũng không phải chờ anh, chính là không ngủ được, sau đó nghe được dưới lầu có động tĩnh liền xuống dưới.” Cố Niệm Niệm cười gượng nói.Ôn Đình Vực trong lòng hiểu rõ.Chung cư này thiết kế cách âm hiệu quả rất tốt.Nếu không phải Cố Niệm Niệm thời khắc chú ý động tĩnh dưới lầu, không có khả năng nhận thấy được tiếng vang khi anh vào cửa phát ra.*Có việc sao?” Ôn Đình Vực nhàn nhạt nói.Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn nói: “Anh biết không, tôi vừa rồi xem tivi, tivi đưa tin chuyện của Tô Hựu Thiến, đài truyền hình còn phỏng vấn ba mẹ chồng của chị ấy, tôi thật không ngờ được nam nhân của Tô Hựu Thiến xấu xa như thế, nhưng ba mẹ gã vẫn là người nói đạo lý, nói là con trai mình thật xin lỗi Tô Hựu Thiền, còn hy vọng toà án có thể phán quyết Tô Hựu Thiền vô tội.”&p Đối lập với Cố Niệm Niệm cao hứng phấn chấn, Ôn Đình Vực sắc mặt nhàn nhạt.Trên mặt anh một mảnh bình tĩnh, nhìn không ra bát luận cảm xúc gì.Cố Niệm Niệm bỗng nhiên liền có cảm giác không thú vị.Cái loại nói chuyện phiếm này cũng cần phải có người phối hợp.Nếu không cô một người ở chỗ này nước miếng bay tứ tung, đối phương không thèm để ý, vậy cũng không có gì thú vị.“Cái kia?” Cố Niệm Niệm thật cẩn thận hỏi: “Anh vẫn là không cao hứng sao?”&p Chẳng lẽ nam nhân này vẫn đang tức giận, bởi vì chuyện phát sinh ngày hôm qua.“Không có.” Ngữ khí Ôn Đình Vực lạnh giống như sương lạnh cuối thu.Cố Niệm Niệm chỉ chỉ mặt Ôn Đình Vực: “Anh còn nói không có, trên mặt anh liền biết rõ hai chữ tức giận, thật là, một đại nam nhân cùng một cái nữ sinh nho nhỏ tức giận, anh không cảm thấy hồ thẹn sao?”&p Cô nói vậy là cố ý k*ch th*ch Ôn Đình Vực, muốn Ôn Đình Vực đừng lại tức giận với mình.*Cô một chút cũng không nhỏ.” Ôn Đình Vực bỗng nhiên nói.Cố Niệm Niệm dương mắt vẻ mặt đắc ý: “Ai nói tôi không nhỏ, tôi tuổi nhỏ, ít nhất nhỏ hơn anh!”&p Mắt Ôn Đình Vực sâu thẳm: “Tôi nói không phải tuổi.”&p Cố Niệm Niệm sửng sốt, ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, trên mặt cô lập tức đỏ lên.Chẳng qua ngay sau đó cô lại nghĩ mình đỏ mặt xấu hỗ cái gì, đây là một tài sản, hẳn là phải kiêu ngạo.Bao nhiêu nữ nhân đều đi nâng ngực, mình trời sinh liền có tài sản này, ừm, Cố Niệm Niệm cô hẳn là nên đắc ý kiêu ngạo!“Đúng vậy, xác thật không nhỏ, như thế nào, anh ghen ghét tôi lớn hơn anh sao?” Cố Niệm Niệm nhìn Ôn Đình Vực.Khóe miệng Ôn Đình Vực co rút.Miệng Cố Niệm Niệm luôn phát ra những câu vàng ngọc khiến anh không còn lời gì để nói.Anh cùng Cố Niệm Niệm vốn dĩ chỉ là hiệp nghị vợ chồng, Cố Niệm Niệm ôm suy nghĩ muốn báo ân cũng là bình thường.Mà nếu chỉ là vì báo ân, anh cũng không muốn chạm vào Cố Niệm Niệm.Cố Niệm Niệm thấy Ôn Đình Vực không nói lời nào thì nói thêm: “Nếu anh còn tức giận vậy tôi bồi thường anh được không?”&p “Bồi thường cái gì?” Mắt đen của Ôn Đình Vực nhìn Cố Niệm Niệm..

Chương 169: Chương 170